dau-chi-minh-anh.jpg
FULL

Đâu Chỉ Mình Anh

Chuyên mục: Phương Tây

Tác giả: Jane Green

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

    Thể loại:

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

"Chào Alice," một giọng nói mà chắc chắn cô đã từng nghe ở đâu đó vang lên.

"Chào Joe," cô nói, nụ cười của cô được thay thế bởi hai gò má chín đỏ. Joe đi lên để chào mấy cậu bạn và cả đám xúm xít quanh anh theo cái kiểu hội ý bí mật.

"Gì đây?"

"Cậu đã làm chưa?"

"Cô ả có đáng đồng tiền không?"

"Cậu có kiềm chế được không?"

"Tốt hơn hết là phải xứng đáng số tiền chúng ta bỏ ra."

"Không biết là cậu còn đủ sức đấy."

"Nào, Joe, nói đi chứ, cô ả thế nào? Cậu có cưỡng lại được không?"

Joe mỉm cười sung sướng và giơ một ngón tay lên trấn an đám bạn đang nhốn nháo. "Các cậu," anh nói trong khi họ hồi hộp chờ đợi. "Hôm nay là ngày cưới của tớ. Tỏ ra tôn trọng chút đi."

"Nghiêm túc thì," Arian, bạn thân nhất của Joe, quàng tay qua vai anh và kéo khỏi đám bạn. "Cô ả quả là may mắn và tớ chỉ muốn biết liệu cô ả có đáng đồng tiền hay không thôi."

"Cậu muốn nói là có đáng đồng tiền của cậu không à?" Joe nhe răng cười.

" Ừ, đúng đấy, Cậu đã làm chưa?'

"Không phải cậu muốn nói là tớ đã ℓàм тìин với cô ả chưa đấy chứ?"

"Không," Adrian lắc đầu. "Tớ biết cậu từ khi cậu mười một tuổi. Tất nhiên là cậu đã ℓàм тìин với cô ả rồi. Vậy cô ả có đáng đồng tiền không?"

Joe thề rằng cái thời quan hệ lăng nhăng của anh đã qua rồi, anh cũng thề rằng anh sẽ chung thủy, điều này được đám bạn của anh lôi ra làm trò đùa suốt. Trong suốt buổi tối trước đó, đêm cuối cùng anh còn độc thân, họ sắp xếp cho một ả gái gọi cao cấp ngồi đợi sẵn trong chiếc limo. Họ nói rằng đó là một bài kiểm tra để xem anh có thực sự chung thủy hay không.

"Tớ sẽ qua bài kiểm tra đó," anh nói chắc như đinh đóng cột khi đám bạn thông báo kế hoạch cho anh, và rồi sau đó men rượu nga ngà đưa anh ra chiếc xe Limo với ý định sẽ nói cảm ơn cô gái, nhưng không một lời cảm ơn nào thốt lên. Anh được chào đón bởi một mái tóc giống hệt mái tóc vàng ngọt ngào như mật ong mà anh mê đắm, cặp chân dài bất tận và chiếc áo иgự¢ hiệu Wonderbra thật sự rất đã con mắt.

"Ôi, mẹ kiếp," anh lầu bầu và leo lên ô tô. " Chắc là một lần cuối cùng cũng chẳng hại gì đến ai."

Qủa là một đêm mệt nhoài, khác thường và không thể tin nổi, Sáng nay, anh tỉnh giấc tại khách sạn Sanderon với tâm trạng hối lỗi kinh khủng, và rồi anh cảm thấy một bàn tay мơи тяớи đùi mình, ái chà, thêm một chuyến tàu nhanh buổi sáng có khác gì đâu? Nói cho cùng cô ả cũng được trả hậu hĩnh cho đêm qua rồi. Cũng chỉ là tình dục thôi.

Và Alice sẽ không bao giờ biết.

"Vậy cô ả có đáng đồng tiền không?" Adrian vẫn [bad word] bám.

"Cô ả là người Nga, tóc vàng, cao một mét tám với thân hình khiến Lara Croft cũng phải thèm muốn và cái miệng cô ả chẳng bao giờ chịu yên. Cậu nghĩ sao nào?"

Adrian gập người rên rỉ vì ghen tị. "Mẹ nó," cậu ta rít qua kẽ răng "Tớ biết mà. Vậy đêm qua có phải là đêm tuyệt vời nhất đời cậu không?"

"Adrian! Thôi đi!" Trông Joe khá sốc. "Đêm nay mới là đêm tuyệt vời nhất đời tớ."

"Nhưng nó gần giống đêm tuyệt vời thứ hai?" Adrian nhăn nhở.

"Rất giống, rất giống. Và bởi vì đêm cuối cùng chơi bời với cô ả Svetlana không thể nào hoàn hảo hơn được nữa".

"Svetlana?" Adrian khịt mũi và cười hô hố. " Tên thật của cô ả đấy à?"

"Cậu biết không?" , Joe thờ ơ nói và quay đầu về phía nhà thờ, " Tớ cóc quan tâm."

Xem đầy đủ

Tủ truyện