Chồng Trước Dụ Hoặc
FULL

Chồng Trước Dụ Hoặc

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Đào Nhạc Tư

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: qttp.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Bầu trời xanh thẳm, vạn dặm không mây, gió xuân thổi nhẹ, mang theo hương hoa cỏ, màu xanh trải dài trên sân nhà, bài trí rất nhiều vài lụa mỏng và bong bóng trắng, lay động trong cơn gió nhẹ nhàng mơn man, cùng sắc hoa hồng nở rộ tuyệt đẹp, tô điểm thêm cho bầu không khí lãng mạn và vui vẻ của buổi hôn lễ này.

Những vị khách ngồi ở chính giữa, khuôn mặt đầy vẻ chúc phúc, trong khúc nhạc ấm áp ngọt ngào, quay đầu nhìn về phía người cha đang giơ tay lên, cùng cô dâu đi từng bước một trên thảm đỏ, đi về phía chú rể đang chờ ở trước mặt.

Khóe miệng An Húc Thần nhếch lên một góc ba mươi độ, nhìn cô dâu đang từng bước một lại gần chỗ anh, thứ tràn ngập trong đáy mắt không phải ý cười nhẹ nhàng, mà là lãnh đạm xa cách.

Hạnh phúc dập dìu trong từng điệu nhạc, nhưng lại không lay được lòng anh. Cô dâu xinh đẹp, không hề ảnh hưởng đến tâm tình của anh. Tất cả những chuyện này, dường như chẳng liên quan gì đến anh.

Hôn nhân là tiếp diễn của tình yêu, nhưng buổi hôn lễ này, không biểu đạt cho sự kết hợp của tình yêu, mà là sự liên minh của hai tập đoàn.

Về tài sản, quy mô, tình trạng kinh doanh… So sánh mọi mặt, tiềm lực của hai tập đoàn không hề ngang nhau, trên thực tế, tập đoàn Thế An nhà anh, vì sách lược sai lầm của cha, đầu tư thất bại, lâm vào nguy cơ phá sản, nếu không có vốn để quay vòng, tâm huyết mấy chục năm này sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.

Mà anh sở dĩ có thể lạc quan như thế, còn có thể cưới một cô vợ là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Tân Huống Kim Khống nổi danh trong nước – Huống Vịnh Ninh, là vì khi đang thỉnh cầu Tân Huống Kim Khống giúp đỡ về tài chính để thoát ra khỏi tỉnh trạng khó khăn này, thì lão tổng tài Huống Vinh Cơ đã ra điều kiện; Nói cách khác, tập đoàn Thế An muốn thuận lợi vượt qua khó khăn, thân là con trai độc nhất của An Cư, anh phải lấy hôn nhân của bản thân trao đổi.

Có lẽ, anh nên cảm tạ Huống Vinh Cơ đã ưu ái, đưa anh lên làm phò mã gia của Tân Huống Kim Thống, cưới vị tiểu công chúa mà hầu như toàn thể nam giới Đài Loan đều mơ ước, bởi vì đa số họ cho rằng dù không phấn đấu ba mươi năm… Không, phải nói cả đời ăn chơi cũng không thành vấn đề, bởi vậy anh đã giải quyết xong được rắc rối của công ty nhà mình.

Đây là vận may cầu còn không được, An Húc Thần cũng không phủ nhận, nhưng lớn hơn cả cảm kích, trên cả may mắn, đó là thử thách lòng tự tôn của đàn ông.

Đối với một người đàn ông có khát vọng lý tưởng, có năng lực tài cán này mà nói, “phò mã gia”, “không phấn đấu ba mươi năm”, chắc chắn là một loại châm biếm giễu cợt hạ thấp giá trị của anh, là một gánh nặng không thể thừa nhận được…

Cho nên anh không thể dung nhập với bầu không khí vui mừng nơi đây, cho dù hiện tại đang đón lấy bàn tay mềm mại của cô dâu từ trong tay cha vợ, anh cũng không lấy có một tia cảm xúc.

Tiếp theo, cha xứ chủ trì hôn lễ cho bọn họ, sau một lúc lâu, cuối cùng cũng đến nghi lễ quan trọng nhất…

“An Húc Thần, con có nguyện ý lấy Huống Vịnh Ninh làm vợ, cho dù cô ấy có gặp khó khăn, nghèo khổ, con vẫn chia sẻ đắng cay ngọt bùi cùng cô ấy, không bao giờ chia lìa không?”

Đứng không hồi lâu, đến bây giờ иgự¢ An Húc Thần mới có cảm giác bị chấn động, cho dù anh chẳng muốn tham gia cái hôn lễ này, nhưng dưới sự thiêng liêng, anh phải nghiêm túc mà đối đầu.

“Con đồng ý.” Anh thấp giọng đáp lại.

“Huống Vịnh Ninh, con có nguyện ý gả cho An Húc Thần, cho dù anh ấy có gặp khó khăn, nghèo khổ, con vẫn chia sẻ đắng cay ngọt bùi cùng anh ấy, không bao giờ rời xa?”

Huống Vịnh Ninh mở miệng, cánh môi đỏ hồng chu lên, mỉm cười vừa xinh đẹp vừa kiên định, sau đó trả lời không chút do dự. “Con đồng ý.”

Lập tức, bọn họ đọc lời thề, trao nhẫn, vén khăn voan…… Hoàn thành nghi thức thần thánh.

Dưới sự chứng kiến và chúc phúc của mọi người, An Húc Thần và Huống Vịnh Nịnh từ thời khắc này, cho dù là suy nghĩ của từng người thế nào, đã chính thức kết làm vợ chồng.

Về phần cuộc sống sau này như thế nào, chỉ có trời mới biết!

***

Trời đã sáng.

Trong căn phòng mát mẻ khác hẳn với nhiệt độ ba mươi bên ngoài, ánh mặt trời bướng bỉnh tiến vào qua khe hở rèm cửa, rơi xuống không gian tăm tối.

Huống Vịnh Ninh yếu ớt chuyển mình, mở mắt ra đã thấy người đàn ông ngủ say nằm bên cô, khóe miệng lười biếng nhếch lên thành một nụ cười nhạt.

Người đàn ông có ngũ quan như tạc này vì say ngủ mà không hề phòng bị, nét mặt không còn vẻ sắc bén nghiêm trọng nữa, mà lại dịu dàng hơn rất nhiều, thân thể luôn được bao bọc bởi một lớp âu phục phẳng phiu, nay chỉ còn lớp áo lót, quần ngủ và chiếc chăn mỏng trên người.

Người đàn ông này, là chồng của cô, An Húc Thần.

Lông mi của anh rất dài, mày kiếm, mũi thẳng tắp, anh có một đôi mắt xinh đẹp, sâu như biển, còn quyến rũ ૮ɦếƭ người, nhưng lại chưa từng dịu dàng nhìn cô. Bờ môi của anh căng mọng càng làm khuôn mặt thêm tuấn tú, nhưng lại luôn nhếch lên lạnh lùng, ngay cả mỉm cười với cô cũng tiếc rẻ… Cho nên, lồng иgự¢ rộng lớn kia, cánh tay rắn chắc kia, cũng chưa từng ôm cô.

Kết hôn được ba tháng nay, chỉ có thời khắc này cô mới có thể gần chồng như thế, mới có thể xác thực bọn họ là vợ chồng.

Hôn nhân của bọn họ không dựa trên cơ sở tình yêu, cứ tiến hành theo thứ tự được sắp đặt trước, cho đến khi có quyết định ảnh hưởng đến cả cuộc đời, đó chỉ dựa trên lợi ích của hai bên.

Cô hiểu, vì anh muốn dùng tài sản của Tân Huống Kim Khống, lấy thừa bù thiếu, bất đắc dĩ mới đồng ý lấy cô làm vợ, không có tình cảm, cũng không thể trách gì được.

Nhưng mà, cô gả cho anh, cũng không phải là bị bắt ép, trái lại, là cô chủ động nhắc với cha, cầu xin.

Cô thích anh, từ hai năm trước ngẫu nhiên gặp nhau, đã thầm mến anh, chú ý đến tin tức về anh, sau đó, biết tập đoàn An Thế của nhà anh xảy ra chuyện, vừa đúng lúc tìm đến Tân Huống Kim Khống, vì thế nhân cơ hội này cô cầu xin với cha.

Đương nhiên, ngay từ đầu cha cô đã xem xét kỹ, ngoài việc đánh giá tập đoàn An Thế, điều tra được sự ngưỡng mộ của cô với An Húc Thần, hiểu rõ tập đoàn An Thế có nền móng vững chắc, chỉ là nhất thời không quay vòng được, cũng biết được An Húc Thần là một người đàn ông ưu tú có tài, mới đồng ý ra tay cứu giúp, đồng thời đưa điều kiện làm thông gia.

Đây là cuộc hôn nhân cô chọn, đây là người đàn ông cô chọn, cho nên, cô phải cố gắng.

Hít sâu một hơi, cô nhẹ nhàng đứng dậy, rón ra rón rén ra khỏi phòng ngủ, đến phòng tắm rửa tay súc miệng, vì sợ chồng sẽ tỉnh lại do bị quấy nhiễu, cô đặc biệt để một bộ quần áo và đồ vệ sinh cá nhân của mình bên ngoài.

Căn hộ này là quà cưới cha cô chuẩn bị vì cô, ở tầng trên, có thể nhìn được tòa nhà cao nhất, phong cảnh khá đẹp, bên trong gần một trăm mét, cách bố trí tầng một là phòng khách, nhà bếp, nhà ăn, phòng sách, còn có vài phòng tắm, tầng hai là phòng của chủ nhà, phòng sinh hoạt, cũng có phòng tắm, đối với một đôi vợ chồng mới cưới mà nói, không gian này quá lớn, nhưng đây là Huống Vinh Cơ tính trường hợp sau này bọn họ sẽ có con.

Huống Vịnh Ninh ngẫm lại, sau khi xây dựng gia đình, bọn họ sẽ có con của mình, sáng sớm thì chuẩn bị đi làm, tránh để sau này phải sầu não nữa.

“Chào buổi sáng, cô chủ.” Bảy giờ Thôi đại thẩm đến giúp việc, chuẩn bị bữa sáng ở nhà bếp, thấy Huống Vịnh Ninh bước xuống tầng thì mỉm cười cất giọng.

“Chào buổi sáng.” Ngọt giọng tươi cười, Huống Vịnh Ninh chào hỏi đầy sức sống, trực tiếp đi vào phòng bếp tiếp nhận công việc, thành thạo trộn bột, cho vào máy quay, sau đó gọt khoai tây, làm salad dưa chuột, rửa những trái cây tươi mới, động tác rất nhanh nhẹn, nghiễm nhiên giống như một bà chủ nhà có thâm niên, mà không phải là một người mới kết hôn ba tháng.

“Cô chủ, thật ra những việc này tôi làm được, cô không cần phải dậy trước giờ đâu.” Thôi đại thẩm bị gạt sang một bên, cười tán thưởng nhìn mười ngón tay chưa từng dính nước của Huống Vịnh Ninh, nhưng lại có thể làm việc này rất nhanh nhẹn.

“Không được, tôi muốn tự làm.” Huống Vịnh Ninh lập tức gạt bỏ đề nghị của Thôi đại thẩm, đỏ mặt, thẹn thùng giải thích: “Tôi muốn làm thật nhiều việc cho Húc Thần.”

Đến lúc này Thôi đại thẩm mới hiểu ra. Đúng rồi, tân hôn mà, luôn ngọt ngào thân mật, tình ý dào dạt.

“Nhưng… tiên sinh có vẻ khá lạnh nhạt?” Thôi đại thẩm nhìn tính cách lạnh lùng của An Húc Thần, lại nhìn đến Huống Vịnh Ninh dễ gần lúc này, mới dám hỏi thăm một chút.

Huống Vịnh Nịnh xấu hổ cười, An Húc Thần rõ ràng là “người băng”, cùng sống chung dưới một mái nhà, không thể gạt được ánh mắt của Thôi đại thẩm.

“Đúng vậy, nhưng như vậy cũng khá chững chạc mà!” Cô thay đổi cách miêu tả, người tình trong mắt là Tây Thi (1), xuyên qua ánh mắt của cô, khuyết điểm của anh cũng thành ưu điểm.

“Nói cũng đúng.” Thôi đại thẩm đồng ý nói, người trẻ tuổi có thể trầm ổn như vậy cũng hiếm gặp.

Sau một lúc, Huống Vịnh Ninh mới sắp xếp xong mọi việc, liền nghe thấy trên phòng ngủ có tiếng động, lập tức giao lại công việc cho Thôi đại thẩm, mỉm cười bước lên lầu hai, thừa dịp An Húc Thần đang súc miệng, chọn quần áo ngày hôm nay cho anh.

Mỗi sáng sớm, làm thay anh việc này, là thời gian vui vẻ nhất của cô.

An Húc Thần bước ra phòng tắm, quay trở lại phòng ngủ, không hề bất ngờ khi chiếc giường bừa bãi đã được thu dọn lại, ga trải được thay lớp lụa phẳng phiu, bên trên xếp quần áo của anh.

Căn phòng sáng ngời, trong không gian phảng phất mùi bánh nướng ngọt ngào, không khí hợp lòng người, tinh thần phấn chấn, nhưng, anh nhìn chăm chú, phát hiện ra chiếc áo sơ mi có màu lạ, đầu lông mày nhíu lại.

Màu phấn hồng?! Chậc chậc!

Người anh như có lửa đốt, cầm chiếc áo sơ mi đi đến phòng để quần áo, quẳng lên ghế nhung, tiện tay lấy một chiếc áo sơ mi xanh, sau đó quay về chỗ cũ.

(1) ý nói trong mắt mình người yêu lúc nào cũng hoàn mỹ.

Lúc đầu, cô còn ngây thơ cho là quá xấu hổ, dù sao hai người cũng không quen thân, cho nên còn có phần ngại ngùng, cần phải làm quen dần với nhau, nhưng đến bây giờ, bọn họ đã hết hôn được hơn năm tháng, vẫn duy trì một khoảng cách, như vậy thật làm người ta buồn bực!

Là cô không đủ quyến rũ sao?

Đứng trước gương, Huống Vịnh Ninh thay chiếc áo ngủ màu đen khiêu gợi, nhìn thân thể như ẩn như hiện, ngay cả mình cũng tim đập nhanh mặt đỏ bừng, không thể chấp nhận như thế này mà chẳng quyến rũ tẹo nào.

Hơn nữa, trước khi lấy An Húc Thần, cô không phải là hàng ế không có ai theo đuổi nha!

Vậy vấn đề ở đâu?

Suy nghĩ loạn lên, cô bỗng nhiên sợ hãi.

Chẳng lẽ…. An Húc Thần là gay?!

Má ơi! Cô chọn lựa đến ngàn lần, kết quả chọn đúng người đồng tính luyến ái làm chồng ư?

Hay là, anh có bệnh không muốn ai biết, ngại nói ra?

Không thể không thể, nghĩ tới nghĩ lui đều rất kinh khủng, đây là sở thích “hâm mộ” của cả đời cô…. Á, không đúng, là hạnh phúc, aizz…. Cũng không đúng, mà dù cho có là sở thích “hâm mộ” cả đời hay “hạnh phúc” đi nữa, cô phải mau chóng làm rõ mới được!

******

Tân Huống Kim Khống đã giúp tập đoàn Thế An thoái khỏi tình trạng hiểm nguy, giờ đã bước lên quỹ đạo mới, nhưng, thực ra chủ tịch An Cung Bình sau trận phong ba này dã ngã bệnh, thân thể ngày càng suy yếu, ông tuyên bố nghỉ hưu, giao toàn quyền kinh doanh vào tay con.

An Húc Thần tiếp nhận chức vụ, mạnh mẽ quyết đoán chỉnh đốn tập đoàn Thế An, điều động nhân sự chuyển giao kỳ hạn làm cả công ty luôn bận rộn, tất cả mọi người đã thích ứng, dĩ nhiên bao gồm cả An Húc Thần.

Lúc này, anh bận tối mày tối mặt, vốn không thân thiết với Huống Vịnh Ninh, giờ lại bất hòa, nhưng anh không rảnh băn khoăn nhiều như thế, dù sao, cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã không nằm trong kế hoạch sắp tới của anh, hơn nữa, Vịnh Ninh thân là con gái của một phú thương (1), chắc là có thể hiểu người đàn ông vì sự nghiệp mà phải vứt bỏ những gì.

Nhưng, anh không thể không thầm khen tính nhẫn nại của cô, mặc dù bị anh lạnh nhạt, cô vẫn chăm lo việc nhà như trước, dù có mời giúp việc, nhưng anh biết rõ cô đã làm những gì.

Anh thấy dụng tâm của cô với cuộc hôn nhân này, có lẽ, cách nói chính xác hơn là dụng tâm của cô với anh?

Tóm lại, anh phát hiện mình không còn ý định gạt bỏ cô như ban đầu nữa!

Đêm nay, như bình thường, An Húc Thần đến mười giờ mới tan làm, một bước vào nhà lại nhận thấy không khí có điềm khác lạ.

Trong gian phòng, tràn ngập mùi hoa hồng, ngọn đèn mờ ảo, một bầu không khí mập mờ, lãng mạn….

“Đang làm trò gì vậy?” Anh nghi hoặc nói nhỏ, đoán tám mươi phần trăm là Huống Vịnh Ninh muốn chúc mừng ngày gì đó nên mới màu mè như vậy, ở phương diện này cô luôn tốn rất nhiều tâm tư.

“Hi, anh đã về rồi!” Huống Vịnh Ninh bê một nồi hầm ra, từ phòng bếp đi đến nhà ăn, thấy anh thì mỉm cười ngọt ngào, nhẹ nhàng cất giọng chào hỏi.

“Trễ thế này mà vẫn còn nấu sao?” Anh buồn bực hỏi, chăm chú ngước lên, có như vậy mắt mới không trợn trừng.

Phía sau tạp dề viền hoa xinh xắn, cô mặc một chiếc váy ngủ to tằm màu đen mỏng như cánh ve, hơn nữa chiều dài còn không đến nửa đùi!

Con mắt anh âm u, cổ họng khô lại.

“Đây là canh hầm.” Cô cười đặt nồi canh xuống. “Gần đây anh quá bận, em muốn nhân lúc lập đông (2), nấu chút canh dinh dưỡng cho anh bổ sung thể lực.”

Nhìn cô cười đến đẹp làm sao, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, nhưng theo bản năng An Húc Thần vẫn cự tuyệt. “Anh khỏe, không cần phải tẩm bổ đâu.”

“Nhưng làm đã làm rồi, anh uống một chút thôi, được không?” Cô tiến lên phía trước, nhận lấy áo khoác của anh, theo đuôi anh đi vào phòng ngủ, giúp anh ૮ởเ φµầɳ áo.

Anh vốn định từ chối, nhưng vừa quay đầu, đã thấy cô khom người chỉnh tay áo, vốn đã ngắn không thể ngắn hơn nữa, giờ lại bị kéo lên thêm, dưới chiếc váy cảnh xuân chợt lộ—cái ௱ôЛƓ tròn trịa, ҨЦầЛ ŁóŤ Lace, chân dài cân xứng, làm bụng dưới của anh khó chịu, thiếu chút nữa thì ngừng cả hô hấp.

Xem đầy đủ

Tủ truyện