Chồng Tôi Ngoại Tình
FULL

Chồng Tôi Ngoại Tình

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Hoa Vũ Thanh Phong

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: langngoccac.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: hiện đại, nhẹ nhàng, hài hước
Convert: nothing_nhh (TTV)
Edit & beta: Huyết Lệ Tuyệt Tâm

Danh tính: Liên Húc Sanh

Giới tính: nữ

Tuổi: 35

Nghề nghiệp: viên chức bình thường

Tình trạng hôn nhân: đã kết hôn

Dân cư cố định:

Con: Trì Tử Kiến (trước mắt còn ở nhà trẻ, nghề nghiệp không thể nào xác nhận, bất quá theo bản thân nói lớn lên muốn làm “Cổ nhân”??)

Ba đẻ: Liên Liên Phát (Nghề nghiệp: ông chủ nhà trọ)

Mẹ đẻ: Đinh Hiểu Hoa (nghề nghiệp: bà chủ nhà trọ)

Em trai: Liên Húc Đồng (nghề nghiệp: sinh viên)

Lưu động dân cư:

Chồng: Trì Khải (Nghề nghiệp: quản lý công ty)

Cha chồng: Trì Sính (nghỉ hưu ở nhà)

Mẹ chồng: Đoạn Trân (nghề nghiệp: y sư trung y)

Tình huống cơ bản như trên, tuyệt đối chân thật, không hề có nửa điểm giả dối, nếu có chỉ là do trùng hợp ==!!

Tôi nghĩ mình đã trải qua hơn ba mươi năm sống trên đời, mười mấy năm lễ tình yêu, lễ rửa tội. Bảy đến tám năm rèn luyện Internet, cùng một, hai năm với tư cách của một người mẹ. Tôi cũng coi như đã sống đến mức rất thông hiểu hết mọi việc ở trên đời.

Thường xuyên lạnh lùng cười khi xem trên Internet chuyện nam phóng khoáng, nữ oán hận, chuyển thành ly hợp, tại địa điểm bắt được quả tang mà làm náo loạn một phen. Ở tại khi mọi chuyện rơi xuống đáy sâu của vực thẳm, thế nhân đều say, độc mình tôi tỉnh.

Tôi thường nói: “Tình yêu nam nữ chớ có nên làm quá như thế”

Tôi cũng thường nói “Đã buông tay thì dứt khoát buông tay đi, như thế sẽ còn giữ lại được một chút tôn nghiêm cho bản thân”

Tôi lại nói: “Trên thế giới ếch ba chân khó tìm, nhưng đàn ông có hai chân rất hiếm có sao?”

Tôi không ngừng mà nói: “Phụ nữ muốn độc lập, ít nhất ở thời điểm mất đi tình yêu, vẫn nên giữ lại một chút tự tôn cho bản thân”

Tôi lại cường điệu nói “Đàn ông chỉ có giá trị P, không ai đạt được đến giá trị B” [1]

Với tôi mà nói thống hận nhất chính là khóc sống khóc ૮ɦếƭ níu kéo, phụ nữ bất lực lấy tự tử để kết thúc sự thống khổ.

Mất mặt, hạ lưu xứng đáng bị vứt bỏ. Chính mình không chịu thua kém đánh nam nhân đã bội bạc, cuối cùng vẫn là bị bội tình bạc nghĩa.

Nếu dáng vẻ đáng thương, tóc tai bù xù cũng là một cách, vì sao không để trong lòng mỗi người lưu lại bóng hình xinh đẹp của ngày xưa?

Hơn nữa giữ chồng là một môn kỹ thuật, một môn đòi hỏi tay nghề cao, là trải qua nhiều năm bách luyện, sau mới đạt được tới cảnh giới thăng hoa. Chỉ có phụ nữ kiên trì mới làm được như vậy.

Đàn ông quản lý thế giới, phụ nữ quản lý đàn ông, vì thế phụ nữ thông qua một người đàn ông, có thể là quản lý toàn bộ thế giới.

Khí chất này tôi nhất định là phải có đầu tiên.

Gần nhất, tôi mới phát hiện, tôi cũng nhạy cảm như một cô nhóc. Bạn đừng theo tôi xả ra cái gì mà tinh thần thống nhất, tình yêu ngang hàng.

Tôi muốn chính là cái người nằm bên cạnh mình kia, tôi muốn tinh thần của anh ta chỉ có tôi, thân thể cũng chỉ được do mình tôi giữ lấy.

Chẳng sợ tôi nuốt không trôi, tôi chỉ muốn anh là của riêng mình. Loại bánh bao này cũng không nên dễ dàng cho ra bên ngoài, nếu một khi đã ra bên ngoài, tuyệt đối sẽ có án mạng đổ máu.

Tôi tuy rằng không nói, nhưng trong nội tâm của tôi ẩn ẩn có một cảm giác: chồng của tôi có phải hay không cũng ngoại tình!?

**********

Ám độ trầm thương

( ám độ trầm thương: bên ngoài sáng giả vờ làm thế này để che giấu việc chính làm ẩn mật trong tối, chọn cách tấn công không ai nghĩ tới)

Tôi không phải là loại người mẫn cảm. Xác thực mà nói tôi rất thô, dây thần kinh không được nhạy cảm cho lắm.

Nếu bạn đem toàn bộ thế giới ra cười nhạo xem thường trước mặt tôi, tôi sẽ xem như là không thấy.

Tôi nhiều lần tự giễu sở dĩ quan hệ của mình không được hòa thuận với mẹ chồng, chủ yêu là do tôi không có nhãn lực nhìn thấu tâm tư của mọi người. Nhìn không thấy được ánh mắt u oán của mẹ chồng, cùng bộ mặt nặng nề của bà.

Nhớ rõ khi còn chưa kết hôn, mẹ chồng lôi kéo tay của tôi, thập phần thành khẩn nói : “Khi hai đứa kết hôn, đồng nghĩa với việc mẹ đã giao toàn bộ gia sản cho con rồi đó, con có cái gì cho mẹ đây?”

Tôi có tật xấu là cái gì cũng không thèm để ý, nhưng tuyệt đối không thể ở trước mặt tôi đề cập đến tiền. Nhưng trước khi đến đây, mẹ tôi đã ngàn lần chiếu cố, vạn lần chiếu cố nhất định tôi phải cùng cha mẹ chồng có quan hệ tốt, vì thế tôi đành nhẫn, nhu thuận đáp lại: “Con đưa cho mẹ biên lai”

“Ách?” thấy mẹ chồng không có phản ứng, không xong rồi!

Xem ra mẹ chồng tương lai tựa hồ đối với câu trả lời này không hài lòng cho lắm.

Chẳng lẽ còn muốn tính lợi tức hay sao? ==

Lần này tôi liền không chút do dự, hiên ngang lẫm liệt nói : “ Đòi tiền không có, đòi mạng con có một cái mạng!”

Lúc ấy tôi chỉ nhìn thấy mặt mẹ chồng tương lai có bộ dáng co rút phi thường thống khổ, vội vã hỏi : “Mẹ, mặt mẹ rút gân kìa, có cần con giúp mẹ cắm mấy cây châm hay không?”

Kết quả là từ nay về sau, mẹ chồng rốt cuộc không tìm tôi tán gẫu cùng mình nữa.

Còn có một lần đến nhà chồng ăn cơm. Khi đó Tử Kiến còn chưa có sinh.

Vào cửa không bao lâu, mẹ chồng liền mở miệng :

“A Sanh, vào cửa lâu như vậy, như thế nào ngay cả phản ứng cũng chưa có?” mẹ chồng thường dùng ánh mắt ai oán nhìn tôi.

“Ách? Phản ứng, có mà!”

“Có?” mẹ chồng dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới trước mặt tôi, bà còn thật không sợ ngã, kích động lôi kéo tay của tôi hỏi: “Có khi nào?”

“Vừa mới!”

“Vừa mới?”

“Đúng vậy! Con vừa thấy mặt đã chào, chẳng lẽ mẹ không có nghe thấy sao?”

Lần này mẹ chồng rõ ràng ngay cả biểu tình đều giảm đi khá là nghiêm trọng.

Ba tôi thường nói một câu: “Nuôi A Sanh nhà chúng ta có thể lớn lên được như vậy, thật không phải là dễ dàng gì.”

Đó là ví dụ thực tế bên ngoài, ngay cả ngốc như vậy cũng đều phát giác ra chồng mình ngoại tình, có thể thấy được tình huống nghiêm trọng đến cỡ nào.

Lúc trước là chúng ta xem mắt mới quen nhau, giống như bao nhiêu người khác. Sau một đoạn thời gian nói chuyện tình yêu, cho rằng đã tới thời điểm liền kết hôn. Trên đường tình của chúng tôi cũng không xuất hiện người thứ ba (giới hạn nhận thức của tôi cho là như thế)

Nhưng tôi đã quên mất một chuyện, nghe nói bộ dáng của chồng tôi rất được. Trên đường 90% ánh mắt đều quay đầu lại nhìn anh, ngoại trừ 10% còn lại là người mù, cận thị.

Trái lại, tôi… hắc hắc, vừa vặn tỷ lệ nghịch với anh. Kết quả là ở trong ánh mắt ai oán của bao nhiêu phụ nữ, tôi dễ dàng bắt được “Phiếu cơm dài hạn” này.

Lão công ít nói, khả năng lãng mạn không đáng nói, quả thực là rất có nề nếp. Nhớ ngày đó nếu không xem điều kiện bên ngoài của anh miễn cưỡng có thể chấp nhận được, thì tôi làm sao có thể gả cho cái đầu gỗ này được cơ chứ.

Cho nên, động tác mới xuất hiện thường xuyên của anh làm cho tôi thanh tỉnh, ý thức được nguy cơ đã đến!

Anh bắt đầu đối xử với tôi rất ôn nhu. Cư nhiên dùng thật nhiều thời gian cùng tôi nói chuyện phiếm trên mạng… Mặc dù công việc ở công ty cũng không phải là nhàn nhã gì, nhưng cũng không quên chia sẻ cho tôi một khuôn mặt tươi cười… OMG! Đây không giống với người đàn ông của tôi. Người đàn ông của tôi, tôi dùng đã thuận tay, tôi nhắm mắt lại cũng có thể tìm được anh trong đám đông, trăm phần trăm chuẩn xác không lầm.

Dùng đầu óc của tôi cùng giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi khẳng định chồng của tôi ngoại tình.

********

Tiểu Lí tàng đao

(Ẩn giấu sau nụ cười là dao găm)

Chồng của tôi là cái loại nếu thấy tôi sinh bệnh anh cũng chẳng quan tâm. Thậm chí tôi ho khan đến ૮ɦếƭ anh cũng không quản, lại còn oán giận nói:“Ho khan, em nên đi ra ngoài, đừng gây ầm ĩ làm anh không ngủ được”

Vậy là được rồi, đó mới là người đàn ông của tôi, tôi rất yên tâm.

Gần nhất, chẳng lẽ nam nhân của tôi đã thay đổi tính? (PS: “Tính” này đặc chỉ tính cách)

Ôm bụng nằm lăn lộn trên ghế shô pha, tôi bị đau dạ dày.

Khẳng định gần đây là do chồng của tôi mà phải suy nghĩ quá nhiều, thế mới biết hao tổn tinh thần đến thế nào? Rốt cuộc mới cảm nhận được cái gì gọi là “tương tư khổ”

Chồng tôi khi trở về liền nhìn thấy tôi giống con chó con đang lăn lộn ở trên ghế shô pha. Nếu là trước kia, anh khẳng định liếc mắt một cái, sau đó sẽ đi về trong phòng. Tôi đang chờ anh xem tôi là người trong suốt không nhìn thấy, mà lựa chọn đường vòng để đi.

“Bà xã làm sao vậy?”

Khuôn mặt anh đột nhiên vọt tới trước mặt tôi.

“Ông xã, em đau dạ dày”

Thanh âm run rẩy, cả người tôi đều phát run, tôi mặc niệm : “Nếu là nam nhân của tôi thì hãy bớt sàm ngôn đi, nhanh chút mau mau tiêu sái bóng dáng này đi nơi khác, để cho tôi tự sinh tự diệt đi”

Xem đầy đủ

Tủ truyện