Đóa Hồng Cuối Cùng
FULL

Đóa Hồng Cuối Cùng

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Oản Ương

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: wattpad.com/user/Shining_Time95

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Tên gốc: 最后一朵玫瑰
Tên truyện: ĐÓA HỒNG CUỐI CÙNG
Tác giả: Oản Ương (碗泱)
Thể loại: Đoản văn, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Vườn trường, Yêu thầm
Edit: Su (@Shining_Time95)

Kiều An Ninh đang dọn dẹp ở nhà thì phát hiện một bức ảnh cũ đã ngả màu vàng, có mùi ẩm mốc, các góc đã cong lại, dường như từng được chủ nhân vuốt ve hàng ngàn hàng vạn lần.

Đằng sau có một hàng chữ nhỏ, nét chữ vẫn còn hơi non nớt:

"Bức ảnh chụp chung duy nhất của mình và cậu. Là ngày kỉ niệm thành lập trường, mình nhờ bạn học chụp hộ, thuận tiện chụp cả bóng dáng của cậu vào đó.

Lâm Sâm, mình thích cậu."

Nhìn thấy bức ảnh này, cô như xuất thần, suýt chút nữa quên mất tấm ảnh cũ từng được coi như báu vật này.

Hai năm trước cô sinh Bồi Bồi, người ta nói "Một lần mang thai, ba năm ngốc nghếch" thật sự không phải là lừa người. Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy trí nhớ cô đã kém hơn rất nhiều, cô vỗ vỗ đầu, bóng dáng của một cậu thiếu niên chậm rãi hiện lên.

Tận sâu trong kí ức, người đó dịu dàng như cơn gió nhẹ, mặt mũi tuấn tú, giống như vầng trăng bị ướt mưa. Chỉ một cái nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến người ta say đắm.

Anh dường như là đại từ đẹp nhất của tuổi thanh xuân, không chỉ cô mà rất nhiều cô gái đều yêu thầm anh. Đã nhiều năm trôi qua, cô chưa từng tưởng tượng có một ngày mình thực sự có thể quên được Lâm Sâm.

Cô đã từng nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không bao giờ quên được anh.

Nhưng đó chỉ là do cô nghĩ mà thôi.

Vân Vân ló đầu ra khỏi phòng ngủ: "Mẹ ơi, bánh ngọt của con đã xong chưa ạ?"

Kiều An Ninh vội vã vào bếp, thời gian nướng bánh đã xong. Cô đeo bao tay dày, lấy khuôn ra, chiếc bánh mềm thơm, nóng hổi, ​​mùi thơm của trứng và sữa phảng phất cả gian bếp.

Vân Vân nóng lòng lấy một cái, chưa kịp đợi bánh nguội đã cho vào miệng, "Mẹ ơi, sao mẹ làm nhiều như vậy?"

Kiều An Ninh mỉm cười: "Còn để cho ba con nữa chứ."

"Mẹ thật là thương ba, có đồ ngon gì cũng đều nghĩ tới ba". Ai cũng nói Vân Vân giống cô, da trắng, mặt nhỏ, khi cười lên đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm. "Nhưng con nghĩ ba yêu mẹ nhiều hơn."

Kiều An Ninh xoa đầu con gái.

"Mẹ ơi, đây là ai ạ?" Đứa nhỏ tò mò, cầm tấm ảnh lên xem, vài giây sau liền nhìn thấy Kiều An Ninh, "Đây là mẹ sao?"

Vân Vân hưng phấn chỉ tay vào một cô gái buộc tóc cao, khuôn mặt hơi mũm mĩm, có nét trẻ con, da trắng nhất, mắt hai mí không to lắm, hơi cười mỉm, nụ cười có chút không tự nhiên.

"Đây là mẹ khi học cao trung."

Vân Vân "Ồ" một tiếng, chỉ vào cậu thiếu niên đeo băng tay màu đỏ đứng bên cạnh: "Người này thật là đẹp, mẹ ơi, là ai vậy ạ?"

Xem đầy đủ

Tủ truyện