Duyên Kiếp Trước Nợ Kiếp Này
FULL

Duyên Kiếp Trước Nợ Kiếp Này

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Lan Tư Tư

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Hiện đại 
Số trang: 368. 
Typer: Thạch Nam.
Dịch giả: Thu Ngân - Phát hành: Đinh Tị - NXB: Thanh Niên - Ngày phát hành: 12/09/2016.

Đang thoăn thoắt gõ một văn bản, màn hình máy tính bỗng tối đen, tôi chỉ nhìn thấy cái bòng mờ mờ của chính mình, người ngây ra như phỗng. Trong tuần này, đây là lần thứ ba mất điện, mà lần nào cũng vào đúng ba giờ chiều.

Trương Đình đang tựa lưng ngồi trên ghế, dáng vẻ uể oải như người sắp ૮ɦếƭ, nghe thấy tiếng tôi thở dài liền mở mắt, hỏi: “Lại mất điện rồi à?”

Tôi đang thầm đếm đến mời lăm, quả nhiên Từ Nam xuất hiện trước mặt tôi, thở hổn hển. “Chuyện gì vậy? Tôi đang làm thí nghiệm.”

Từ Nam là giảng viên, đang giảng bài cho năm thực tập sinh ngoại quốc ở dưới lầu, theo cách nói của anh ta thì việc mất điện này mang tầm ảnh hưởng quốc tế đấy.

Tôi không nhiều lời, mặt thản nhiên, nhấc máy gọi thẳng đến bộ phận Thiết bị. Anh chàng thợ điện trẻ tuổi đến kiểm tra qua loa rồi lập tức gọi tới sở điện, thì ra là do sự cố từ đường dây bên ngoài.

Tôi và từ Nam cùng đi đến bộ phận quản lý điện lưới của tòa nhà.

Nhân viên quản lý điện lưới nhanh chóng đến kiểm tra, nhưng mất nửa tiếng mà vẫn không tìm ra nguyên nhân, giống hệt ba lần trước.

Từ Nam thở dài, buổi lên lớp lần này lại bị hủy vì mất điện rồi.

“Họ vốn không muốn đến Trung Quốc mà muốn đi Nhật Bản, Mỹ, ở đâu cũng tốt hơn ở đây.” Anh ta lại bắt đầu lảm nhảm mấy câu nói nhàm tai muôn thuở.

Xem đồng hồ, đã hơn bốn giờ chiều rồi, tôi không chịu nổi sự phiền nhiễu của anh ta, bèn ngắt lời: “Tôi thấy hôm nay chắc phải về thôi. Anh hãy an ủi những người bạn quốc tế nhé!”

Từ Nam vốn chẳng còn tâm trạng nào để nói đùa, chỉ nhíu mày rời đi.

Tôi còn nán lại để tán gẫu vài câu vô vị với mấy anh thờ điện, hy vọng biết được chính xác khi nào chuyện điện đóm được giải quyết, nhưng mười phút sau vẫn thấy chỉ uổng công.

Trên đường về tòa nhà, tôi thần thấy kinh ngạc, mình đang yên đang lành làm một quan văn, bây giờ lại tự dưng trở thành tạp dịch vừa văn vừa võ.

Trong văn phòng tối mờ mờ chỉ có Trương Đình đang uể oải nằm bò ra bàn, trông giống hệt một con cá mắc cạn, đang thở hắt ra. Cô ấy đang mang thai, mà phản ứng của người có thai thật dữ dội. Cô ấy đã từng thề sống thề ૮ɦếƭ, đợi đến khi con chó con trong bụng chào đời, nhất định sẽ tét vào ௱ôЛƓ nó mấy phát cho hả giận.

Tôi vấp phải chậu hoa trên hành lang, đau đến lặng người.

Trường Đình cố đứng dậy, đi đến hỏi thăm. Tôi xua tay với cô ấy. “Không sao, không sao đâu!”

Điện thoại trên bàn chợt đổ chuông, tôi cố gắng kìm nén cơn đau để đi nghe điện. Đúng là đoán chẳng sai mà, là sếp, có lẽ Từ Nam đã báo cáo chuyện này. Tôi vâng vâng dạ dạ một hồi, không cần nghe cũng biết anh ta đang giao việc gì, chẳng qua là yêu cầu tìm hiểu nguyên nhân, lại hỏi xem khi nào thì có thể giải quyết triệt để chuyện này… Toàn là những lời vô ích, mấy người ở sở điện còn chẳng biết, tôi biết làm sao được. Nhưng ai bảo anh ta là sếp chứ? Tôi chỉ có thể vểnh tai lên nghe, đoán xem bây giờ anh ta đang ở văn phồng tại Hồng Kông hay đang ở Đào Đại Hoa Viên của anh ta.

Nghe giáo huấn xong, tôi quay lại thì thấy Trương Đình đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt vượt qua bãi cỏ xanh dưới lầu, nhìn thẳng vào công xưởng cách đó khoảng hơn trăm mét, lẩm bẩm: “Bên đó vẫn có điện, hay là chúng ta đi mượn địa điểm?”

Tôi đáp một tiếng, chưa cần nói bên họ là nơi tấc đất tấc vàng, chắc gì đã cho mượn, cho dù có cho mượn thì cũng không thể mang dụng cụ thí nghiệm sang được, mấy thứ đồ ấy phải nặng đến vài tấn, di chuyển quá khó khăn.

Chuyện này rất giống với chi tiết hai phủ phía đông và tây trong Hồng lâu mộng, chỉ là rõ ràng “phủ” của chúng tôi không đủ thực lực, nhân sự thì ít ổi, không có khả năng cạnh tranh. Cơ cấu tổ chức thể hiện rõ ràng rằng chúng tôi hoạt động độc lập, nhưng lại cử hai cô gái chân yếu tay mềm về quản lý. Sếp thì ở tận Hồng Kông, hoàn toàn là chỉ đạo từ xa, mỗi tháng chỉ như chuồn chuồn đạp nước đến kiểm tra một lần.

Không thể không tìm ông nọ bà kia ở công xưởng để nhờ giúp đỡ, thỉnh thoảng tôi cũng cho bọn họ cơ hội chửi mắng mấy câu, hay thường xuyên tặng quà này quà nọ để lôi kéo những người có liên quan. Vốn cũng ngay gần bên cạnh, hơn nữa đều là người một nhà cả nên tôi chẳng khác nào người vạn năng đá bên đông một ít, lượn nên trây một ít, nhờ thế mà mối quan hệ cũng được mở rộng.

Khi bên công xưởng có chuyện rắc rối, phức tạp gì đều không liên quan tới chúng tôi, giống như động đất vậy, nếu không ở tâm chấn thì cùng lắm cũng chỉ là thoáng qua, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, cho nên mọi người vẫn gọi chúng tôi là tiểu đào nguyên (*). Ai ai cũng tỏ vẻ ngưỡng mộ, nói nơi này lúc nào cũng sóng yên bể lặng, đến nỗi không biết thật giả thế nào. Nhưng mà chốn công sở chẳng khắc nào chiến tường, nếu không có dấu vết của “khói súng” thì đúng là chẳng có gì thú vị.

(*) Ý chỉ nơi yên bình.

Tôi luôn cho rằng, chỉ những người lòng lặng như nước thì mới có thể sống cô đơn một mình, mà tôi và Trương Đình thực sự rất thích hợp với cuộc sống như thế này, cả hai đều vô tâm, chẳng có toan tính gì, cũng chẳng có mơ ước được thăng quan tiến chức, chỉ có một chuyện bất đồng duy nhất là cô ấy đã kết hôn, còn tôi thì chưa.

Một ngày sắp trôi qua.

Tôi ngồi trên xe của công ty, tâm trạng hơi buồn bực. Mặc dù những chuyện buồn hôm nay không phải lỗi của tôi nhưng cuối cùng sếp vẫn có ý trách móc, tóm lại tôi cảm thấy không được thoải mái. Với kinh nghiệm hơn hai năm làm việc, nếu gặp phải phiền phức như hôm nay, tôi không nên lúng túng như một người mới như vậy, những lời khó nghe cũng chỉ như gió thoảng qua tai, không thể làm mình bị tổn thương được. Nhưng tôi vốn là người không kiềm chế được cảm xúc, vẫn không thể nào vui lên được.

Hai mươi tám tuổi, tốt nghiệp đại học chính quy, tôi tự nhận mình là người có nhan sắc khá, vóc dáng trung bình, nghề nghiệp là tạp dịch, không có lấy một người dưới quyền. Vấn đề cá nhân còn chưa giải quyết, đến hôm nay, ngay cả một người bạn trai tôi cũng chưa tìm được.

Hồi mười hai tuổi, tôi từng nghĩ đến một ngày nào đó mình sẽ hai mươi tư, bước vào cái tuổi bắt đầu tàn lụi sau thời kỳ thanh xuân huy hoàng nhất. Chớp mắt, tôi đã hai mươi tám, ngay cả một khát vọng mơ hồ cũng không có, lúc nào cũng ngẩn ngơ, ngây ngốc.

Sau hai mươi lăm tuổi, tôi thấy một ngày trôi nhanh như giở trang sách, thoáng cái đã thấy mình già đi. Ngẫm lại thấy thật vô vị, cõi lòng chưa già mà đã yếu, có lẽ nó thực sự bị tổn thương nhiều lắm.

Ở nhà, mẹ đang đợi tôi về ăn tối.

“Bố đâu ạ?” Tôi tùy tiện hỏi.

Mẹ tôi còn chẳng thèm ngẩng lên. “Ông ấy ăn xong là đi ra ngoài rồi.”

Năm ngoái chia tay với Lý Mỗ, tôi và bố đã tranh cãi một trận ra trò, từ đó trở đi, hai bố con như người dưng, chỉ vì Lý Mỗ là con trai chiến hữu của ông. Tôi quyết định như vậy đã làm rạn nứt tình cảm giữa hai người họ.

Đối với chuyện này, tôi cũng chẳng biết nói gì. Chuyện tình cảm vốn không thể miễn cưỡng, đây là nhận thức chung của thế hệ chúng tôi, nhưng ở thế hệ của bố mẹ điều này dường như rất khó chấp nhận, lúc nào cũng trách móc chúng tôi chỉ biết nói mà không biết làm, động đến việc gì cũng chần chừ, do dự.

Tôi cắm cúi ăn cơm, cũng không nói gì nhiều, chỉ nghe mẹ nói chuyện đông chuyện tây một hồi. Lúc sắp ăn xong bữa cơm, mẹ tôi bỗng hỏi: “Tú Nghiên, thứ Bảy tuần này con có thời gian không?”

Tôi ngẩn người, trực giác mách bảo tôi rằng nhất định mẹ lại tìm cho tôi một đống đối tượng xem mặt mới.

Quả nhiên, mẹ tôi nói tiếp: “Hôm trước, mẹ tình cờ gặp cô Phùng, cô ấy nói cơ quan của con gái cô ấy có một anh chàng rất được, mới ba mươi tuổi, lại là tiến sĩ. Con người cậu ta cũng rất chững chạc, bố mẹ đều là giáo viên…”

Xem đầy đủ

Tủ truyện