Ác Bà Tình Nhân
FULL

Ác Bà Tình Nhân

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Lăng Báo Tư

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: pandawhite.wordpress.com, mieuhau.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: đam mĩ, hài, mà hình như nghe kể bộ này rating 17+, hem biết bạn gấu có edit nổi không nữa, hờ hờ~.
Edit: Panda White.
Beta: Hầu lão bà bà.

“A ha, nhắc tới thiếu gia nhà chúng ta, không ai là không hay, không ai là không rõ, nhắc tới thủ lĩnh của Hoàng Sơn Ngũ Bá, thật đúng là uy danh truyền xa, không những võ nghệ cao cường, nội công thâm hậu, mà cơ thể lại cường tráng cao lớn, ngọc thụ lâm phong …”

Quây đầy một chiếc bàn là một nhóm tôi tớ đang ngồi tán chuyện với nhau, một tên phó dịch đang hăng say nói, nước miếng văng tứ tung, lập tức bị Trấn Giáp đưa ra vài câu nói mát, hừ, thiếu gia nhà hắn năm ngoái hù mấy cô nương, việc này vốn là bí mật, đã sớm lọt vào tai của mật thám nhà y, tưởng nói khoác lừa người mà được sao? Trấn Giáp bèn nói ra, hoàn toàn không chút che giấu, không những vậy còn thêm vài câu châm chọc:

“Đúng vậy, thiếu gia nhà ngươi thân hình cao lớn, khuôn mặt dữ tợn như hùm như hổ, bởi vậy ngươi nói hắn là anh hùng hào kiệt quả không sao, nhưng nói hắn ngọc thụ lâm phong thì quả là quá mức phóng đại rồi.”

Phó dịch của Hoàng Sơn Ngũ Bá nghe vậy lập tức á khẩu, bởi quả thật, tướng mạo thiếu gia nhà hắn chỉ có thể dùng từ ‘đặc biệt ’ để mà hình dung, nhưng là đặc biệt dọa người, cho nên mới xảy ra chuyện thương tâm hồi năm ngoái, khiến thiếu gia suýt chút nữa không gượng dậy nổi, ngày ngày thiếu gia mượn rượu giải sầu, uống tới khi say khướt mới thôi, hơn nữa lại còn lầm bẩm, cả đời này quyết nhớ kỹ sẽ không bao giờ cứu nữ nhân nữa làm phó dịch hắn đây nghe xong mà đau lòng muốn khóc.

Tên tôi tớ của môn phủ khác lên tiếng:

“Phải a, phải a, thiếu gia nhà ngươi mặt mày dữ tợn, nghe nói đã dọa không ít cô nương nhà người ta, còn có người kể rằng, thiếu gia nhà ngươi lần trước ra tay nghĩa hiệp, đánh đuổi đạo tặc cứu mấy cô nương, ấy vậy mà mấy cô nương ấy lại tưởng hắn là thủ lĩnh đạo tặc, sợ tới nỗi té xỉu, nói tới ngọc thụ lâm phong chỉ có thiếu gia nhà ta là xứng đáng”.

Hừ, ngọc thụ lâm phong? Hừ lừa người nào thì được chứ lừa người tinh anh như Trấn Giáp y đây sao có thể? Thế là Trấn Giáp dội cho hắn vài gáo nước lạnh:

“Quả đúng thiếu gia nhà người lớn lên ngọc thụ lâm phong, có điều chẳng qua chỉ là bình hoa di động, là gối thêu hoa mà thôi, ngắm được chứ không dùng được, thiếu gia nhà ngươi làm gì có tên trong một trăm người võ công danh chấn thiên hạ?”.

Thế là một tên phó dịch khác lập tức chen vào, tại sao bọn họ lại phải máu lửa hào hứng như vậy ư, phải biết rằng tôi tớ dựa hơi chủ, chủ nhân của bọn chúng càng uy danh bao nhiêu, bọn họ bên ngoài càng uy phong bấy nhiêu.

“Không bằng nói tới viên chủ nhà ta, không những dung mạo tuyệt vời mà võ công cũng siêu phàm, không những anh tuấn tiêu sái mà kiếm thuật cũng hàng nhất đẳng…”

Câu này lại càng khó chấp nhận hơn, khóe miệng Trấn Giáp lại càng nhếch lên khinh bỉ:

“Viên chủ nhà ngươi lần trước trồng hoa thế nào, lại thành chính mình trúng độc, khiến cả võ lâm được một phen cười vỡ bụng, không những vậy còn bị rất nhiều cô nương cho vào danh sách những nhân vật quyết không lấy làm chồng, ai bảo hắn trúng độc, liền sau đó ôm cẩu phát tình.”

Phó dịch nghe vậy, lập tức ai oán kêu to: “Ai nha! Nhỏ giọng, mau nhỏ giọng một chút, Giáp ca, làm ơn chừa cho viên chủ nhà ta chút mặt mũi đi, tất cả đều tại cái thứ hoa quỷ quái kia, làm viên chủ nhà ta mất ý thức, khiến viên chủ thấy cẩu liền ôm, thật dọa không ít cẩu nha, có điều viên chủ nhà ta là bị hại.”

Trấn Giáp liếc mắt xem thường, bị hại? Hừ, nói vậy mà cũng nói được, kẻ bị hại phải là mấy chú cẩu mới đúng.

Một người khác liền không bỏ lỡ cơ hội chen vô, hắn năm nay mới có tư cách ngồi ở cái vị trí này, được quyền kể tới sự nghiệp hô phong hoán vũ của chủ nhân hắn, bởi vậy hắn tuyệt đối không để xảy ra điều gì sơ sót.

“Khái khái, cuối cùng thì cũng tới lượt ta nói, ta muốn kể đến cung chủ nhà ta, cung chủ nhà ta diện mạo hiên ngang, uy phong lẫm liệt, thật không thiếu cô nương điên đảo, không ít cô nương còn muốn hiến dâng…”

Trấn Giáp chuyển mắt tới phía tên phó dịch năm nay mới có tư cách ngồi tham gia cái bàn này.

“Có điều, người ta đồn đại rằng cái kia của cung chủ nhà ngươi không có lông, hơn nữa còn siêu nhỏ?”

“Oa! Có đúng vậy không? ” Nghe tới đây, một loạt người trợn mắt kêu to.

Tên phó dịch mặt đỏ dừ, còn Trấn Giáp dạt dào đắc ý nhìn hắn, muốn qua mặt mật thám của y, hắc hắc, không có khả năng!

Nhóm phó dịch tôi tớ huyên náo một hồi, Trấn Giáp lên tiếng trấn áp: “Yên lặng nào, thế ngày hôm nay còn có kẻ nào muốn đem chủ nhân nhà mình ra so sánh với chủ nhân của ta?”

Bốn phía đều lặng thinh tới mức hiện giờ nếu có chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy tiếng, Trấn Giáp dạt dào đắc ý nở nụ cười:

“Vậy có thể tuyên bố, chủ nhân nhà ta lần thứ hai đăng quang ngôi vị nam nhân uy phong anh tuấn nhất thiên hạ.”

Tất thảy những người khác đều ủ rũ cúi đầu, bảo chủ Thiên Ưng Bảo Trấn Lan Ưng hiện tại chính là minh chủ võ lâm, võ công thiên hạ đệ nhất, anh tuấn hào kiệt, hơn nữa còn là một người khí khái hào sảng, ngay khi tiếp nhận ngôi vị minh chủ võ lâm lập tức ra tay trừ diệt gian ác, bắt không biết bao nhiêu kẻ trộm nổi danh.

Trấn Lan Ưng là một nhân vật vô cùng nổi tiếng, đến nỗi ngay cả những cô nương phương xa cũng viết thư bày tỏ lòng ngưỡng mộ, Thiên Ưng Bảo mỗi ngày phải nhận tới hơn trăm bức thư, Trấn Lan Ưng có thể nói là một nam nhân mà nữ nhân ngưỡng mộ mơ tưởng, lão nhân và hài nhi có thể cậy nhờ.

“Các người đừng nên ủ rũ nữa, bảo chủ nhà ta là một nam tử hán đại trượng phu từ cổ chí kim chưa từng có ai sánh bằng, là một đại nhân vật nghìn năm mới có một người mà thôi, hắc hắc~ ”.

Trấn Giáp lộ ra vẻ mặt vô cùng đắc ý, thư thái đứng lên, những kẻ còn lại ngồi đó ngước đầu nhìn y, vẻ mặt vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tỵ, có một vị chủ nhân tốt như vậy, thảo nào Trấn Giáp bước đi thật là oai phong.

“Giáp ca, Thiên Ưng Bảo còn thiếu người không?”, một kẻ hỏi.

Mặt Trấn Giáp chỉ thiếu điều trở thành vô cùng đắc ý vênh váo:

“ Đừng trách Giáp ca ta không nể tình các ngươi, muốn vào Phi Ưng Bảo chúng ta thì các kỹ năng đều phải tinh thông, các người hiện tại tuy cũng tốt, nhưng vẫn còn chưa đạt, thôi thì theo ta học hỏi, lúc nào Thiên Ưng Bảo thiếu người, ta sẽ nói cho các ngươi hay .”

Trấn Giáp uy phong tiêu sái rời đi, gió bên ngoài thổi tới khiến y vô cùng khoan khoái, theo hầu chủ nhân thật là thống khoái, ra ngoài người ta cứ một câu Giáp ca, hai câu Giáp ca, nghe thật là sướng cái lỗ tai.

Đúng lúc này, một tiểu tôi tớ của Thiên Ưng Bảo chạy tới hét to:

“Giáp ca, giáp ca, có việc a~”

Trấn Giáp vung tay tát tên tiểu tử này một phát lật người:

“Cái bộ dạng của hốt hoảng của ngươi trông thật giống thổ phỉ, Thiên Ưng Bảo chúng ta là phải có khí chất, có hiểu không hả?”

Tên tiểu tôi tớ bị đánh, đau tới chảy nước mắt, thế nhưng không dám oán thán, chỉ thấp giọng nói: “Nhưng…nhưng là ác bà bà tới rồi!”

“Trời ơi! Vậy sao ngươi không nói sớm. Mau…phải mau trở về, nhanh nhanh một chút”.

Vừa nghe thấy ba chữ “Ác bà bà ”, Trấn Giáp sắc mặt đại biến, vội vã chạy thục mạng, so với tên tiểu tôi tớ lúc nãy, còn kém khí chất hơn, thế nhưng tiểu tôi tớ chỉ dám lầm bầm trong miệng, nào dám phát ngôn thành lời.

“Duyệt Dương trang chủ cùng muội muội tới chơi, mau mau mở đại môn nghênh tiếp”.

Nhắc tới trang chủ của Duyệt Dương sơn trang Võ Duyệt Dương, trong giới võ lâm không mấy có danh tiếng, bởi Võ Duyệt Dương không có tên trong danh sách năm trăm cao thủ võ lâm, hơn nữa Duyệt Dương sơn trang, tuy rằng phong cảnh hữu tình, đông ấm hạ mát, hơn nữa gia tài cũng vào hàng tương đối khá, thế nhưng cũng không đến mức khiến người ta biết tới danh tiếng cùng ngưỡng mộ tới vậy.

Danh tiếng của Võ Duyệt Dương trong chốn võ lâm nổi như cồn là có lý do, bởi y có một muội muội sinh đôi là Duyệt Tâm, là một đệ nhất mĩ nhân nổi tiếng toàn võ lâm, đồn rằng, nếu ai gặp Duyệt Tâm, là nam nhân sẽ vì sắc đẹp đó mà bủn rủn cả chân tay, là nữ nhân sẽ tủi thân rằng mình vô cùng xấu xí, chỉ có thiếu điều là tự tử mà thôi.

Mỹ nhân đệ nhất, đương nhiên là không thiếu kẻ cầu thân, Duyệt Dương sơn trang xe ngựa ngày đêm ra vào như nước, bởi vậy địa danh Duyệt Dương so với Hoàng Hà, Trường Giang còn nổi danh gấp bội phần, mỹ cảnh nổi tiếng sao có thể sánh bằng cái mỉm cười của mỹ nhân?

Có điều, mỹ nhân bao giờ cũng có ác long trấn giữ, mà con ác long khủng bố người ta đó không ai khác chính là ca ca của Duyệt Tâm – Võ Duyệt Dương.

Võ Duyệt Dương tuy rằng cao bằng muội muội, ngũ quan hình thể gần như tương đồng với muội muội song sinh, thế nhưng nụ cười của Duyệt Tâm khiến lục cung mất đi nhan sắc, còn cái điệu cười thản nhiên lạnh lùng của Võ Duyệt Dương khiến đại môn đông kết vì hàn khí, mùa hè đổ tuyết, thanh âm Duyệt Tâm mềm mại dễ nghe, thật giống hoàng anh ca hót, còn thanh âm của ca ca nàng ấy khi cất thêm mang theo lạnh lùng cùng tiếu ý, với ngoa ngữ gian xảo sẽ khiến cho loại động vật trỗi dậy bản năng sinh tồn mà mau mau chạy trốn.

Trấn Lan Ưng là nam tử hán đại trượng phu đệ nhất trong thiên hạ, bởi vậy cô nương xứng đáng đứng bên cạnh Trấn Lan Ưng , không ai khác chính là Duyệt Tâm, người người đều công nhận như vậy, đương nhiên trừ…Võ Duyệt Dương.

Đại môn vừa mở, tôi tớ trong bảo vội vã chạy ra cung kính nghênh đón Võ Duyệt Dương, thế nhưng Võ Duyệt Dương vừa bước qua cửa đã dùng ngón tay thon gầy nhẹ lướt qua cửa, Trấn Giáp toàn thân run lên khi nhìn thấy trên tay Võ Duyệt Dương là một chút bụi bám vào, quả xứng danh Ác bà bà, hắn căn bản là muốn tới Thiên Ưng Bảo phá đám, mà không chỉ tới có một lần, mà nhiều lần.

Nếu không phải là vì hôn sự của chủ nhân, nếu không phải vì Duyệt Tâm đẹp tới vậy, xứng đáng làm phu nhân của bảo chủ, vậy mỗi ngày y sẽ được nhìn ngắm mỹ nhân, thì Trấn Giáp sao có thể nhân nhượng? Quan trọng hơn nữa chính là, trong tâm khảm y, y luôn sùng bái bảo chủ của y, y nhất định phải tận lực cố gắng, thúc đẩy Võ Duyệt Tâm về làm phu nhân bảo chủ, khiến cho nữ nhân xinh đẹp nhất thế gian về làm bạn với bảo chủ.

“Thiên Ưng Bảo đáng lí ra phải không có lấy một hạt bụi mới đúng, tại sao lại có nhiều bụi thế này?”

“Thật…thật xin lỗi, ta lập tức sai người tới lau.”

Trấn Giáp trong bụng đem Võ Duyệt Dương mắng đến cẩu huyết lâm đầu, thế nhưng dù có vả vào mồm y, y cũng quyết không nói ra thanh, y lập tức sai người đi lau cửa.

(Cẩu huyết lâm đầu

Theo mê tín dị đoan trước đây, nếu cẩu huyết dính trên đầu yêu nhân, thì sẽ làm cho yêu pháp mất tác dụng. Về sau được dùng để tả sự mắng chửi rất hung dữ khiến cho người bị mắng chửi giống như yêu nhân bị nhiễm phải cẩu huyết trên đầu, không có cách gì chống đỡ, bất lực không làm gì được.)

Võ Duyệt Dương nhẹ nhàng ngồi xuống trên chiếc ghế của chủ nhà, tôi tớ vội vã dâng trà thượng đẳng, hắn nhấc chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi nhẹ nhàng buông chén xuống, cái hành động vô cùng dịu dàng mềm mại này khiến cho kẻ đã có kinh nghiệm bao lần tiếp đãi hắn là Trấn Giáp lập tức hiểu ý.

“Mau thay trà, thay trà.”

Trấn Giáp vừa hô thay trà, tôi tớ lập tức dâng chén trà mới, có điều Võ Duyệt Dương vừa mới nhấp một ngụm cũng lại nhẹ nhàng đặt xuống, Trấn Giáp vội móc tiền của mình ra, thét tôi tớ mau đi mua trà.

“Mau đi mua loại trà quý nhất, nhớ là phải quý nhất rồi lập tức trở về đây!”

Trà thượng đẳng nhất cuối cùng cũng được dâng lên, Võ Duyệt Dương cuối cùng cũng thỏa mãn, tạm hài lòng. Hắn nhấp vài ngụm trà, ngón tay trắng nõn khẽ di trên chén trà.

“Tại sao khách nhân tới đã lâu rồi mà không thấy chủ nhân bước ra tiếp đãi?”

Trấn Giáp nuốt nuốt nước miếng, cuối cùng thì cũng đi tới cái vấn đề trọng yếu nhất, đó chính là bảo chủ vĩ đại của y tại sao còn chưa ra tiếp đãi khách nhân, Trấn Giáp trả lời mà ánh mắt đảo loạn lên, rõ ràng là y đang nói dối.

“Bảo chủ hiện tại chưa quay về bảo, thỉnh trang chủ chờ trong chốc lát.”

Võ Duyệt Dương ánh mắt trầm xuống, khóe miệng gợi lên tiếu ý đầy bí hiểm:

“Không phải là vì nghe ta tới nên đã khẩn cấp ra bảo rồi chứ?”

“Không, không phải như vậy, Võ trang chủ hạ cố tới chơi, đó là vinh hạnh cho Thiên Ưng Bảo, có khách quý như vậy tới chơi, bảo chủ của chúng tôi nhất định gấp gáp trở về.” Trấn Giáp vừa nói, nước miếng tung bay, phải lo yên ngoại thất đã rồi mới lo tới nội thất được.

“Hừ, thật là khẩu thị tâm phi”. (khẩu thị tâm phi: nói một đằng, nghĩ một nẻo )

Võ Duyệt Dương quay đầu đi, ánh mắt âm lãnh hạ xuống, vẻ mặt như đang suy nghĩ. Trấn Giáp vội vàng tiến vào nội thất, kỳ thực Trấn Lan Ưng đúng là vẫn ở trong bảo, có điều y vừa nghe thấy Võ Duyệt Dương tới, liền thật sự muốn ra khỏi bảo.

“Bảo chủ, ngài đang làm gì vậy?” Vừa mở cửa phòng của Trấn Lan Ưng , Trấn Giáp thiếu chút nữa bị hù ૮ɦếƭ.

Y thấy Trấn Lan Ưng mở cửa sổ, chẳng lẽ ngài ấy định tẩu thoát qua đường cửa sổ? Thế là y vội vã chạy tới, giữ tay áo Trấn Lan Ưng lại, nếu bảo chủ không ra ngoài tiếp khách, y thật sự sẽ thê thảm.

“Bảo chủ ở đây cách xa mặt đất nhiều lắm.”

“Chỉ cách mặt đất mười thước mà thôi, có nhảy cũng không ૮ɦếƭ người, tiếp Võ Duyệt Dương mới có thể ૮ɦếƭ người”.

Xem đầy đủ

Tủ truyện