Giấc Mộng Mùa Hè
FULL

Giấc Mộng Mùa Hè

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Hỉ Ương

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: yukuharu.wordpress

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Trên đường mưa lớn ào ào, là cơn mưa rào đầu tiên sau nắng gắt cuối thu.

Nhiệt độ cuối cùng cũng đã giảm không ít, người đi đường qua lại đều mặc quần áo đã chuẩn bị sẵn trong tủ quần áo từ sớm.

Khâu Quỳ đứng ở cửa ra vào nhà hàng, giũ cây dù trong tay.

Cô do dự trong chốc lát, mới đẩy cửa đi vào.

Thật ra lúc cô đang chờ đèn giao thông trên vỉa hè, đã đứng ở đường đối diện chỗ ấy, cách nhà hàng thủy tinh trong suốt, cách cơn mưa to trên trời rơi xuống, thấy Đoạn Thư Ngật ngồi ở vị trí kia bên cửa sổ.

Và Đoạn Thư Ngật cũng thật xa đã nhìn thấy Khâu Quỳ che dù đi về phía này.

Anh xuyên qua thủy tinh, nở nụ cười với cô.

Khâu Quỳ được nhân viên phục vụ dẫn đi về phía vị trí bên cạnh cửa sổ ấy, cô đi theo sau nhân viên phục vụ sửa soạn lại chính mình một chút.

Dù sao có thể lần gặp gỡ này là lần thứ hai đếm ngược với Đoạn Thư Ngật, cô không muốn để lại ấn tượng quá kém cho anh.

Người đàn ông trên chỗ ngồi gần như không bị ảnh hưởng bởi trận mưa lớn này.

Âu phục của anh sạch sẽ ngay cả một tí bụi bặm cũng không có.

“Công việc hiện tại bận rộn không?”

Đợi sau khi Khâu Quỳ ngồi xuống, Đoạn Thư Ngật cất lời.

Giọng của anh vẫn dịu dàng như cũ, chững chạc, kiên định hơn rất nhiều so với hơi thở của thiếu niên ngày trước.

Khâu Quỳ nhận lấy nước chanh nhân viên phục vụ đưa tới, thấm đôi môi hơi có chút khô khốc.

“Bận, dẫn theo hai lớp tốt nghiệp.”

“Còn anh?”

“Cuối năm sẽ bận một chút.”

Hai người vừa lúng túng vừa xa lạ hỏi lẫn nhau tình hình gần đây.

Ngay lúc Khâu Quỳ sắp uống đến ly nước chanh lần thứ ba, nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.

Có gà xào xả ớt và đậu hủ Tứ Xuyên cô thích.

Chỉ có điều đó là món ăn cô từng rất thích.

Lúc Khâu Quỳ cầm đũa đi vòng qua món gà xào xả ớt để gắp rau, Đoạn Thư Ngật đã nhận ra bất thường.

“Bây giờ em không ăn nó nữa?”

“Tuổi tác lớn, thích ăn thanh đạm.” Khâu Quỳ không giấu anh, nói đúng sự thật.

Nếu là lúc trước, có lẽ cô sẽ kiếm cớ lấp liếm cho qua, hoặc có lẽ sẽ nể mặt Đoạn Thư Ngật ăn hai miếng.

Nhưng bây giờ cô không muốn như vậy nữa.

Cô không thể không để cho chính mình, cũng để cho Đoạn Thư Ngật thấy rõ, hiện tại ngay cả sở thích cơ bản nhất của đối phương bọn họ đều đã không biết nữa.

Một bữa cơm không vui vẻ bao nhiêu, Khâu Quỳ cũng không có khẩu vị gì.

Lúc ăn gần hết, cô lên tiếng, “Ngày mai lúc nào đến Cục dân chính?”

Một cảm xúc lóe lên trong ánh mắt của Đoạn Thư Ngật, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Anh nhìn Khâu Quỳ, nói: “Em chọn thời gian đi.”

Khâu Quỳ cũng không từ chối, nói thẳng thời gian, “Vậy thì mười giờ ngày mai nhé.”

Đoạn Thư Ngật không ý kiến.

Hai người bọn họ không có con, tranh chấp ít đi rất nhiều.

Mà Đoạn Thư Ngật dốc sức làm mấy năm nay, Khâu Quỳ cũng không muốn đến chia một phần.

Trái lại Đoạn Thư Ngật khăng khăng muốn để lại cho Khâu Quỳ một căn hộ.

Lúc ra khỏi nhà hàng, là Đoạn Thư Ngật trả, Khâu Quỳ cũng không muốn tranh với anh.

Mưa bên ngoài đã ngừng, chỉ còn lại bãi nước động lồi lõm trên mặt đường.

Trong không khí bốc lên mùi sau mưa, bên tròng còn kèm theo gió thu mát mẻ, thổi lên trên da lộ ra bên ngoài của người, cả người lạnh run.

Khâu Quỳ vốn định chia tay Đoạn Thư Ngật ở ngay cửa nhà hàng.

Nhưng anh lại nhanh trước một bước mở miệng, “Khâu Quỳ, về cấp Ba xem một chút không?”

Khâu Quỳ yên lặng vài giây, không từ chối.

Nhà hàng cách trường cấp Ba trước đây của bọn họ cũng không xa, đi qua một con đường đã đến.

Bảo vệ ở cổng trường học đã không còn là bác bảo vệ năm đó, thế nên Đoạn Thư Ngật dùng hai ly trà sữa đổi lấy hai cái áo khoác đồng phục.

Anh và Khâu Quỳ mỗi người một cái áo khoác lên người, nhân lúc bóng đêm trộn lẫn đi vào.

Kết cấu trong trường học cũng không thay đổi lắm, lờ mờ còn có thể nhìn ra hình bóng bọn họ lúc còn đi học năm đó.

Trước đây không lâu Khâu Quỳ đã từng quay về, trái lại là Đoạn Thư Ngật, đã nhiều năm chưa từng trở về.

Ngay cả lần trước về Thành Đô, cũng còn là nửa năm trước đó.

Đoạn Thư Ngật nhìn thấy những cảnh này, tròng lòng cũng rất nhiều cảm xúc.

Người ở bên ngoài tung bay bao lâu, khó tránh khỏi vẫn là nhớ quê nhà.

Anh không phải không nghĩ tới để Khâu Quỳ và anh cùng nhau ở lại Thâm Quyến, anh cũng không phải không nghĩ tới từ bỏ hết tất thảy về Thành Đô.

Chỉ là hai người đều có thứ hai bên không có cách nào vứt bỏ được.

“Người lớp nào ở ngoài? Vẫn không về lớp tự học buổi tối?” Bác bảo vệ cách đó không xa cầm chiếc đèn pin to như trước đây chiếu vào hai người.

Rõ ràng đã là hai người gần ba mươi tuổi, lại bị một tiếng quát lớn cứng rắn này dọa cho đơ ra tại chỗ.

Vẫn là Đoạn Thư Ngật kịp phản ứng trước, một nắm túm tay Khâu Quỳ qua lập tức xông về phía lầu dưới khu dạy học.

Khâu Quỳ đuổi theo nhịp bước Đoạn Thư Ngật, gió thu trước mặt ập tới cuốn một góc áo khoác đồng phục của bọn họ lên.

Trong nháy mắt, Khâu Quỳ cảm giác cô lại nhìn thấy Đoạn Thư Ngật năm đó.

Lúc chạy thiếu niên đầu tóc rối bời, mồ hôi lấm tấm sau gáy, nụ cười tùy ý và xúc cảm ấm nóng của mồ hôi ứa ra trong lòng bàn tay.

Xem đầy đủ

Tủ truyện