Bà Xã, Ngủ Ngon Không Em?
FULL

Bà Xã, Ngủ Ngon Không Em?

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Đường Sương

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: huongquangia.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Hiện đại, sủng, điền văn hôn nhân
Độ dài: 10 chương
Chuyển ngữ: Thượng Quan Huân Yên
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

Ông xã:

Em rời đi trở về nhà mẹ đẻ đây.

Vân Vân

Tô Dật Hòe há hốc mồm nhìn tờ giấy trên tủ lạnh.

“Rời nhà trốn đi? Vân Vân đang làm cái quỷ gì vậy?” Hắn thì thào nói.

Cho tới bây giờ, anh vẫn không nghĩ rằng, bà xã luôn luôn ôn nhu săn sóc mà hai năm sau hôn nhân, lại trong lúc không ngờ chơi anh một vố đau như thế.

Nửa năm trước, anh bị tổng công ty phái đến Nhật Bản công tác, chuyến này sẽ phải đi nửa năm, bởi vậy Vân Vân liền nghỉ việc, cùng anh sang Nhật Bản, ở trọ trong ký túc xá công ty cấp cho.

Chẳng lẽ, bởi vì đi Nhật nửa năm, mình chưa từng đưa cô ấy ra ngoài du ngoạn, cô ấy cảm thấy ngày ngày đều không thú vị nên muốn dùng phương thức này thể hiện sự không vui sao? Anh bới một ít tóc trắng đen lẫn lộn trên đầu, thở dài một hơi.

Ở công ty, anh không ngừng nghỉ trong ba ngày ba đêm cố gắng đem toàn bộ công việc của nửa năm qua báo cáo cho xong, chỉ vì muốn mau mau về nhà cùng bà xã. Không ngờ rằng vừa về đến nhà thì nghênh đón hắn ngoài phòng khách tối đen quạnh quẽ ra, còn có mảnh thư thông báo bà xã đã rời nhà trốn đi, trong lòng hắn không khỏi dâng lên cảm giác mất mát.

Thuận tay rót lấy một chén nước nguội trong bình, làm dịu đi cảm giác khát khô đã lâu trong cổ họng, vừa lấy ra tờ giấy dán ở tủ lạnh, rũ mắt đọc một vài chữ viết ẩu trên đó, vừa gỡ bỏ cà- vạt, thở dài tiếp một hơi, ngồi xuống sô pha xoa trán.

Hao tốn ba ngày ba đêm, đánh nhau cùng một đống lớn tài vụ số liệu của công ty đã sớm lấy hết tất cả tinh lực của anh. Vốn định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, không ngờ lại mệt đến mức thiếu chút nữa ngủ quên trên sô pha.

Cố gắng mở mắt ra, dùng sức lắc đầu để mình tỉnh táo lại, Tô Dật Hòe nhấc điện thoại trên bàn trà lên, bấm số điện thoại nhà mẹ vợ, tìm kiếm tung tích bà xã.

“Con chào ba, con là Dật Hòe. Vân Vân có về nhà không ạ?” Anh thật cẩn thận hỏi han, trong lòng đã sớm chuẩn bị tinh thần nghe một loạt chất vấn của ba vợ đại nhân.

Quả nhiên, đầu bên kia lập tức truyền đến tiếng quở trách ầm ầm như lửa đạn.

“......Không, không phải con không quan tâm Vân Vân, khiến cô ấy về Đài Loan một mình...... Con ở công ty làm ba ngày ba đêm......Không có, chúng con không có cãi nhau...... ” Nghe ba vợ đại nhân cách biển nói ra một tràng dài, mí mắt hắn chậm rãi hạ xuống, mơ mơ hồ hồ nghe được có chút thanh âm bên tai, cũng không biết đến tột cùng nội dung ba vợ giáo huấn như thế nào, chỉ có thể vô ý mà thấp giọng đáp vài tiếng.

Thật vất vả mới nghe xong răn dạy, Tô Dật Hòe nhịn xuống cái cảm giác muốn ngáp mãnh liệt đang đánh úp tới, hăng hái thương lượng bàn bạc với ba vợ: “Ba, nhờ ba nói với Vân Vân, công việc của con đã xong, qua vài ngày nữa sẽ từ Nhật Bản về Đài Loan với cô ấy.”

Tắt máy, anh từ trên sô pha đứng dậy đi vào phòng ngủ, ૮ởเ φµầɳ áo đã bẩn ra, nhanh chóng tới phòng tắm bật vòi hoa sen, phóng khoáng tắm rửa.

Khoác khăn tắm đi ra, thân thể còn chưa kịp lau khô, anh chợt ngã úp sấp xuống, trong nháy mắt đã ngủ say không nhúc nhích như một xác ૮ɦếƭ.

Tiếng ngáy hơi hơi truyền ra, chứng minh là anh ngủ say chứ không phải do quá lao lực mà đột tử.

“Mấy ngày nay chắc chắn anh ấy đều không đắp chăn, mà ngủ ngay trên chăn.” Hoa Vân Vân khẽ nhíu đầu lông mày, co gối ngồi trong căn phòng vẫn ở trước khi lấy chồng.

Không biết nên nói ba là tri kỉ của con gái hay là hoài nghi anh sẽ có tâm tư gì, mà sớm tuyên bố con gái của ba cho dù lấy chồng rồi thì trong nhà vẫn sẽ giữ lại phòng cho các cô, nói là muốn để các cô bất cứ lúc nào cũng có thể về nhà ở lại.

Trời mới biết ông ba của họ luôn đối với thằng nhóc từng bước từng bước ςướק đi con gái ông, vẫn có cảm giác buồn bực không thể cân bằng.

“Ai ạ?” Đứa em Hoa Huyên Huyên mới tốt nghiệp đại học mấy hôm trước hiện tại đang ở phía sau cô, vừa nhìn đống lớn tài liệu du học Mĩ ngành nghệ thuật chồng chất trong tay, ra sức học hành, một bên không chút để ý hỏi.

“Ngoài đầu gỗ kia còn ai nữa?” Hoa Vân Vân trong giọng nói có một chút hờn dỗi.

“Ồ, anh rể ạ!” Hoa Huyên Huyên bừng tỉnh đại ngộ gật đầu.

 

Ngủ như vậy ngộ nhỡ bị lạnh đến cảm thì làm sao bây giờ? Hoa Vân Vân ngồi ôm đầu gối dẩu môi lo lắng.

“Anh rể có thói quen ngủ lõa thể sao?” Hoa Huyên Huyên kinh ngạc chớp mắt, con ngươi lộ ra vẻ hứng thú. “Nhìn anh ấy bộ dạng luôn mang phong cách cổ hủ già dặn, không ngờ lại có thói quen sống cởi mở như vậy nha!”

“Không phải thế! Anh ấy luôn làm việc quá độ, ban ngày ở công ty đem mình hành đến mệt ૮ɦếƭ, buổi tối về đến nhà tắm rửa xong, luôn luôn không còn chút khi lực nào đồ nhao lên giường, cho nên thường thường đi đến nửa đường đã hôn mê bất tỉnh, đều là chị đắp chăn giúp anh ấy.” Hoa Vân Vân bất đắc dĩ lại đau lòng.

Hoa Huyên Huyên ý vị thâm trường “À” lên một tiếng.

“Sao lại nhìn chị như vậy?” Hoa Vân Vân hoài nghi trừng cô em.

“Chị cả, lẻ loi nơi khuê phòng, chắc hẳn rất tịch mịch?” Hoa Huyên Huyên vẻ mặt cười thầm, đồng tình vỗ vỗ vai của cô.

“Em nói linh tinh cái gì đấy?” Khuôn mặt Hoa Vân Vân phút chốc ửng hồng, đánh nhẹ tay cô.

“Anh rể ban ngày mệt ૮ɦếƭ, buổi tối vừa tới giường liền lập tức ngủ luôn, làm sao còn tinh lực cùng bà xã chơi đùa lăn qua lăn lại? Thì ra anh rể lạnh nhạt chị như vậy, khó trách chị phải để lại tờ giấy trốn đi. Nếu là em, em cũng muốn rời nhà trốn đi, vì hạnh phúc bản thân phải vùng lên!”

“Cái, cái gì mà không thỏa mãn, không phải chị vì chuyện này mới rời nhà trốn đi đâu...... ” Hoa Vân Vân đầu tiên là cứng họng, sau đó lập tức khuôn mặt bừng lên một màu hồng, mạnh mẽ lắc đầu phủ nhận.

“Khó trách kết hôn hai năm còn chưa có tin tức của em bé, thì ra mấu chốt là do anh rể hành sự bất lực!” Hoa Huyên Huyên không để ý đến cô đang xấu hổ đến cực điểm, tiếp tục bày ra biểu tình thở dài thở ngắn một hơi.

“Nói lung tung! Không phải chị vì chuyện này mà bỏ nhà đi! Chị về là vì tham gia lễ tốt nghiệp của em!” Cô vội vàng phủ nhận.

“Đây càng không ăn khớp.” Hoa Huyên Huyên lộ ra ánh mắt không tin. “Lễ tốt nghiệp của em mà phải bỏ nhà trốn đi mới đến tham dự được? Lừa ai vậy? Em thấy chị bỏ nhà trốn đi vào đúng lúc diễn ra lễ tốt nghiệp của em nên mới thuận tiện tham gia đúng không?”


“Chị..... ” Hoa Vân Vân á khẩu không trả lời được, chỉ có thể đỏ mặt nhéo nhéo đầu gối liều mạng lắc đầu. Ngoảnh lại nhìn điện thoại trên đầu giường, đưa tay định nhìn đồng hồ, sau lại rụt trở về.

“Muốn gọi thì gọi đi!” Hoa Huyên Huyên nhướng nhướng mi.

“Không được, hiện tại chị đang trong tình trạng bỏ nhà trốn đi, không thể gọi điện thoại cho anh ấy được.” Nàng lắc đầu, thật sự kiên quyết, nhưng vẻ mặt lại lộ ra vẻ đấu tranh.

“Ai nói cho chị là rời nhà trốn đi thì không thể gọi điện cho chồng?” Hoa Huyên Huyên vẻ mặt không cho là đúng lạnh lạnh hỏi.

“Chị....... Nói chung là không thể được!” Hoa Vân Vân cắn môi trả lời, ngữ khí kiên quyết, ánh mắt vẫn đấu tranh.

Cho dù thế nào cũng không thể thừa nhận chuyện cô biết bây giờ anh đã ngủ rồi, nếu gọi điện thoại nhất định sẽ đánh thức người cho dù mệt mỏi đến cực điểm vẫn ngủ không sâu như anh.

“Em thấy chị sau khi trở về, lúc cười rất là ít còn lại đa phần thời gian đều ngẩn người. Nhất định là vì nhớ đến anh rể.”

“Chị không có nhớ anh ấy!” Cô, cô lại tiếp tục không thừa nhận!

“Chị để lại tờ giấy mục đích không phải là hi vọng anh rể mau chạy tới đây sao?” Hoa Huyên Huyên một câu nói trúng tim đen.

Chị cả trong lòng đang suy nghĩ gì cô cũng đã đoán được mười phần. Cũng không phải Hoa Huyên Huyên nàng am hiểu ý người, mà là gương mặt 乃úp bê kia từ nhỏ đã không giấu được tâm sự, cho dù cô có đang suy nghĩ điều gì thì cũng hiện lên mặt hết.

Giờ phút này trên mặt Hoa Vân Vân đang in xuống bốn chữ to đùng: Tôi rất nhớ anh ấy!

“Chị..... Thật ra chị chỉ là muốn thể hiện một chút sự bất mãn với anh ấy mà thôi..... ” Do dự một hồi, nàng mới miễn cưỡng mở miệng thừa nhận. Âm điệu ngọt ngào mềm mại nghe rất tủi thân.

“Anh rể bắt nạt chị? Hay là ở sau lưng chị làm loạn, bắt cá hai tay?” Hoa Huyên Huyên bừng bừng tinh thần trượng nghĩa dựng thẳng lông mi lên.

“Không có.... Anh ấy không có bắt nạt chị.... Chỉ là....... Chị chỉ cảm thấy anh ấy đối với chị nên tốt hơn một chút...... ” Cảm giác của hai năm cuộc sống hôn nhân là thiên ngôn vạn ngữ khiến nàng nhất thời không biết nên nói từ đâu.

“Tốt hơn một chút, này này, chị cả, chị còn chưa thấy đủ sao? Tất cả mọi người đều hâm mộ mối nhân duyên tốt này của chị đó! Lúc trước chị nhắm mắt đi kết giao, lúc trở về lại là cùng một nam nhân vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền lại dịu dàng nữa!”

Nghe em gái nói, khuôn mặt Hoa Vân Vân vẻ u sầu nhàn nhạt.

“Chị biết rõ anh ấy đối với chị tốt lắm, mà còn tốt đến không thể nào bắt bẻ..... Nhưng mà.... Nhưng mà.... ”

“Chị không được thỏa mãn chuyện đó?” Hoa Huyên Huyên cẩn thận hạ giọng hỏi: “Chẳng lẽ anh rể có bệnh không tiện nói ra? Nếu là vấn đề này, vậy thì...... ”

“Không phải đâu ~~” Hoa Vân Vân da mặt mỏng hét chói tai phủ nhận, toàn bộ khuôn mặt bị nhuộm đỏ thành một trái cà chua.

“Không phải thì là cái gì?” Hoa Huyên Huyên nhịn cười, giả bộ vô tội chớp mắt mấy cái.

Nhắc tới cuộc sống hôn nhân của cô, Hoa Vân Vân cả người đều phát bực.

“Chị..... Ôi..... Thành thật mà nói, sau khi gả cho Tô Dật Hòe, chị sắp buồn ૮ɦếƭ mất rồi.” Cô thở ra một hơi thật dài.

“Buồn ૮ɦếƭ mất? Ngoại trừ chuyện khuê phòng không như ý ra, em nhìn không thấy có chỗ nào sẽ khiến cho chị không vừa lòng. Gả cho một người chồng biết kiếm tiền như vậy, chị chỉ có trách nhiệm làm một thiếu phu nhân mỗi ngày đều ăn tốt, ở tốt, ngủ tốt, không có việc gì thì lại cùng ông xã ra nước ngoài, như vậy chẳng phải tốt sao? Giống như lần này chị cùng ông xã đến Nhật Bản ở nửa năm, ai nghe xong cũng hâm mộ muốn ૮ɦếƭ, thế mà chị vẫn còn thấy buồn?” Huyên Huyên ngạc nhiên nói.

Hoa Vân Vân vừa thẹn vừa giận liếc mắt trừng cô em một cái, cô nàng mới thấp giọng khụ một tiếng, không hề cố ý dùng lời nói kích thích chị.

“Chị..... Chị không phải là có ý như vậy, mà là ở phương diện tinh thần! Em biết không, anh ấy không hề có một chút tế bào lãng mạn nào!” Hoa Vân Vân cắn môi oán giận.

“Lãng mạn? Chị, lúc trước chị cùng Tô Dật Hòe là xem mặt kết hôn đấy!” Hoa Huyên Huyên mở lớn mắt.

Xem đầy đủ

Tủ truyện