Chạy Trốn (Đào Chi Yêu Yêu)
FULL

Chạy Trốn (Đào Chi Yêu Yêu)

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Chung Hiểu Sinh

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: muoivantue.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, khảo cổ, có chút liên quan đến đạo mộ, ôn nhu thụ, lưu manh công.. HE
Edit: Muối

Trông thấy Tô Di đi tới, Lý Yêu Yêu lập tức co giò chạy. Hắn chạy ra khỏi siêu thị, quên mất hộp sữa trong tay còn chưa được tính tiền, kết quả vừa chạy ra, cửa điện tử liền kêu inh ỏi, hắn sợ đến mức ném luôn sữa trong tay đi, càng bạt mạng chạy.

Tô Di đuổi theo tiện tay vung một tập tiền màu đỏ, ngay cả đếm cũng không, ném vào người hai nhân viên bảo vệ đang chạy theo Lý Yêu Yêu kia: “Đừng đuổi, tôi trả tiền cho cậu ấy!” Đến khi tiền rơi lả tả chạm đất thì Lý Yêu Yêu và Tô Di đã chạy được mấy trăm mét rồi.

Hai nhân viên bảo vệ ngây ra.

Lý Yêu Yêu chạy một mạch mười mấy phút đồng hồ mới dám quay đầu lại, chỉ thấy sau lưng người qua lại tấp nập, không thấy bóng Tô Di đâu. Hắn thở phào một cái, nhanh chóng đi vào con hẻm nhỏ, móc một bao thuốc vỏ mềm ra, Ϧóþ bao lấy ra một cây thuốc, bỏ vào miệng ngậm xong xuôi, bắt đầu châm lửa.

Hắn vừa mới châm thuốc, nhịp thở còn chưa kịp bình ổn, иgự¢ vẫn còn kịch liệt phập phồng, thì thấy một bóng người quen thuộc đứng đầu hẻm. Lý Yêu Yêu ngậm thuốc ngây ra trong vài tích tắc, sau đó chạy vào sâu trong con hẻm.

“Khụ..”

Người sau lưng ho dữ dội.

Lý Yêu Yêu chạy được vài chục bước, tốc độ mỗi lúc một chậm, hắn do dự trong thoáng chốc, cuối cùng xoay người về bên cạnh Tô Di. Lúc này mặt Tô Di đã đỏ bừng, gương mặt nhăn nhó hết sức thống khổ, hiển nhiên không khỏe ở đâu đó. Lý Yêu Yêu quen cửa quen nẻo, lấy một lọ phun sương từ trong túi anh ra, tức giận nói: “Há miệng.”

Tô Di thở hổn hển, một tay vươn ra nắm chặt lấy cổ tay Lý Yêu Yêu, anh ngẩng đầu lên há miệng ra, để Lý Yêu Yêu xịt sương vào.

Lý Yêu Yêu lầu bầu mấy tiếng: “Đã bị hen còn chạy ghê như vậy.”

Tô Di lườm xéo hắn, tay nắm chặt không buông, sợ Lý Yêu Yêu lại bỏ chạy.

Một lát sau, nhịp thở của Tô Di bình thường trở lại, cắn răng nghiến lợi nói: “Lý Yêu Yêu! Cuối cùng tôi cũng bắt được cậu rồi!”

Lý Yêu Yêu nhếch môi, cười như không cười: “Ông chạy đến chân mây cuối trời mà anh vẫn không chịu tha cho ông.”

Tô Di cắn môi dưới, đôi mắt to tròn long lanh lóng lánh nước, bộ dạng vô cùng ủy khuất.

Lý Yêu Yêu bất đắc dĩ liếc mắt nhìn, thầm nghĩ: Tên gay ૮ɦếƭ tiệt này, có phải đàn ông không vậy, hở một tí là mắt đỏ au, như bọn thỏ không bằng.

Tô Di bắt đầu lên án: “Cậu chạy cái gì chứ!”

Lý Yêu Yêu vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô lại, nhún vai nói: “Anh đuổi thì đương nhiên tôi phải chạy rồi.”

Viền mắt Tô Di càng đỏ hơn.

Lý Yêu Yêu hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm tình, cười xấu xa nói: “Đại ca à, đệ có trốn đại ca đâu, là đệ sợ thấy đại ca rồi lại cầm lòng không đậu mà say mê, đệ là đệ trốn chính bản thân mình. Tô đại ca à, mong huynh thương xót, cho tiểu đệ này một con đường sống đi.”

Tim Tô Di đập mạnh, đau đến mức anh phải cúi gập người xuống. Một lát sau, anh đứng thẳng lưng, hung tợn nói: “Bây giờ cậu đang ở đâu!”

Lý Yêu Yêu cười cười lấy lòng: “Tiểu đệ vừa rời khách sạn, đêm nay ở đâu vẫn còn chưa biết.”

Tô Di trừng mắt nói: “Tốt, đêm nay về ở chỗ tôi!”

Lý Yêu Yêu vội nói: “Không được đâu, đêm nay đệ hẹn người đánh bài rồi, chắc đánh cả đêm mất, đại ca không cần phải tốn công lo cho đệ đâu.”

Tô Di nhận ra hắn đang đùa, một bên nắm chặt cổ tay hắn không dám buông lỏng, một bên tận lực nghiêng người chắn đường, ngăn hắn lại chạy vọt đi, cơ hồ như đè Lý Yêu Yêu vào tường: “Tôi, đi, cùng, cậu!”

Lý Yêu Yêu bất đắc dĩ nói: “Tô Di, rốt cuộc anh muốn gì?”

Tô Di nhún vai, nhưng vẻ mặt vẫn rất hung ác: “Muốn cậu đừng chạy trốn nữa!”

Thật ra ngoại hình Tô Di rất thanh tú, trắng trắng mềm mềm như học sinh trung học, thoạt nhìn giống như cái bánh bao ngoan ngoãn mặc người ta vuốt ve. Lúc này đây anh làm bộ mặt hung ác, lại không có tính uy Hi*p nào, chỉ thấy thật buồn cười.

Lý Yêu Yêu khinh thường hừ một tiếng: “Tôi xin anh, hảo tụ hảo tán, để ta còn có thể làm anh em tốt đi, đừng khiến mọi chuyện khó xử như vậy.”

“Anh, em?!” Tô Di chỉ thấy huyết dịch trong người như đông lại. Lúc nói lời này, nước mắt đã chực tràn, anh nức nở nói: “Lúc lên giường cùng tôi cậu đâu có nói vậy.”

Lý Yêu Yêu chột dạ không dám nhìn vào mắt anh, cười gượng nói: “Tôi xin anh, đều là đàn ông con trai cả, lời lúc lên giường anh cũng tin sao?”

Tô Di sụt sịt nhìn hắn chăm chú, đột nhiên tiến lên trước hôn hắn, nụ hôn chẳng có quy tắc gì, bờ môi mềm tùy tiện dán lên mặt Lý Yêu Yêu.

Lý Yêu Yêu bị cái miếng keo 502* này chọc đến tức điên, nhưng hắn không nỡ đánh anh, chỉ đành phải ra sức đẩy: “Này, giữa đường giữa chợ, anh đừng có mà làm loạn!”

Tuy trong hẻm không có người, nhưng ngoài đường đã có không ít người nhìn qua bên đây.

Cuối cùng Tô Di cũng buông môi ra, anh giơ tay liếc qua chiếc đồng hồ Omega trên cổ tay, kéo Lý Yêu Yêu ra ngoài đường: “Tìm quán cơm rồi ngồi xuống nói chuyện đi.”

Lý Yêu Yêu bị anh lôi đi như một phạm nhân.

Hai người đi vào một nhà hàng Nhật Bản, Lý Yêu Yêu bất đắc dĩ quỳ xuống sàn tatami, quỳ được một lúc thấy khó chịu, lại đổi thành ngồi bắt chéo chân hình chữ ‘nhất’.

Nhân viên phục vụ mặc kimono đi tới, đưa hai quyển menu cho hai người: “Kongjiwa. Hai ngài muốn dùng món gì ạ?”

Lý Yêu Yêu móc bao thuốc trong túi ra, ngậm lên miệng, vừa châm lửa vừa liếc nhìn cô phục vụ trẻ tuổi xinh đẹp: “Kongjiwa là cái gì? Tôi chỉ biết Kimoji với yiku thôi, kêu thử hai tiếng này cho tôi nghe xem nào?” (1)

Sắc mặt nhân viên phục vụ khẽ đổi, nhưng vẫn rất lễ độ: “Thưa ngài, ở đây không thể hút thuốc, ngài có thể vào WC để hút.”

Tựa như sợ Lý Yêu Yêu bỏ chạy, Tô Di vội vàng nói: “Tôi vào WC cùng cậu.” Nói xong anh quay đầu nói với nhân viên phục vụ: “Xin lỗi, lát nữa chúng tôi chọn món sau.”

Lý Yêu Yêu làm bộ mặt lưu manh rồi vỗ bàn cái bốp: “Nơi quái quỷ gì đây, hút thuốc mà cũng phải vào WC, muốn chê ông hút thuốc hôi chứ gì?!”

Sắc mặt cô nhân viên phục vụ trở nên khó coi. Cũng có không ít khách nhìn qua bên này, một người có vẻ như là quản lý nhìn Lý Yêu Yêu đăm đăm, tựa như đang lo không biết có nên mời vị khách này rời nhà hàng hay không.

Tô Di biết Lý Yêu Yêu đang cố ý gây khó dễ cho mình, anh nói xin lỗi với nhân viên phục vụ, sau đó kéo kéo ống tay áo Lý Yêu Yêu: “Cậu không thích chỗ này sao? Hay là chúng ta đổi sang nhà hàng khác ăn nhé?”

Lý Yêu Yêu nhíu mày thật chặt, cười lạnh nói: “Đại thiếu gia à, tiểu đệ ăn cơm hộp dưới hầm cầu quen rồi, mấy nơi xa xỉ thế này ăn không vào. Đệ là người Trung Quốc, không tiêu hóa nổi thức ăn nhanh phương Tây.”

Tô Di nhỏ giọng nói: “Xa xỉ cái gì, thức ăn nhanh cái gì.” Thấy Lý Yêu Yêu thay đổi sắc mặt, anh lại khẽ nói: “Tôi biết cậu thích đồ Trung, chỉ là tôi thấy nơi này tương đối an tĩnh.. Hay là chúng ta tới mấy quán ven đường ăn đi.” Nói rồi cầm túi toan đứng lên.

Lý Yêu Yêu thích gì đương nhiên Tô Di biết rõ. Tô thiếu gia từng ngồi xổm dưới hầm cầu gặm màn thầu, nhặt tàn thuốc cùng Lý Yêu Yêu không ít lần. Cũng không phải Lý Yêu Yêu nghèo đến mức này, mà do hắn thích lấy việc thể nghiệm cuộc sống của người dân tầng lớp thấp ra làm thú vui.

Lý Yêu Yêu còn có một thú vui khác là giả bộ làm ăn mày. Chẳng biết hắn lôi từ đâu ra hai bộ quần áo thủng lỗ chỗ, quần thì rách, áo ba lỗ thì ngả vàng, sau đó hứng trí bừng bừng kéo Tô Di ra quảng trường ngồi ăn xin. Hai người trẻ tuổi cố ý làm bộ dạng bẩn thỉu đi kiếm miếng ăn, Tô Di giả bộ không tốt, nhưng Lý Yêu Yêu thì diễn rất sâu. Khi thì hắn giả làm người mù, khi lại giả làm người cụt, có đôi lúc hắn còn mang đàn nhị hoặc đàn guitar đi ca hát, có thể nói là kỹ thuật diễn xuất của hắn mười phân vẹn mười. Tô Di hỏi hắn học mấy thứ này từ ai, Lý Yêu Yêu nói là học từ sư phụ.

Xem đầy đủ

Tủ truyện