Bạc Hà Đen
FULL

Bạc Hà Đen

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Tiểu Mật

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: yunhostrawberry.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, giới giải trí, ngôi sao, cường cường, 1×1, HE
Cặp đôi: Khuất Hàn x Du Vụ

Khi Tiếu Mạc Lý đến nhà hàng Khê Tuyền tìm Khuất Hàn thì bên trong vắng vẻ không bóng khách hàng, ba nhân viên nhà hàng đang đánh bài trong vườn hoa nhỏ, Khuất Hàn một mình ngồi ở quầy thu tiền xem TV.

Anh mặc một chiếc áo phông graffiti màu đen, tóc rối tùy tiện, tóc mái hơi dài che khuất mắt phải. Tư thế hút thuốc của anh thành thục, khuôn mặt lạnh lùng giữa những làn khói thuốc trắng. Anh tiếp quản nhà hàng chưa đầy ba tháng, lại mới mười tám tuổi, bị ảnh hưởng của Trạm Khê nên cũng dần quen, vẻ dữ dằn vẫn chưa phai mờ, dù thế nào cũng không giống ông chủ một nhà hàng mà chỉ giống một thiếu niên nổi loạn ngang bướng, lang thang sát biên giới xám lạnh.

Từ nhỏ lớn lên cùng Khuất Hàn, Tiếu Mạc Lý vẫn luôn biết anh rất đẹp nhưng trước đây hai người quá thân thuộc, cậu không có cảm xúc gì quá lớn. Mãi đến hôm nay, tâm trạng cậu khác với mọi ngày, thấy khuôn mặt đẹp trai của anh, Tiếu Mạc Lý đột ngột cảm thấy kinh ngạc.

Nhận ra ánh mắt không bình thường của cậu, Khuất Hàn chuyển ánh mắt từ TV đến người cậu, bình thản hỏi, ”Nhìn cái gì?”

Tiếu Mạc Lý ho một tiếng, đôi mắt liếc ngang bốn phía, giọng điệu lơ lửng trên trời, ”Kinh doanh… không được tốt lắm?”

”Vẫn thế.”

Tiếu Mạc Lý cười gượng, quan tâm nói tiếp, ”Bây giờ chưa đến giờ ăn cơm, qua một lát nữa chắc sẽ đông khách…”

Khuất Hàn tiếp tục bình thản nhìn cậu.

Sau khi thi xong đại học, Tiếu Mạc Lý tìm một công việc làm thêm ở một cửa hiệu quần áo. Lúc này đáng lẽ ra cậu phải ở nơi làm việc, đột nhiên chạy đến đây, chắc chắn là có chuyện gì đó. Cậu ta là một người thích huyên thuyên, Khuất Hàn biết không cần hỏi, tự cậu sẽ mở miệng nói.

Không ngờ lần này cậu lại ấp úng, vòng vo mãi mà chưa nói đến chủ đề chính.

Khuất Hàn không nhịn được nữa, ”Rốt cuộc cậu làm sao vậy?”

Tiếu Mạc Lý u oán liếc mắt nhìn anh, quen tay lấy một chai rượu từ tủ xuống, mở chai tự rót cho mình một chén, sau khi nốc cạn, hít hít mũi dùng giọng điệu sắp khóc đến nơi nói, ”A Hàn, tớ xong đời rồi…”

Khuất Hàn nhíu mày, ”Có chuyện gì?”

”Tớ, tớ, tớ…” Tiếu Mạc Lý nghẹn đỏ mặt, nghẹn ngào nói, ”Ô… Hình như tớ thích chủ của tớ rồi!”

Khuất Hàn ngây người vài giây rồi mới hồi phục tinh thần, ”Chủ hiệu quần áo?”

”Ừ…”

Khuất Hàn nheo mắt lại, ”Tớ nhớ là nam đúng không?”

”Hức… Ừ…”

Khuất Hàn im lặng nhìn Tiếu Mạc Lý. Tiếu Mạc Lý thẹn quá hóa giận, đau thương phẫn uất trừng mắt nhìn anh, “Không được kỳ thị tớ!”

Khuất Hàn thở dài, rút một điếu thuốc trong bao ra đốt, hỏi, “Bắt đầu từ bao giờ?”

Tiếu Mạc Lý ngây người, không trả lời được.

Khuất Hàn nói tiếp, “Cậu làm việc trong cửa hàng của anh ta chưa được nửa tháng đúng không?”

“Đúng vậy, tớ không biết tại sao lại đột nhiên…” Vẻ mặt Tiếu Mạc Lý có chút mất mát, lại có chút ngọt ngào, “Nhưng tớ đã yêu rồi, không còn cách nào…”

Có một lần Khuất Hàn đến cửa hàng tìm Tiếu Mạc Lý, từng gặp mặt ông chủ cửa hàng một lần. Anh cố gắng hồi tưởng lại, mơ hồ nhớ được dáng người cao to phong độ của anh ta. Cửa hàng mặt tiền nhà nọ rất nhỏ, kinh doanh không được tốt lắm, có lẽ người đàn ông đó cũng không quá giàu.

Anh không khỏi nghi ngờ hỏi Tiếu Mạc Lý, “Cậu thích anh ta vì cái gì?”

Tiếu Mạc Lý mờ mịt trả lời, “Không biết…”

Khuất Hàn không nhịn được đảo tròn tròng mắt, “Ngu ngốc!”

Tiếu Mạc Lý nhăn mặt, trong mắt lóng lánh ánh nước, tội nghiệp nhìn anh, “A Hàn, sau khi anh Khê mất, cậu là người bạn duy nhất của tớ, cậu đừng ghét bỏ tớ…”

Sau khi anh Khê mất…

Bởi vì câu nói này bàn tay cầm điếu thuốc của Khuất Hàn khẽ run rẩy, bụi thuốc rơi lên mu bàn tay anh làm da anh có chút đau nhức nhưng so với đau đớn trong lòng, chút phỏng đó không tính là gì.

Khuất Hàn là trẻ mồ côi, không ai biết bố mẹ anh là ai, từ nhỏ anh lớn lên ở trại trẻ mồ côi. Trạm Khê là thủ lĩnh của toàn bộ đám trẻ, Tiếu Mạc Lý chính là một nhóc ham khóc nhè, Khuất Hàn không hợp với những đứa trẻ khác, chỉ có quan hệ tốt với họ.

Trạm Khê lớn hơn Khuất Hàn sáu tuổi, anh chưa từng đi học, ngoại trừ đánh nhau thì không biết gì khác, năm mười một tuổi anh theo một đại ca xã hội đen lăn lộn vào xã hội. Để sinh tồn anh đã trộm ςướק, bán thuốc lắc, chém Gi*t người… Anh làm vô số chuyện xấu, trong mắt rất nhiều người anh là loại cặn bã của xã hội, cặn bã của cặn bã.

Tuy nhiên đối với Khuất Hàn mà nói, Trạm Khê là anh trai của anh, là người thân mà anh có thể giao nộp sinh mạng và có thể dựa vào.

Trạm Khê nói cho dù chính anh đang làm việc xấu cũng không thể để Khuất Hàn và Tiếu Mạc Lý nhúng chàm. Anh không cho hai người họ biết anh ở bên ngoài làm chuyện gì, cũng không cho họ quen với các loại bạn xấu trong xã hội. Anh yêu thương họ, bảo vệ họ, chăm sóc họ, không để họ bị bắt nạt, có tiền thì cùng nhau tiêu, có phúc cùng nhau hưởng nhưng có tội thì một mình anh chịu.

Mặc dù Trạm Khê đối xử rất tốt với anh nhưng Khuất Hàn vẫn cảm giác được, Trạm Khê cưng chiều và khoan dung Tiếu Mạc Lý nhiều hơn anh. Trạm Khê chưa bao giờ quát nạt Tiếu Mạc Lý, thậm chí không bao giờ nặng lời với cậu, cho dù cậu nghĩ gì, làm gì, Trạm Khê cũng bằng mọi giá giúp cậu thực hiện. Mà Khuất Hàn làm sai một chút, Trạm Khê sẽ nghiêm khắc trách phạt anh, nóng giận đến cực điểm còn có thể đánh đập anh. Nói ra thì bản lĩnh bây giờ của Khuất Hàn, hoàn toàn là do bị đánh mà chậm rãi được rèn luyện tăng cường lên.

Khuất Hàn vẫn luôn nghĩ rằng sự đối xử khác biệt đó là bởi lẽ Tiếu Mạc Lý dễ thương lại ngoan ngoãn, còn bản thân anh lại cứng đầu khó bảo. Nhưng trước khi Trạm Khê ૮ɦếƭ anh mới hiểu nguyên nhân thật sự không phải như vậy.

Ba tháng trước, bởi vì làm ăn buôn bán mạo phạm một người có vai vế ở thành tây, Trạm Khê bị người đâm một dao, đưa đến bệnh viện nhưng bởi vì xuất huyết иộι тạиg, máu chảy quá nhiều, các bác sĩ không thể làm bất cứ điều gì.

Khuất Hàn chạy đến bệnh viện, hết sức đau đớn, kìm nén nước mắt, chuẩn bị báo cho Tiếu Mạc Lý để cậu đến gặp Trạm Khê một lần cuối cùng.

Tuy nhiên Trạm Khê lắc đầu ngăn cản Khuất Hàn, anh suy yếu thều thào nói, “Đừng để Tiếu Mạc Lý thấy bộ dạng này của anh, em ấy sẽ bị hù họa…”

Đến lúc này, anh vẫn suy nghĩ cho Tiếu Mạc Lý, nước mắt của Khuất Hàn không nhịn được rớt xuống, “Anh Khê…”

Đưa tay lau nước mắt của Khuất Hàn, Trạm Khê nói với anh, “A Hàn… Em có biết tại sao anh đặt tên nhà hàng là Khê Tuyền không…”

Khuất Hàn lắc đầu.

“Anh chưa bao giờ nói cho em và Mạc Lý biết… Anh có một người em trai ruột, nó bằng tuổi các em… Năm nay cũng mười tám tuổi rồi… Nó tên là Trạm Tuyền…”

Từ những lời nói rời rạc của Trạm Khê, Khuất Hàn mới biết em trai của Trạm Khê sau khi sinh ra thì được người nhận nuôi. Thỉnh thoảng Trạm Khê sẽ trốn khỏi trại trẻ mồ côi mà ra ngoài nhìn cậu, sau đó không lâu đôi vợ chồng đó chuyển đi, anh cũng không tìm nhìn thấy Trạm Tuyền nữa. Về sau anh bước vào con đường làm ăn đen tối, kẻ thù rất nhiều, khó có thể bảo đảm sẽ có người không dùng em trai anh để hăm dọa anh, mặc dù chính anh không tìm được Trạm Tuyền nhưng anh không muốn mạo hiểm. Vì thế, anh chưa bao giờ kể với ai chuyện anh có một người em trai ruột thịt. Mà anh yêu thương Tiếu Mạc Lý như thế cũng bởi vì tính cách của cậu rất giống với Trạm Tuyền nên anh coi cậu là thế thân của em trai anh, muốn tất cả những cưng yêu đáng lẽ dành cho em trai có thể bù đắp lại trên người Tiếu Mạc Lý.

“A Hàn… Em chưa từng biểu lộ ra nhưng anh biết trong lòng em khó chịu vì sự bất công của anh…” Trạm Khê khổ sở phì phò nói, “Kì thật trong lòng anh cũng xem em là em trai ruột, chỉ là Mạc Lý nó… Tiểu Tuyền…”

“Em hiểu mà, em hiểu mà…” Khuất Hàn yêu thương nắm tay anh, không để anh nói hết. Nếu như Trạm Khê có thể sống sót, cho dù anh có bất công cả đời thì Khuất Hàn cũng sẽ không để bụng nữa.

Tuy nhiên, trên đời này không có nếu như, Trạm Khê đã lâm vào thời khắc đèn cạn dầu.

“Mạc Lý không thông minh bằng em… Sau này em… cố gắng chăm sóc nó…”

“Em sẽ cố.” Khuất Hàn cắn răng, nghiêm túc cam đoan, “Em vẫn luôn xem cậu ấy là anh em ruột thịt, sau này cũng sẽ như vậy. Em thề sẽ bảo vệ cậu ấy, không để cậu ấy chịu bất kì uất ức gì.”

“Được rồi…” Trạm Khê ngừng một lúc lâu mới có chút sức lực để nói tiếp, “Nếu như… Nếu có một ngày em gặp được Tiểu Tuyền…”

Khuất Hàn nghẹn ngào nói, “Em cũng sẽ chăm sóc cậu ấy, giống như anh Khê trước đây đối xử với em và Mạc Lý, xem cậu ấy là em trai mà chăm sóc cả đời…”

Trạm Khê vui mừng mỉm cười, con ngươi anh trở nên rời rạc, trí não cũng bắt đầu không rõ ràng lắm.

Khuất Hàn biết Trạm Khê lập tức sẽ rời đi, lòng anh đau như cắt, nhớ đến bạn gái cũ của Trạm Khê, mặc dù họ đã chia tay gần một năm rồi nhưng tình cảm vẫn tốt. Anh nghĩ Trạm Khê chắc là sẽ muốn gặp mặt chị ấy lần cuối cùng, “Anh có muốn gọi chị Hân Viện đến không?”

Trạm Khê lắc đầu, “Không, đừng gọi cô ấy đến…”

Nói xong câu đó anh nhắm mắt lại, im lặng thật lâu.

Khuất Hàn run rẩy, giơ cánh tay lên muốn xem anh còn thở không thì Trạm Khê chợt mở mắt. Khuôn mặt Trạm Khê đột nhiên trở nên hồng hào, đôi mắt tràn ngập ánh sáng rực rỡ, “A Hàn… Anh còn có một bí mật muốn nói với em…”

Khuất Hàn biết đây là biểu hiện hồi quang phản chiếu, anh kìm nén bi thương dịu dàng nói, “Vâng em đang nghe đây…”

“Anh chia tay với Hân Viện… không phải như mọi người nghĩ, bởi vì cô ấy thích người giàu có, mà là… cô ấy phát hiện người anh thật sự thích… là một người đàn ông…”

“Cậu ấy là giáo viên mỹ thuật… Cậu ấy…” Nhắc đến người yêu dấu, Trạm Khê nở một nụ cười hạnh phúc mà Khuất Hàn chưa bao giờ nhìn thấy. Lúc anh và Phùng Hân Viện yêu đương cuồng nhiệt, anh cũng chưa bao giờ để lộ vẻ mặt đó.

Anh dông dài nói chuyện mình và người giáo viên mỹ thuật kia nhưng vì ý thức dần dần không rõ, lời nói trở nên bừa bãi, âm thanh ngày càng nhỏ, Khuất Hàn cũng không nghe rõ rốt cuộc anh đang nói gì. Tuy nhiên, Khuất Hàn không cắt ngang lời anh, Khuất Hàn biết, đây là lần duy nhất trong cuộc đời Trạm Khê và cũng là lần cuối cùng anh có thể mở lòng tâm sự chuyện tình yêu với người ngoài.

Xem đầy đủ

Tủ truyện