Ngày Cuối Cùng Của Chúng Ta



Trời Hà Nội vào mùa thu thật đẹp, những chiếc lá vàng rơi đầy trên các con phố nhỏ, những cơn gió nhẹ nhàng mang theo hương hoa sữa thoang thoảng. Nhưng hôm nay, mùa thu không còn mang đến cho Mai cảm giác dịu dàng, ấm áp như mọi khi. Hôm nay là ngày cuối cùng của cô và An.

Họ đã bên nhau gần ba năm, từ những ngày còn là sinh viên đại học. Mai nhớ như in lần đầu tiên gặp An ở thư viện trường, anh đang loay hoay tìm kiếm cuốn sách mà cô cũng muốn mượn. Họ đã cười phá lên khi nhận ra sự trùng hợp này. Từ đó, họ trở thành bạn, rồi người yêu.

Mai ngồi lặng lẽ bên bàn café nhỏ ở góc quán quen thuộc, nơi họ thường đến vào mỗi cuối tuần. An chưa đến. Cô nhìn đồng hồ, anh trễ mười phút rồi. Những suy nghĩ cứ xoay quanh trong đầu Mai, làm sao để bắt đầu cuộc nói chuyện khó khăn này?

Cánh cửa quán mở ra, An bước vào. Anh vẫn đẹp trai như ngày nào, với nụ cười ấm áp và đôi mắt sâu thẳm. Nhưng hôm nay, trong ánh mắt đó, Mai thấy một nỗi buồn khó tả.

“Mai, xin lỗi anh đến muộn,” An nói, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô.

“Không sao, An. Chúng ta có nhiều thời gian mà,” Mai cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười của cô không thể che giấu nỗi buồn trong lòng.

Họ ngồi im lặng một lúc lâu, không biết phải nói gì. Cuối cùng, Mai lên tiếng trước: “An, anh biết vì sao em muốn gặp anh hôm nay không?”

An gật đầu, ánh mắt anh trở nên xa xăm: “Anh biết. Em muốn nói về chúng ta, đúng không?”

“Phải,” Mai thì thầm. “An, em nghĩ chúng ta nên dừng lại.”

An nhìn cô, không hề ngạc nhiên. “Anh cũng đã nghĩ về điều này. Chúng ta đã cố gắng, nhưng có lẽ đã đến lúc phải buông tay.”

Nước mắt bắt đầu rơi trên má Mai, cô không thể ngăn lại được. “Em xin lỗi, An. Em thực sự xin lỗi. Em đã nghĩ rằng chúng ta có thể vượt qua mọi khó khăn, nhưng… nhưng em cảm thấy mình đang dần mất đi chính mình.”

An nắm lấy tay cô, giọng anh trầm ấm: “Mai, em không cần phải xin lỗi. Chúng ta đều đã cố gắng hết sức. Đôi khi, tình yêu không đủ để giữ hai người ở bên nhau. Anh chỉ mong em hạnh phúc.”

“Em cũng mong anh hạnh phúc, An,” Mai nghẹn ngào nói. “Cảm ơn anh vì những kỷ niệm đẹp. Em sẽ mãi trân trọng chúng.”

Họ ngồi lại với nhau thêm một lúc nữa, không nói gì, chỉ nắm tay và cảm nhận sự chia ly đang dần đến. Khi những ánh nắng cuối cùng của buổi chiều chiếu vào quán café, Mai đứng dậy. “Tạm biệt, An. Hãy giữ gìn sức khỏe.”

An đứng lên, ôm cô lần cuối. “Tạm biệt, Mai. Hẹn gặp lại trong những kỷ niệm đẹp.”

Mai bước ra khỏi quán, gió thu thổi nhẹ, cuốn theo những chiếc lá vàng. Cô bước đi, cảm nhận nỗi đau chia ly nhưng cũng biết rằng đây là quyết định đúng đắn. Cả hai sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình, dù không còn bên nhau nữa.

Hà Nội vẫn đẹp như thế, nhưng trong lòng Mai, một chương mới đã bắt đầu. Chương của sự trưởng thành và hy vọng vào tương lai, dù không có An bên cạnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *