Dưỡng Thê Bảy Năm Suýt Thất Bại
FULL

Dưỡng Thê Bảy Năm Suýt Thất Bại

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Lục Phong Tranh

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Nguồn CV: tangthuvien.com
Editor: Tử Vi
Beta: Hà Đoàn

Thời điểm lần đầu tiên thấy Lương Tử Bái là như thế nào? Ngụy Tuyển Triệt không xác định lắm.

Điều này làm cho trí nhớ siêu phàm cảm thấy vạn phần tự hào của hắn vô cùng kinh ngạc.

Mặc cho hắn trải qua khổ tư, quỹ đạo thời gian trong nháy mắt có chút mơ hồ, cái này phải lưu lại khái quát giai đoạn thời gian “Tiểu học”.

Chỉ nhớ rõ thời tiết khi đó cực kì tốt, là một tuần mây mưa liên tục kéo dài khó được trời nắng, ánh mặt trời không gay không gắt, xuyên thấu cây cối, trong lúc đó vật thể cùng nguồn sáng chiếu lẫn vào nhau, vừa đúng lúc cảnh vật si sái nhất...

Ngụy Tuyển Triệt ngồi trong phòng ốc thủy tinh chứa đàn trong phòng, vùi đầu luyện dương cầm.

Đàn dương cầm diễn tấu to như vậy hình tam giác, linh hoạt đầu ngón tay toát ra thần kì ở những phím bấm trắng đen, giai điệu dễ nghe nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy không hoàn mỹ, một lần lại một lần nữa không ngừng luyện tập, tính toán chi li từng khúc mục đích chi tiết xử lí.

Đáng giận, không hài lòng, không hài lòng...

Trong khung theo đuổi tính cách hoàn mỹ tuyệt đối, làm cho luyện tập lặp lại vẫn không đạt được yêu cầu của mình, hắn càng ngày càng phiền chán, cuối cùng sau một lần luyện tập, hắn thất bại phẫn nộ đánh vào phím đàn dương cầm quý giá, sau đó cầm lên quyển phổ nhạc hung hăng quăng đi –

“Ngươi vì sao lại tức giận?”

Hít thở không khí yên tĩnh, tiếng nói kiều thuý đột ngột vang lên, Ngụy Tuyển Triệt ngẩng đầu đưa ánh mắt –

Góc cửa sổ sát đất bên kia bị đẩy ra, một cái tiểu cô nương lạ mặt ngồi ở đó, không biết đến đây đã bao lâu, hắn bởi vì chuyên tâm luyện đàn mà hồn nhiên không phát giác.

Nàng xem thấy bộ dáng tập đi tập lại của hắn, cũng thấy bộ dáng không khống chế được mà tức giận, điều này làm cho lòng tự trọng cao cường của Ngụy Tuyển Triệt cảm thấy thực mất hứng, giống như chính mình trắng trợn bị vạch trần, người tuỳ ý kiểm tra. Hắn không thích như vậy, thậm chí có thể nói là chán ghét.

“Ngươi là ai? Ai cho ngươi vào đây?” Rõ ràng hắn là một học sinh tiểu học, tâm cao khí ngạo lại là của một độc tài tiểu đại nhân, thanh âm ác khí chất vấn.

Bất quá, địch ý tựa hồ không có kinh sợ người nào đó.

Đuôi ngựa cùng dây đeo màu hồng nhạt của Lương Tử Bái, đưa đôi mắt sáng ngời không chút sợ hãi nhìn lại hắn, đối mặt với gương mặt xấu xa của hắn tuyệt không sợ hãi.

“Ta gọi là Lương Tử Bái, năm nay năm tuổi nhe! Mẹ nói, chờ nghỉ hè qua đi, ta sẽ bắt đầu học tiểu học.” Nàng trừng đôi mắt thuỷ mâu lớn, miệng mang đậm tính khí trẻ con biểu thị công khai chính mình lớn lên.

Ta, thấy của nàng kiêu ngạo, bất quá vẫn còn là tiểu nha đầu nhà trẻ. Ngụy Tuyển Triệt khinh miệt, từ trong lỗ mũi hừ lạnh một cái.

Bất quá, hắn tựa hồ đã quên, chính là hắn nhiều nhất bất quá cũng là học sinh tiểu học thôi.

“Ngươi không đánh đàn sao?” Nàng nháy ánh mắt to tròn hỏi.

“Không cần ngươi quản!” Thân là đại thiếu gia kiêu ngạo, hắn nói chuyện không có một bộ dáng uyển chuyển.

“Ngươi đánh đàn nghe rất rất hay, là ta nghe qua tốt nhất nha.”

Mỗi người đều thích ca ngợi, nhưng bị một cái nha đầu không hiểu ca ngợi, thật sự không có gì vui vẻ.

“Tốt nhất là ngươi biết cái gì dễ nghe, cái gì không tốt nghe.” hắn bỏ qua không tin.

“Ta đương nhiên biết...Ngươi thực sự không tiếp tục đàn sao?” nàng cảm thấy đáng tiếc.

“Đánh đàn cái rắm!”

“Ta cũng đánh đàn nha! Không tin lời nói của ta, ta đánh đàn cho ngươi nghe nha.” nàng cởi giầy của chính mình ra, đứng dậy, liền theo lối mở cửa sổ sát đất đi vào.

Tựa hồ chỉ cần nói về chính mình, nàng liền không nhịn được thói quen thêm từ “nha” kéo dài âm cuối, Ngụy Tuyển Triệt nghe được cảm thấy thật chói tai.

“Ta đây không cần.” hắn quả quyết cự tuyệt.

“Vừa nãy ngươi mới đánh đàn cho ta nghe, hiện tại đến lượt ta đánh đàn cho ngươi nghe.” nàng vẫn chính mình kiên trì.

Không nhìn thấy xung quanh Ngụy Tuyển Triệt phát ra hơi thở màu đen, Lương Tử Bái ngồi thẳng lên ghế dựa, đưa ngón trỏ béo đoản diễn tấu, một bên dùng ngũ âm tiếng nói không đầy đủ xướng lên danh khúc nổi tiếng thế giới “Ngôi sao nhỏ”, bộ dáng còn có một chút tự đắc.

Chợt loé chợt loé sáng trong suốt, bầu trời đầy ngôi sao nhỏ...

“Đồ ngu ngốc” nghe được tiếng ca, hai hàng lông mày Ngụy Tuyển Triệt nheo lại.

Rốt cục là nha đầu này làm sao, cư nhiên dùng loại đàn dương cầm có giá trị xa xỉ nhất thế giới tấu nhạc thiếu nhi già cỗi, còn mặt dày vô sỉ dùng tiếng ca thê thảm của nàng độc hại lỗ tai hắn, thật đáng ૮ɦếƭ!

Ca khúc xướng xong, nàng xoay người lại meo meo cười nói: “Dễ nghe sao? Papa nói, ta tương lai nhất định trở thành âm nhạc gia thực vĩ đại nha.”

Âm nhạc gia?

Ngụy Tuyển Triệt hung hăng liếc mắt xem thường. Thực sự lợi hại như vậy, kia có muốn hay không vỗ tay cổ vũ? Người này đại khái bệnh cũng không nhẹ, nhỏ như vậy cảm giác mình đàn hay, thật là nhìn không được.

Hắn một lần nữa ngồi trên ghế dựa, không nói hai lời liền tấu một đoạn ngôi sao nhỏ của Mozart.

Lương Tử Bái kinh ngạc nhìn hắn “Ngươi thực sự lợi hại nha..”

Lại tới nữa, nàng cũng không thế không nói từ “nha” kia? Cảm giác thực sự siêu chán ghét.

Lương Tử Bái suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên nhanh chóng bắt lấy tay hắn, tiến đến trước mặt hắn cẩn thận xem xét, muốn nhìn bên trong có cơ quan gì thần kì hay không, về nhà kêu mẹ mua cho nàng.

“Buông ra!” hắn chán ghét trừng mắt nàng. Cư nhiên dám chạm vào tay hắn, bộ không muốn sống hay sao?

Hoàn toàn không nhận ra được sự tức giận của Ngụy Tuyển Triệt, Lương Tử Bái vừa mừng vừa sợ cười meo meo nhìn hắn, “Ta thích ngươi vừa đàn lúc nãy, dạy ta! Dạy ta!”

“Không cần!” hắn xoay người rút tay ra.

Nàng nhướng mi lên, bộ dáng suy nghĩ, rồi từ trong túi nhỏ y phục rút ra cây keo ʍúŧ hương hoa quả, một bộ dạng giống dũng sĩ nhịn đau đưa đến trước mặt hắn, “Ta mời ngươi ăn kẹo ʍúŧ, ngươi dạy ta đánh đàn.”

“Ta vì sao muốn ăn kẹo ʍúŧ của ngươi?” Đã mấy tuổi rồi mà còn ăn kẹo ʍúŧ? Khư, thật ngây thơ. “Ngươi xem ngươi, sâu răng hết rồi mà còn ăn đường.” Liếc mắt nàng một cái, hắn thân thủ chỉ vào chiếc răng cửa vô cùng thê thảm của nàng.

Mặt nàng đỏ lên, chu miệng ngập ngừng uỷ khuất...

Ngụy Tuyển Triệt ngẩn ra. Kỳ quái, vì sao hắn cảm thấy tội ác? Hắn chính là nói thật nha!

Nhưng là xem mặt nàng sắp hồng đến nổ mạnh, lương tâm hắn toát ra đây, hơn nữa so với đánh giá của hắn còn lớn hơn, một cỗ tự trách cùng cảm giác rầu rĩ bao phủ иgự¢ hắn.

Thật là nha đầu phiền toái. Quên đi, hắn xem như hôm nay làm việc tốt vậy.

“Đưa đây.” vươn ngón tay phục phịch ra.

“Cái gì?” Nàng khó hiểu.

“Ngươi giả ngu, kẹo ʍúŧ chứ cái gì, chẳng phải ngươi mời ta hay sao?”

Kỳ quái, không phải là không cần sao? Giãy giụa giây lát, Lương Tử Bái nhịn đau đưa kẹo ʍúŧ ra “...Nha.”

Ngụy Tuyển Triệt xé bao gói kẹo ra, trước mặt nàng liền đưa kẹo vào trong miệng

–Chậc, thật sự là ngọt nha! Xứng đáng răng của nàng nha. Ngụy Tuyển Triệt nói với chính mình là xuất phát từ lòng hảo tâm, miễn cho nha đầu kia ngậm kẹo không ai dám ăn.

“Vậy ngươi có thể dạy đánh đàn cho ta sao?” nàng bộ dạng đáng thương hề hề hỏi.

Xem vẻ mặt thật sự của nàng, hắn đột nhiên muốn cùng nàng chơi trò đùa dai, đôi mắt xinh đẹp thoáng chốc hiện lên một giút giảo hoạt...

“Ai nói ta muốn dạy ngươi đánh đàn?” hắn thực sự tà ác hỏi.

“ A ngươi gạt ta...”

Ở Nguỵ gia, mọi hành động của Ngụy Tuyển Triệt đều là tiêu điểm, trong lời nói của hắn, không có người nào có thể nghi ngờ, hắn làm gì, cũng tự nhiên giống như vậy. Có thể bị hắn trêu cợt, là phúc lớn của nàng. Nghe, là phúc lớn!

 

Xem đầy đủ

Tủ truyện