Đàn Bà Không Biết Đẻ
FULL

Đàn Bà Không Biết Đẻ

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Phạm Kiều Trang

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

– Quần áo chồng mày đấy, tự giặt đi, không ai hầu hạ mày mãi được. Tao không phải osin của nhà mày mà cơm bưng nước rót, phục vụ tận giường nhé.
Tôi nhìn chậu quần áo đầy ắp, hình như từ hôm tôi nằm viện đến giờ mẹ chồng cũng ko đυ.ng tay vào mà vẫn để đó chờ tôi về giặt, trong khi đó quần áo của cả nhà để chung chứ đâu riêng gì đồ của chồng tôi, chả lẽ tôi lại bỏ quần áo của quần áo của ông bà ra ngoài. Tôi nghĩ bụng, dù gì ông bà vẫn là người sinh ra chồng mình, có mấy cái quần áo thôi cũng chẳng chấp nhặt làm gì, thế là lại ngồi xuống cặm cụi giặt.
Nỗi đau mất con khiến cho tôi đã hoàn toàn thay đổi thái độ đối với mẹ chồng, trong suốt những tháng ngày sau đó, tôi không cố gắng hết mình để bố mẹ chồng hài lòng nữa mà chỉ sống trơ như khúc gỗ. Trước mặt chồng tôi vẫn tỏ ra bình thường, nhưng khi không có anh ở nhà, tôi không nói không rằng một lời với mẹ chồng, mặc kệ bà ta muốn nói gì thì nói, tôi không quan tâm.
Tôi cứ nghĩ ở cái địa ngục ấy, ngoài bố mẹ chồng bạc bẽo ra thì vẫn còn một người chồng thương mình, vậy là cũng đủ. Thế nhưng, tôi đã sai, sai hoàn toàn. Khi quan hệ của chúng tôi mới được cải thiện một chút thì tôi lại sảy thai, mà sảy thai xong cũng không thấy có bầu lại lần nữa. Tuấn lúc đầu còn tử tế với tôi, sau rồi cũng chán.
Anh đi sớm về khuya, cơ quan cách nhà có 2km mà buổi trưa cũng không thèm về nhà ăn cơm, tối lại đi nhậu nhẹt, có hôm thì đi cả đêm, có hôm thì đến gần sáng mới về. Khi đó tôi vẫn còn tư tưởng phụ nữ phải nhẫn nhịn chồng cho nên chỉ nhẹ nhàng khuyên:
– Anh đừng đi uống rượu thế này nữa, hại sức khỏe lắm.
– Cô thì biết gì mà nói. Đàn bà chỉ việc ở nhà cơm nước, phục vụ chồng thôi, đến việc đẻ còn không biết mà cứ thích chõ mõm vào chuyện người khác.
– Em chỉ muốn tốt cho anh, sao anh lại nói thế? Anh xem, đêm nào cũng đi thế này, sáng mai lấy sức đâu mà đi làm?
– Tôi nói cho cô biết, khi cô về cái nhà này đã không có cái gì làm của hồi môn, nghề nghiệp cũng là nhà tôi xin cho cô, cơm áo gạo tiền cô có phải lo không mà cứ thích xen vào chuyện chồng cô thế? Bớt ăn bớt nói, sống biết điều đi. Nói lắm.
Người Tuấn nồng nặc mùi rượu, chân nam đá chân xiêu, vừa mới nói xong câu đó đã ngã lăn xuống giường, để nguyên cả quần áo giày dép bẩn thỉu đi ngủ.
Tôi nghĩ phận mình sao tủi nhục quá, khổ quá nhưng không biết làm thế nào, lúc đó chỉ nghĩ chồng tôi như vậy là vì chúng tôi chưa có con, anh chán đời nên mới đi uống rượu. Và điều cần thiết nhất bây giờ là tôi có thể có thai, sinh cho anh một đứa con trai, như thế mới có thể kéo anh trở về bên tôi, yêu thương tôi.
Tôi vừa khóc vừa trèo lên cởϊ qυầи áo cho chồng, cẩn thận bôi dầu vào chân tay anh xong mới yên tâm đi ngủ. Lúc vừa nằm xuống giường thì thấy điện thoại của anh có tin nhắn đến.
– Anh về đến nhà chưa? Hôm nay anh dai sức thật đấy, làm em mệt muốn ૮ɦếƭ. Nhưng mà thích thật đấy. Ngủ ngon anh nhé. Hôn anh.
Dù số điện thoại đó không lưu trong danh bạ, nhưng tôi có linh cảm rằng đó không phải là tin nhắn nhầm. Tôi không biết mật khẩu máy chồng, nhưng sự tò mò khiến tôi lần đầu tiên dám cả gan cầm tay chồng lên, lấy vân tay ấn vào để mở máy.
Tuấn say nên vẫn không hay biết gì, khi tôi mở ra, thấy Zalo có cả chục tin nhắn với phụ nữ, mà nhìn avatar của họ cũng đủ biết đó là gái làm tiền.
Chồng tôi nhắn: “Anh muốn em quá nhưng bây giờ muộn rồi, không gửi thẻ được, hay anh thanh toán tiền mặt cho em nhé”

Xem đầy đủ

Tủ truyện