Hắn Tựa Lưu Tình
FULL

Hắn Tựa Lưu Tình

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Ngụy Tùng Lương

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: wattpad.com/user/ngan0711

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Edit: Ngân Cà rốt béo ( tui nè...)
Nhân vật chính: Ôn Hành Vũ - Ôn Lưu Tình
Số đo ba vòng: ABO, đổi công, gương vỡ lại lành, chướng ngại tâm lý, hiện đại, HE

Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không vì anh sinh con.

Tại bệnh viện kiểm tra, Ôn Lưu Tình mặt không hề có cảm xúc đứng ở cạnh cửa sổ, cậu xuất thần mà nhìn khoảng không trung phía trước dưới ánh mặt trời lan tỏa khắp nơi. Đợi một hồi lâu, y tá gọi tên cậu, Ôn Lưu Tình ngẩng đầu lên, đi vào trong.

Theo lệ chào hỏi lẫn nhau xong, cậu cầm báo cáo kiểm tra tình trạng thai nhi mà bác sĩ đưa, trong báo cáo là phôi thai đã có hình dạng, hình ảnh rất nhỏ rất yếu đuối. Ôn Lưu Tình không yên lòng mà nhìn, bác sĩ hỏi cậu, "Gần nhất có hay không sinh hoạt?"

Thấy cậu gật đầu, bác sĩ cau mày, "Bên trong khoang sinh sản thai nhi không ổn định, rất dễ dàng sẩy thai, Ôn tiên sinh trước đây cậu đã sẩy thai ba lần, lần này khả năng chính là một đứa con cuối cùng của cậu."

Ôn Lưu Tình giương lên mí mắt mỏng manh, lông mi cậu rất dài, cong đầy làm người ta muốn yêu thương bảo bọc, vẫn là cùng sinh mệnh của cậu không giống nhau, cậu nói: "Đứa cuối cùng?" Kia thật sự là quá tốt.

Từ bệnh viện đi ra, lướt qua thùng rác, đem vài tờ báo cáo đơn giản ném vào.

Gió rất lớn, bầu trời nhìn tựa hồ muốn mưa, Ôn Lưu Tình khép chặt áo khoác trên người, chạy nhanh vài bước. Bước chân giẫm rất mạnh, phảng phất như trong thân thể vẫn chưa xuất hiện nhiều thêm một sinh mệnh.

Về đến nhà, Chương Viêm còn chưa có trở lại. Ôn Lưu Tình trước tiên tắm rửa sạch sẽ, sau đó uống ly sữa, cậu chẳng hề muốn ăn, có lúc một ngày cậu chỉ ăn một quả táo cũng là chuyện thường.

Bởi vì ăn quá ít, cho nên thân thể sẽ dễ dàng mệt mỏi. Đêm xuống, Ôn Lưu Tình cầm quyển sách dựa vào đầu giường xem, không lâu lắm liền buồn ngủ, nhưng cố tình vào lúc cậu mơ màng muốn ngủ, cánh tay đột nhiên bị dùng sức mà lôi kéo. Ôn Lưu Tình bị đau, cậu mở mắt ra, liền nhìn thấy Chương Viêm sắc mặt đỏ sậm, một mùi rượu nồng nặc phả vào mặt:"Lưu Tình..."

Chương Viêm uống say, mũi của gã kề sát bên gáy Ôn Lưu Tình, khí tức Alpha cường liệt xâm lấn. Làm cho cậu sau khi trưởng thành liền bị Alpha như gã dấu hiệu. Động tác gã thuần thục dễ dàng mở ra thân thể của cậu như đang đùa một món đồ chơi.

Ôn Lưu Tình cảm thấy được chính mình như từ trong biển sâu bị bắt buộc lên bờ.

Quăng cậu xuống giường một cách тһô Ьạᴏ, cả người đều bị đè ép áp bức tột cùng.

Cậu cảm thấy đau, rất đau rất đau, khoang sinh sản bị ép mở ra một lần lại một lần, hài tử bên trong ổ bụng tựa hồ bị ảnh hưởng, cậu cắn môi dưới, chịu đựng nhẫn nhịn bụng dưới đau đớn.

Mãi đến tận khi... Có cái gì lan tràn ra, cậu ngửi được mùi máu tanh, Chương Viêm dừng lại, rút ra, cau mày nhìn màu đỏ tươi kia. Từ trong men say Chương Viêm tựa hồ hoàn hồn lại, Ϧóþ lấy cằm Ôn Lưu Tình, không hề có chút cảm giác mảy may thương tiếc, hỏi cậu: "Chuyện gì xảy ra?"

Ôn Lưu Tình từ bên trong cửa tử sống lại, sắc mặt trắng bệch như giấy, cậu nhếch môi, tựa khóc tựa cười, một giọt lệ lặng lẽ rớt xuống, vì hài tử cuối cùng của cậu. Cậu đối Chương Viêm thờ ơ nói: "Tôi mang thai.....

Chương Viêm mở to mắt, Ôn Lưu Tình nhìn vẻ khiếp sợ trên mặt gã, lớn tiếng nở nụ cười, cậu nói: "Hiện tại không còn, bác sĩ nói đây là đứa cuối cùng, sẽ không có nữa, vĩnh viễn cũng sẽ không.....

Còn chưa có nói xong, cậu xoay mặt qua nơi khác, da thịt trắng nõn tại nơi vừa bị Chương Viêm nắm lấy hiện dấu tay, sưng tấy. Cậu như không có cảm giác đau, nhìn Chương Viêm phẫn nộ: "Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không vì anh sinh con."

Lâm Tưởng từng nói với Ôn Lưu Tình, Chương Viêm không hề thật tâm chân chính yêu thích bộ dạng của cậu, Ôn Lưu Tình cảm thấy Lâm Tưởng xem người thật chuẩn.

Cậu gả cho Chương Viêm thuần túy chỉ là một cuộc giao dịch, Chương Viêm muốn giữ lấy cậu vì dã tâm riêng, mà cậu lúc đó thì lại muốn cầu cạnh Chương Viêm.

Cậu nằm trên giường như đã ૮ɦếƭ, Chương Viêm từ lâu đã rời đi, qua rất lâu, cậu ôm bụng ngồi dậy, khó khăn dịch đến bên giường, tìm được điện thoại di động, gọi cho Lâm Tưởng.

Lâm Tưởng cùng cậu ở cô nhi viện là bằng hữu. Sau khi trưởng thành, cậu lựa chọn lấy chồng, Lâm Tưởng thì lại dựa vào cố gắng của bản thân thi vào học viện y khoa. Đồng dạng là omega, cũng thật là khác nhau một trời một vực.

Lâm Tưởng rất nhanh liền đến, nhìn thấy Ôn Lưu Tình ngồi ở trên giường, hạ thân đều là máu, y sợ hết hồn, vội vã đi lên, đỡ vai Ôn Lưu Tình, nghe một âm thanh nhỏ nghẹn ngào, dường như Ôn Lưu Tình khóc, "Lâm Tưởng, tớ lại Gi*t một đứa bé."

Đây là hài tử thứ tư của Ôn Lưu Tình cùng Chương Viêm, cũng có thể là đứa bé cuối cùng.

Ôn Lưu Tình dù xưa hay nay đều không yêu Chương Viêm, từ khi vừa mới bắt đầu cậu đã uống tránh thai loại cao nhất, sau bị Chương Viêm biết đến, liền Ϧóþ cổ cậu, dùng ngôn ngữ uy Hi*p cậu bức bách cậu đi vào khuôn phép mà hắn đặt ra.

Sau đó cậu có đứa bé thứ nhất, đứa bé kia tồn tại bên trong khoang sinh sản của cậu, cậu có thể cảm giác được thân thể bị cái gì đó ràng buộc. Thời điểm cậu quá mệt mỏi khổ sở mà khóc, ở trong cơ thể cậu hài tử dường như cũng sẽ cảm giác được thống khổ, từng trận đau quấn quýt lấy nhau.

Đứa bé thứ nhất cũng không phải là cậu làm sảy, mà là Chương Viêm gây nên. Chương Viêm đánh cậu một cái tát, cậu từ cầu thang té xuống, đại hài tử bảy tháng bị ép dẫn lưu, thời điểm đứa bé từ trong cơ thể cậu chia ly, đã đúng ý Chương Viêm rồi.

Lâm Tưởng thay cậu đem máu lau sạch, y lo âu nhìn Ôn Lưu Tình, "Cậu như vậy không được, phải đi bệnh viện."

Ôn Lưu Tình lùi ra sau, cuộn mình, thanh âm yếu ớt: "Cậu chính là bác sĩ."

Chương Viêm trước giờ vẫn luôn là kẻ ham mới mẻ, cảm thấy được Ôn Lưu Tình lớn lên xinh đẹp, tín tức tố rất đặc biệt là hoa anh túc, thời điểm ngửi được sẽ khiến cho người nghiện si cùng đam mê. Chỉ là nhiều năm như vậy trôi qua, gã ở trên người Ôn Lưu Tình hao tốn quá nhiều tâm tư, chày sắt đều có thể thành châm, người này cùng cục đá chẳng khác gì nhau, không có nửa điểm thay đổi.

Gã cảm thấy phiền chán, có thể phiền chán mệt mỏi sau đó chính là không cam lòng, cảm thấy nên tận dụng mọi thứ, dù sao Ôn Lưu Tình ở nơi đó, mỹ mạo làm người ta kinh ngạc, thậm chí so với lúc còn trẻ càng sâu sắc quyến rũ hơn.

Bảo cậu tới tiệc rượu, trong tiệc rượu đều là đám người có danh có tiếng trong giới thượng lưu. Chương Viêm dắt Ôn Lưu Tình đến, sắc mặt Ôn Lưu Tình cũng không tốt, Chương Viêm mỉm cười nghiêng đầu ghé vào lỗ tai cậu nói: "Biểu hiện về sau tốt một chút cho tôi."

Ôn Lưu Tình ngơ ngác nhìn, hoảng hốt hoàn hồn, cánh tay đã bị khống chế nắm chặt, cậu bị kéo vào một căn phòng.

Các loại khí vị phả vào mặt, dày đặc khiến người ta cảm giác hơi thở ngột ngạt, một mùi khí tức tình dục AO xen lẫn mọi ngóc ngách của gian phòng, khiến Ôn Lưu Tình thấy buồn nôn.

Cậu đứng đó bất động, nhìn về phía Chương Viêm, chỉ là ám muội tối tăm sót ở trên người hắn, có thể nhìn thấy ánh mắt hắn phát sáng. Cậu hỏi Chương Viêm: "Anh dẫn tôi tới nơi này làm gì?"

Chương Viêm vỗ vỗ mặt của cậu, Ôn Lưu Tình lập tức đem mặt nghiêng qua một bên, cậu nghe Chương Viêm lạnh nhạt nói: "Lợi dụng phế vật."

Cậu bị đẩy vào quá khứ đau thương mờ mịt một lần nữa, như là sau khi dùng qua tiện tay ném mất khăn lau, cậu ngã khụy xuống đất, cánh tay không biết là bị ai kéo lại, thân thể bị bắt lấy.

Cậu lấy lại tinh thần, quần áo đã bị xé ra, cậu điên cuồng giãy dụa, thất kinh gọi to tên Chương Viêm.

Có thể Chương Viêm sớm đã đi rồi, hắn lưu lại omega của chính mình trong đám người kia, gã đi tới ngoài cửa, châm một điếu thuốc, nghe đến tiếng Ôn Lưu Tình gào khóc, Chương Viêm tựa như không có ý định can dự - nhàn nhã hút xong điếu thuốc lại rút tiếp một điếu khác.

Thân thể Ôn Lưu Tình bị mở ra, có người đè lêncậu, cậu không ngừng giãy dụa, nước mắt tràn ra, cảm giác mệt mỏi ủy khuất muốn ૮ɦếƭ cho xong.

Cậu không gọi Chương Viêm nữa, thay vào đó là một cái tên khác, khí tức yếu ớt cơ hồ muốn đứt đoạn, cậu tuyệt vọng mà mở miệng: "Hành Vũ, cứu em, cứu giúp em."

Đầy người cậu là ô uế, bên gối lặng lẽ rơi nước mắt, không gào thét không điên cuồng chỉ im lặng cắn chặt răng, không vùng vẫy nữa, cậu từ bỏ rồi. Cứ vậy mà triệt triệt để để thất vọng cùng chán nản thế giới này.

Cậu vừa khóc vừa thê lương gọi tên "Ôn Hành Vũ", phảng phất đó mới là người cùng cậu mấy năm qua.

Đột nhiên, eo bị dùng sức đè lại, cảm giác sức mạnh đè nặng trên người biến mất toàn bộ. Ôn Lưu Tình ngây ngốc nhìn, nguồn sáng từ ánh đèn xa hoa chiếu vào mắt cậu, là một gương mặt vừa xa lạ lại rất quen thuộc. Cậu nghe có người đang hô "Ôn tiên sinh", nhẹ nhàng chớp động mí mắt, một giọt nước mắt lăn xuống, cắn nát đôi môi gọi ba chữ, "Ôn Hành Vũ... "

Ôn Hành Vũ đỡ lấy cậu, đem cậu ngồi dậy, ôm vào trong lồng иgự¢.

Cảm nhận được trên người cậu dính đầy khí tức xa lạ, hắn nhíu mày, nhìn về phía đám người xung quanh, quát: "Cút."

Xem đầy đủ

Tủ truyện