Anh Xã Già Nhà Em
FULL

Anh Xã Già Nhà Em

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Hoa Điền Bắc

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

“Tiểu nha…” Nghĩ thầm anh sẽ trực tiếp nằm xuống ngủ tiếp, không ngờ lại mở miệng nói chuyện. Bình thường đều là em quấn quít lấy anh nói chuyện phiếm, anh luôn không kiên nhẫn nói đừng ầm ĩ, ngủ đi. Không ngờ anh cũng có ngày hôm nay nha, trong lòng em oán thầm một phen sau lại nhại giọng điệu của anh:

“Đừng ầm ĩ, đừng ầm ĩ, bà cô đây muốn ngủ…”

Vốn tưởng rằng anh sẽ nói tiếp cái gì, kết quả là đồ không thú vị nhà anh một chút động tĩnh cũng không có. Em hếch tai lên nghe ngóng một lúc, bên kia lại truyền đến tiếng hít thở đều đều của anh. Con bà nó, đem bổn cô nương đánh thức, rồi xoay người vô tư ngủ ngon! Em không cam lòng xoay người, tay chân được huy động đi đến người anh, vươn hai tay lay lay đầu anh. Mới nửa đêm mà thôi, râu trên mặt anh rất cứng, em lay hai lần rồi phải thôi.

“Em nói xem, có phải anh đã già không?” Anh chậm rãi mở mắt ra, bên trong không có một tia buồn ngủ! Vừa nãy chỉ để gạt em.

“Ưm.. Là không trẻ.” Em ăn ngay nói thật. Anh xã hơn em sáu tuổi, năm nay đã 31. Đều nói đàn ông bốn mươi mới là một đóa hoa đâu, nhưng cả đàn ông lẫn phụ nữ đều giống nhau, đến 30 tuổi cơ thể sẽ dần dần xuống dốc. Nhìn trên phương diện y học, sự trao đổi chất chậm lại, cơ năng của cơ thể chậm rãi giảm xuống. Đừng nói là anh xã, liền ngay cả em hiện tại không thể không chú trọng bảo dưỡng, cả ngày từ sáng đến tối, việc quan trọng nhất là cầm chai lọ mĩ phẩm bôi bôi trát trát lên mặt. Sợ không chú ý một cái, trên mặt sẽ xuất hiện thứ không nên xuất hiện, ví như tàn nhang hay nếp nhăn nha~~ Ngẫm lại tương lai phải đối mặt, thật khóc không ra nước mắt mà.

Anh xã nghe em nói xong, nhẹ nhàng thở dài một hơi rồi im lặng.

“Anh hút thuốc nửa đêm là vì vậy? Sao lại còn đa sầu đa cảm hơn em thế này…” Em cười hì hì, đem mặt chôn trong cổ anh cọ cọ.

“Em… Hôm nay nghe hát, khóc cái gì thế? Có phải là… Có cảm mà phát?” Anh xã rất ít khi nói chuyện mà do do dự dự. Khi trẻ anh là bộ đội đặc công, khi xuất ngũ vẫn duy trì truyền thống tốt đẹp của bộ đội, làm việc nói chuyện đều mạnh mẽ vang dội, chưa bao giờ lề mề dài dòng. Đây cũng là nguyên nhân đầu tiên ba ba em đặc biệt thích ở anh.

Em là đứa con nhu thuận, cha mẹ nói gì đều nghe nấy, kể cả trưởng thành cũng không có nhiều phản nghịch, cùng lắm có chuyện gì mà không hài lòng, một mình liền trốn trong góc hung hăng khóc một lúc rồi cho qua. Nhu thuận qua mức lại thành ra không có chủ kiến, giống hệt như đứa nhỏ không chịu lớn vậy. Mãi cho đến hiện tại, em vẫn còn thích làm nũng mẹ mẹ, ngẫu nhiên tùy hứng một chút.

Cũng bởi tính em như vậy, trước khi tốt nghiệp đại học, ba ba vốn luôn có chút chuyên chế nói rõ ràng với em rằng, việc hôn nhân của em căn bản không thể do em tự mình quyết định. Lúc ấy, em cũng không có phản ứng gì, dù sao em vẫn đang độc thân, tìm ai kết hôn đều giống nhau. Em độc thân, cũng không phải điều kiện bản thân có gì không tốt, lại càng không phải vì kén chọn, mà bởi một loại tâm tính. Mỗi khi có người theo đuổi em, cuối cùng em sẽ không tự chủ được nghĩ ngợi, cha mẹ sẽ thấy anh ta thế nào? Cứ vậy, vẫn chưa phát hiện người nào vừa hợp với em vừa được ba mẹ tán thành. Vì thế, độc thân vẫn cứ độc thân.

Đến lúc thật sự bắt đầu đi xem mặt, em mới hiểu ra vấn đề mình phải đối mặt thế nào. Ấn tượng của em về người đầu tiên thật phần khắc sâu, lúc ấy em hai mươi ba, anh ta ước chừng hơn em một giáp, đã ba mươi năm! Nhưng mà thoạt nhìn có vẻ là tinh anh của xã hội, còn có vẻ có hương vị đàn ông thành thục. Từ lúc nhìn mặt dì đã giới thiệu tường tận hoàn cảnh của hắn, mấy năm trước tốt nghiệp, trả xong học phí lại được học bổng du học. Nhân tài của quốc gia khi về nước thì phải gánh vác trọng trách quốc gia giao phó, là giám đốc sở nghiên cứu nào đó, nghe đã thấy khí phái. Đến giờ vẫn chưa kết hôn, chính là vì học hành làm chậm trễ. Ba ba mẹ mẹ đồng ý cho em cùng anh ta gặp mặt, chính là vì thu nhập của anh ta cao, hơn nữa cũng lớn tuổi, có thể chăm sóc em.

Tối hôm đó em về nhà, trốn trong chăn khóc thật lâu, khóc mà không hiểu vì sao lại khóc, không hiểu mình rốt cục khổ sở cái gì. Trốn trong bóng tối, em rốt cuộc hiểu ra mấy năm nay em đến tột cùng bỏ lỡ cái gì.

Xem đầy đủ

Tủ truyện