doat-hon-ky.jpg
FULL

Đoạt Hồn Kỳ

Chuyên mục: Kiếm Hiệp

Tác giả: Gia Cát Thanh Vân

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

    Thể loại:

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Nền trời không một bóng mây nào, nhưng có chim bay để thay thế!

Dưới đất không một ngọn cỏ, nhưng có nhiều thây người nằm ngổn ngang trên mặt cát!

Một màu vàng mênh ௱ôЛƓ vô cùng tận...

Đây là “Bạch Long Đôi” ở ngoài Ngọc Môn quan, lại cũng có tên gọi: Bãi sa mạc “Khố Mạc Tháp Cách”!

Tuy không thể đem so sánh với bãi sa mạc Đại Qua Bích, nhưng cũng là một bãi sa mạc mênh ௱ôЛƓ cát trắng, dẫu có những lạc đà hay long câu giỏi đến đâu đi chăng nữa, trong hai ngày lộ trình, đừng có hòng ra khỏi bãi sa mênh ௱ôЛƓ này!

Tuốt từ phía chân trời, cả một màu vàng đục, bỗng trong màu ấy xuất hiện hai chấm trắng, mỗi lúc một lớn, dần đần thấy xuất hiện rõ là hai tuấn mã màu trắng, phóng vó chạy tuốt về hướng Đông!

Trên lưng hai ngựa, một già một trẻ, người già ước ngoại ngũ tuần, chiếc áo dài màu xám tro nhạt cuốn khắp toàn thân, mày dài mắt nhỏ, bộ râu năm chòm phất phơ trước иgự¢, thần sắc trông có vẻ thanh cao tao nhã vô cùng!

Người trẻ chừng 14, 15 tuổi, nhưng tướng mạo sáng sủa linh hoạt, đôi mắt to đen láy, trong những tia chớp nháy ấy cũng có những nét oai phong của nó!

Giữa lúc đang đi ấy, thiếu niên giơ roi ngựa chỉ lên trời, nghiêng đầu hỏi người già đi cạnh:

- Thầy xem kìa! Biết bao nhiêu chim ăn xác người đương bay đằng kia, không lẽ những đống ngổn ngang ở dưới đó là là thây xác người ૮ɦếƭ sao?

Người già nheo mày nói:

- Nếu quả thật gặp xác ૮ɦếƭ, chúng ta nên chôn cất tử tế cho họ làm phúc, Linh con, hãy mau đuổi lũ chim đáng ghét kia đi đã!

Thiếu niên giơ roi khẽ quất, con bạch mã tăng thêm tốc độ, khi gần kề đám thây người nằm dưới đất, thiếu niên vòng tay vái một lúc luôn mười mấy đồng tiền, thế là cả một đám chim đang lượn quanh trên bèn không thất kinh vỗ cánh bay tuốt lên cao và mất dạng dần! Thiếu niên cúi nhìn sơ dưới đất một lượt, vội ghìm ngựa và quay đầu lại về phía thấy mình, lớn tiếng rằng:

- Dạ thưa thầy, quả nhiên toàn là xác người ૮ɦếƭ cả, trong những thây mà ấy, có cả hòa thượng, đạo ni, người thường nằm ngổn ngang đến mười mấy người!

Người già nghe xong tỏ vẻ ngạc nhiên, vội thúc ngựa tới gần coi một hồi bỗng kinh lạ nói:

- Ô kìa! Sao lại có cả Chí Cảnh Thiên của phái Thiếu Lâm, Thủ Nhất đạo trưởng của phái Võ Đang, nào Lưu Đường song kiệt, nào Trường Bạch bát hùng, toàn những nhân vật nổi danh của trời Nam đất Bắc, không hiểu sao bỗng nhiên lại cùng nhau ૮ɦếƭ hết tại Bạch Long Đôi ở Ngọc Môn quan như thế này?

Sự việc quá đỗi ly kỳ, người già khẽ tung mình xuống ngựa để cố tìm thử lý do về những cái ૮ɦếƭ của đám cao thủ trong võ lâm, thiếu niên đột nhiên kêu lên:

- Thầy coi thử kìa! Những xác ૮ɦếƭ nằm ngổn ngang vô thứ tự này, hình như người ta đã cố ý bày xếp thành một hình là cờ đương tung bay thì phải?

Người già nghe nói càng thất kinh, định thần coi kỹ, quả nhiên những xác ૮ɦếƭ ấy, thoạt nhìn vào thì ngổn ngang vô thứ tự thật, nhưng để ý nhìn kỹ, đích xác là đã có người có ý xếp thành hình lá cờ tung bay!

Người già khẽ rùng mình, vừa tỉ mỉ quan sát, vừa nói:

- Linh! Con mau lại đây! Hãy lần theo cổ xác ૮ɦếƭ mà được chọn làm ngọn cây cờ, tức ngay đỉnh đầu của Thủ Nhất đạo trưởng phái Võ Đang, đi thẳng và đếm đúng chín chín tám mươi mốt bộ, xong rồi người lại quan sát kỹ xem có vật gì đặc biệt không? Nhớ xem về thể tích lớn nhỏ của nó như thế nào, nhưng tuyệt nhiên không được động chạm rờ mó tới nó, xong rồi về đây báo ngay cho thầy hay!

Thiếu niên nghe vậy, trong bụng nghi hoặc khó hiểu, nhưng cũng tuân lời, hướng về phía Đông Bắc, vừa đi vừa đếm từng bước một.

Người già coi kỹ mười hai cỗ tử thi một lượt, đều không tìm ra mảy may vết tích gì, chỉ thấy trên khóe miệng mỗi người có chút ít máu ứa ra mà thôi!

Người già cúi mình xuống vạch miệng tử thi, bất giác nín thở, thì ra trong miệng tử thi ngậm đầy một một đống huyết đã tím thâm, đúng là trước khi ૮ɦếƭ chưa kịp phun ra!

Coi luôn một hơi mấy cỗ xác ૮ɦếƭ, cỗ nào cũng giống y hệt nhau, trong bụng người đã như hơi hiểu, đôi mày nheo chặt lại tự lẩm bẩm một mình:

- Việc này lạ thật! Không lẽ lại chính là hắn ư?!!!

Chưa hết lời, thiếu niên đã hấp tấp chạy về báo cáo với người già:

- Thưa thầy! Sau khi con đi đúng chín chín tám mươi mốt bộ, thì thấy trên bải cát, ngoài ba lá cờ dài hơn bảy tấc bằng đoạn đỏ chói, trên cờ có vẽ một sọ người và hai xương chéo trắng toát ra, không còn thấy vật gì khác hơn nữa!

Người già càng nheo chặt lông mày hơn trước, không nói tiếng nào, đưa tay ra dấu cho thiếu niên lên ngựa, rồi giơ tay quất ngựa lồng như bay đi luôn!

Thiếu niên áy náy trong bụng, mấy lần tính mở miệng hỏi thầy, nhưng đều bị thần sắc nghiêm nghị và ánh mắt u buồn chặn đứng ngay tính tò mò của mình; tám vó tung bụi nhắm thẳng biên giới hai tỉnh Cam Túc và Tân Cương của Ngọc Môn quan tiến lướt đi!

Người già tên gọi Tạ Đông Dương, võ công cực giỏi, có thể nói là siêu quần thoát tục, bởi ẩn dật lâu ngày ở miền Nam Cương, nên biệt hiệu là Nam Cương ẩn hiệp! Thiếu niên tên Thượng Quan Linh, quê chánh ở Triết Giang, xưa kia theo người cha đi nhậm chức ở Nam Cương, nhưng chẳng bao lâu song thân qua đời, Tạ Đông Dương thấy cậu bé có căn cơ về nghiệp võ, nên đã thu làm đệ tử, truyền dạy hết võ học khổ luyện bình sinh của mình!

Võ công của Thượng Quan Linh cũng có ít thành tựu nho nhỏ đáng kể, nên Tạ Đông Dương mới nảy ra ý nghĩ là đem theo cậu ái đồ của mình ngao du miền Trung Nguyên để mở mang kiến thức về các tập tục phong thổ mỗi xứ của Trung Nguyên; đây là lý do chính đã xui khiến hai thần trò rời miền Nam Cương.

Hai người mải miết rong ruổi, thẳng tiến về hướng Ngọc Môn quan, Tạ Đông Dương quay nhìn quãng đường đã qua, cát vàng mênh ௱ôЛƓ, không một bóng người hay vật, bất giác buột miệng thở dài rằng:

- Đã hơn mười năm không về Trung Nguyên, ai ngờ mới đến Bạch Long Đôi đã gặp ngay những chuyện kỳ lạ như thế, thật là nguy hiểm!

Thượng Quan Linh thấy thầy mới mở miệng là nói nguy hiểm, lấy làm lạ hỏi rằng:

- Thưa thầy! Ở Bạch Long Đôi, chúng ta chỉ mới thấy sơ đàn chim ăn xác ૮ɦếƭ, mười hai cỗ tử thi và ba lá cờ đoạn đỏ vẽ sọ người, không hiểu thầy bảo nguy hiểm là có nghĩa gì ạ?

Tạ Đông Dương cười ngượng, còn chưa kịp trả lời, bỗng nhìn thấy phía trước mặt một tuấn mã màu huyền chạy như bay tới, người trên yên ngựa râu bạc phất phơ trước ngọn gió, thân hình vạm vỡ, choàng một chiếc áo bào màu đồng cổ, diện mạo tuy chưa thấy rõ, nhưng những động tác, cử chỉ của người phi ngựa trông rất quen mắt, bất giác đánh tiếng lớn hỏi rằng:

- Phía trước phải chăng là hiền huynh Ngân Tư kiếm khách Phương Bách Xuyên đấy không? Tiểu đệ là Tạ Đông Dương xin chào ông anh đây!

Người râu trắng nghe tiếng, càng thục mạnh ngựa, chốc mắt đã đến trước mặt, buông tiếng ha hả cười rằng:

- Tạ hiền đệ vẫn mạnh giỏi luôn đấy chứ? Hơn mười năm không gặp mặt nhau rồi, quả thật khiến cho Phương Bách Xuyên nhớ hiền đệ quá!

Nói xong, đưa mắt ngắm người bạn già và Thượng Quan Linh, thấy mình mẩy họ bám đầy bụi cát vàng khè, ngạc nhiên hỏi:

- Tạ hiền đệ có việc gì gấp lắm sao mà trông có vẻ mệt nhọc thế, có thể cho ngu huynh này hay không?

Tạ Đông Dương cười miễn cưỡng rằng:

- Câu chuyện này lạ lắm huynh ạ! Tiểu đệ tuy hơn mười năm chưa về Trung Nguyên, nhưng nhóm Càn Khôn ngũ tuyệt hình như đã tuyệt tích trên giang hồ hơn hai mươi năm trời và nghe đâu già nửa trong nhóm đã quá cố qua đời rồi thì phải?

Phương Bách Xuyên hơi ngạc nhiên, tay chỉ về lối đường phía sau mình rằng:

- Cách đây chừng hai mươi dặm, có một thị trấn nhỏ, ngu huynh bận chuyện bên người, nhưng vì đã xa hiền đệ quá lâu, vậy thể nào đêm nay huynh đệ cũng phải ở lại với nhau, mai hãy lên đường, bây giờ chúng ta hãy về quán trọ rồi thả cửa trò truyện với nhau cho thảo lòng mong nhớ bấy lâu!

Dứt lời, quay ngựa dẫn đường cùng Tạ Đông Dương, Thượng Quan Linh đến một quán trọ của tiểu trấn.

Quán tuy nhỏ nhưng nhà trọ cũng đầy đủ các thức ăn, đồ nhắm, đôi bên đều nhắm rượu ăn uống trong phòng vui vẻ.

Tạ Đông Dương lúc này mới bảo Thượng Quan Linh qua chào Phương sư bá, Phương Bách Xuyên ngắm nhìn tướng mạo cậu bé xong, khen rằng:

Xem đầy đủ

Tủ truyện