hanh-phuc-bat-ngo-suddenly-you.jpg
FULL

Hạnh Phúc Bất Ngờ (Suddenly You)

Chuyên mục: Phương Tây

Tác giả: Lisa Kleypas

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

    Thể loại:

Nguồn: Việt Lãng Du

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Chuyển ngữ: Lephngoc & Mkhoi1983 & Rylinh
Chỉnh sửa: Rylinh
Check chính tả: Marie

Luân Đôn

Tháng 11, năm 1836

“Mẫu người ưa thích của cô là gì, cô Briars? Cô thích đàn ông tóc sáng hay sẫm màu? Chiều cao trung bình hay cao? Người Anh hay là người ngoại quốc?” Bà chủ nhà chứa thực tế đến đáng kinh ngạc, y như là họ đang bàn luận với nhau về đĩa thức ăn được phục vụ trong một bữa ăn khuya chứ không phải là về việc thuê một người đàn ông dành cho một buổi tối.

Những câu hỏi liên tiếp khiến Amanda e ngại. Cô có cảm giác như mặt mình đỏ bừng lên cho đến khi hai bên má đau nhói, và cô tự hỏi liệu một người đàn ông sẽ cảm thấy như thế không khi lần đầu tiên bước chân vào nhà chứa. May thay, nhà thổ này thật kín đáo và có đồ đạc trang nhã hơn nhiều so với những gì cô đã tưởng tượng. Không có bức tranh gây sốc hay những bức tượng chạm khắc thô bỉ, và cũng chẳng có một bóng khách hay những cô gái điếm ve vãn bất kỳ chỗ nào trong tầm mắt. Sự bày trí trong văn phòng của bà Bradshaw khá cuốn hút, những bức tường được che phủ bằng vải lụa Đa-mát xanh rêu, phòng riêng tiếp khách được trang hoàng bằng những đồ gỗ Hepplewhite tiện nghi. Một cái bàn phủ cẩm thạch nhỏ đặt ngăn nắp bên cạnh ghế sô pha kiểu Hoàng đế được trang trí thêm với những vảy cá heo mạ và>

Với lấy cây 乃út chì vẽ màu vàng và một cuốn sổ nhỏ đang nằm trên mép bàn, Gemma Bradshaw nhìn cô chằm chằm đầy mong đợi.

“Tôi không có mẫu người ưa thích nào hết,” Amanda đáp trả một cách ngượng ngùng nhưng dứt khoát. “Tôi tin vào sự đánh giá của bà. Chỉ cần cử một người nào đó đến vào buổi tối sinh nhật của tôi, một tuần nữa kể từ ngày hôm nay.”

Vì lý do nào đó, câu nói ấy đã làm bà Bradshaw rất hài lòng “Như là một món quà cho chính bản thân cô ư? ... Một ý kiến thú vị làm sao.” Bà nhìn chằm chặp vào Amanda với một nụ cười nhẹ làm khuôn mặt xương xương của bà trông rạng rỡ hẳn ra. Bà chủ nhà chứa không được đẹp, hay thậm chí là ưa nhìn, nhưng bà lại sở hữu một làn da mịn màng với mái tóc đỏ dày, và thân hình cao khiêu gợi. “Cô Briars, cho tôi được hỏi cô còn trinh không?”

“Sao bà lại muốn biết chứ?” Amanda cảnh giác hỏi lại.

Một bên chân mày hoe đỏ được tỉa gọn hoàn hảo nhướng lên trong niềm thích thú. “Nếu cô quả thực sẵn sàng tin vào sự đánh giá của tôi, cô Briars, thì tôi phải biết được tường tận tình cảnh của cô. Một người phụ nữ như cô thì thường không đến nơi làm ăn của tôi.”

“Tốt lắm.” Amanda hít một hơi thật sâu và nói nhanh, bị thúc đẩy bởi một cảm xúc nào đó gần giống như tuyệt vọng hơn là sự tự chủ mà cô luôn tự hào về bản thân mình. “Tôi một bà cô chưa chồng, bà Bradshaw. Chỉ một tuần nữa là tôi sẽ ba mươi tuổi. Và phải, tôi vẫn còn t-trinh—” Cô nói vấp từ ấy và kiên quyết tiếp tục. “Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi phải duy trì tình trạng này mãi. Tôi đến gặp bà bởi vì được biết sơ qua là bà có khả năng đáp ứng bất cứ thứ gì mà khách hàng yêu cầu. Tôi biết bà chắc ngạc nhiên lắm, vì phụ nữ như tôi đến đây—”

“Cô em thân mến của tôi ơi,” bà chủ nhà chứa cắt ngang với tiếng cười êm ái, “cái thời khiến tôi ngạc nhiên về bất cứ thứ gì đã qua lâu lắm rồi. Giờ đây, tôi tin mình đã hiểu tình trạng khó xử của em khá rõ, và tôi thực sự sẽ lo liệu cho em thật ổn thỏa. Vậy hãy nói tôi biết cái này … em có bất kỳ sở thích nào như là về tuổi tác và ngoại hình hay không? Những cái thích hay không thích, môt cách cụ thể ấy?”

“Tôi thích người đàn ông trẻ, nhưng không được trẻ hơn tôi. Và cũng không quá già. Anh ta không cần phải đẹp trai, mặc dù tôi cũng không muốn anh ta trông khó coi. Và sạch sẽ nữa,” Amanda thêm vào khi chợt nảy ra ý nghĩ ấy. “Nhất định phải sạch sẽ.”

Cây 乃út chì viết liếng thoắng sột soạt trên cuốn sổ. “Tôi đoán trước việc đó không có vấn đề gì,” bà Bradshaw trả lời, với chút ranh mãnh lóe lên trong đôi mắt đen tuyệt đẹp đầy vẻ bỡn cợt nghi ngờ của bà.

“Tôi đặc biệt yêu cầu phải kín đáo nữa,”Amanda quả quyết nói. “Nếu lỡ bất kỳ ai phát hiện ra được chuyện tôi đã làm—”

“Này cô em thân mến,” bà Bradshaw nói, chỉnh lại tư thế ngồi thoải mái hơn trên ghế sô pha, “cô suy nghĩ về chuyện gì sẽ xảy đến cho công việc của tôi khi tôi cho phép thông tin bí mật của khách hàng tôi bị xâm phạm. Để tôi nói cô biết nhé, những nhân viên của tôi còn phục vụ cho một trong số những nghị sĩ cao cấp nhất của Thượng Nghị Viện, đấy là còn chưa nói đến những Quý Ngài giàu có nhất—và những Quý bà—của xã hội thượng lưu. Bí mật của cô sẽ được an toàn, cô Briars.”

“Cám ơn bà,” Amanda đáp lại, trong lòng tràn đầy những xúc cảm nhẹ nhõm pha lẫn sợ hãi, và sự ngờ vực khủng khiếp là cô đang phạm phải một sai lầm lớn nhất trong đời mình.

Amanda biết chính xác vì sao người đàn ông ngay bậc thềm nhà cô lại là một gã trai bao. Ngay từ giây phút cô dẫn anh vào bên trong bằng thái độ của một người chứa chấp kẻ phạm tội đào tẩu, thì anh đã đứng ૮ɦếƭ trân nhìn cô chằm chằm trong im lặng. Rõ ràng anh ta thiếu đầu óc nhạy bén cần thiết để theo đuổi một công việc thử thách đòi hỏi vận dụng trí thông minh hơn nữa. Nhưng, tất nhiên, một người đàn ông thì không cần phải có đầu óc để thực hiện việc mà anh ta đang được thuê.

“Vào nhanh lên,” cô thì thầm, lo lắng kéo mạnh cánh tay cơ bắp của anh ta. Cô đóng sầm cửa lại phía sau anh. “Anh nghĩ có ai đó nhìn thấy anh không? Tôi đã không nghĩ anh sẽ đơn giản xuất hiện lù lù ngay trước cửa. Bộ người có nghề nghiệp như anh mà không được huấn luyện để tỏ ra một chút cẩn tray sao?”

“Nghề nghiệp … của tôi,” anh ta lặp lại với thái độ kinh ngạc.

Giờ thì anh đã được che khuất khỏi tầm mắt đám đông, Amanda cho phép bản thân mình ngắm nhìn kỹ càng anh ta từ đầu đến chân. Không kể đến vẻ bề ngoài rõ ràng chậm tiêu của anh, thì anh đặc biệt đẹp trai. Tuyệt đẹp, đúng là một từ quá thích hợp để miêu tả anh chàng đầy nam tính này. Anh có thân hình cao lớn và săn chắc, với đôi vai lớn dường như gần bằng chiều rộng của khung cửa chính. Những lớp tóc màu đen bóng mượt thật dày và được cắt gọn gàng, với gương mặt rám nắng nổi bật hẳn nhờ việc cạo râu tỉ mỉ. Anh ta có chiếc mũi cao thẳng cùng với cái miệng thật gợi tình.

Và anh có đôi mắt xanh thật đặc biệt, không hề giống những màu mắt mà cô đã từng thấy qua. Ngoại trừ, có thể, ở cửa hàng nơi các nhà hóa học địa phương tạo ra những lô màu bằng việc đun sôi cây Chàm Indigofera và sunfat đồng trong nhiều ngày cho đến khi chúng hình thành một màu xanh sẫm ngả sang màu tím. Nhưng ánh mắt anh không có cái nhìn thoát tục thường có của màu sắc ấy, chúng gai góc, từng trải, y như là anh đã chứng kiến quá thường xuyên những cảnh tượng xấu xa trong cuộc sống mà có lẽ cô cũng chưa thấy bao giờ.

(Indigofera, một loài cây do người Ai Cập, Hy Lạp và La Mã sử dụng. Về sau nó được đưa qua Đại Tây Dương và người tạo nên chất nhuộm thành công đầu tiên là Eliza Lucas ở South Carolina vào năm 1742. Chất nhuộm mà họ tạo ra có chất lượng vô song vào lúc ấy.)

Amanda có thể dễ dàng hiểu tại sao đàn bà lại trả tiền để được ở cùng anh ta. Ý nghĩ về chuyện mướn gã đàn ông có đôi mắt sâu sắc rất đàn ông này chỉ để vâng lời một người nào đó thì thật khác thường. Và cám dỗ. Amanda thấy xấu hổ bởi sự hưởng ứng thầm kín với anh ta, những cảm xúc nóng bỏng pha lẫn lạnh lùng đang thi nhau chạy dọc xuyên suốt cơ thể cô, màu đỏ lựng lan trên hai gò má. Cô đã cam chịu bị coi là một bà cô già đứng đắn…cô đã từng thuyết phục bản thân mình là sẽ có nhiều tự do hơn nếu không kết hôn. Tuy nhiên, cái cơ thể phiền toái của cô dường như không hiểu rằng một người phụ nữ ở độ tuổi của cô không nên bị quấy rối bởi ham muốn. Một khi tuổi hai mươi mốt được coi là già, thì ba mươi là tuyệt đối coi như là ở giá. Cô đã qua đi cái thời xuân sắc của mình, không còn đáng được khao khát nữa. Cái chữ “gái-già”(Ape-leader) là tên mà người ta gọi những người phụ nữ như thế. Giá mà cô có thể chấp nhận được số phận đã an bài của mình.( ape leader = An old maid; “từ này cùng để chỉ những người phụ nữ tồi tệ bị trừng phạt, sau khi ૮ɦếƭ họ sẽ phải dẫn những con khỉ xuống địa ngục” )

Amanda buộc mình phải nhìn thẳng vào đôi mắt xanh đến kỳ lạ của anh ta. “Tôi muốn được nói thẳng, anh … thôi, đừng bận tâm, đừng nói tôi biết tên anh, chúng ta sẽ không ở gần đủ lâu để khiến tôi cần biết. Anh thấy đấy, tôi có cơ hội suy nghĩ lại cái quyết định vội vàng đó và thật ra … à, tôi đã thay đổi ý kiến của mình. Xin anh đừng coi việc này như là sự sỉ nhục cá nhân. Chả có gì liên quan đến anh hay ngoại hình của anh cả, và tôi nhất định sẽ nói rõ sự việc với chủ của anh, bà Bradshaw. Thực ra anh là một người đẹp trai, và rất đúng giờ, và tôi hoàn toàn tin rằng anh rất giỏi về … ừm, về việc anh làm. Sự thật đơn giản là, tôi đã phạm sai lầm. Chúng ta đều phạm sai lầm, và tôi chắc chắn không ngoại lệ. Cứ thỉnh thoảng, thì tôi hay mắc lỗi một chút trong việc đánh giá—”

“Khoan đã.” Anh ta giơ bàn tay to lớn của mình lên trong cử chỉ tự vệ, tia nhìn đăm đăm của anh dán chặt vào gương mặt đỏ bừng của cô. “Cô ngừng nói đi.”

Từ khi trưởng thành tới giờ, không một ai từng dám bảo cô ngừng nói. Quá bất ngờ làm cô im bặt, Amanda cố gắng ngăn một tràng lời nói cứ đe dọa tuôn ra như thác từ cửa miệng. Kẻ xa lạ đang khoanh tay quanh bộ иgự¢ vạm vỡ của mình và tựa lưng vào cửa nhìn cô chằm chằm. Ánh đèn ở lối đi hẹp dẫn vào căn nhà Luân Đôn tiện nghi của cô hắt bóng hàng mi dài phủ rợp của anh lên gò má trần tao nhã ấy.

Amanda không thể nào thôi nghĩ rằng bà Bradshaw đúng là có khiếu thẩm mỹ thật xuất sắc. Người đàn ông mà bà đã gởi đến ăn mặc chỉnh tề đến kinh ngạc và trông bề ngoài rất thành đạt, ăn diện rất đúng mốt nhưng quần áo lại theo kiểu truyền thống hoàn toàn, áo khoác màu đen và quần màu xám chì, đi kèm với đôi giày đen được đánh bóng đến mức không có một tý tì vết nào,chiếc áo sơ mi màu trắng như tuyết tương phản với màu da ngăm đen, và chiếc ca vát bằng lụa màu xám được thắt đơn giản và hoàn hảo. Trước khoảnh khắc này, nếu Amanda bị ép phải miêu tả người đàn ông lý tưởng của mình, thì cô sẽ miêu tả anh ta là người tóc vàng, da trắng và tướng tá bảnh bao. Còn bây giờ chắc cô buộc phải hoàn toàn xem xét lại sự lựa chọn của mình. Không có gã đẹp trai tóc vàng nào có thể sánh với người đàn ông điển trai cường tráng oai vệ này.

“Cô là Quý cô Amanda Briars,” anh ta nói, dường như là muốn xác nhận lại. “Người viết tiểu thuyết”

“ Đúng thế, tôi viết tiểu thuyết,” cô đáp lại với vẻ kiên nhẫn bắt buộc. “Còn anh là quý ông mà bà Bradshaw gởi tới theo yêu cầu của tôi, đúng không?”

“Hình như là vậy,” anh chậm rãi nói.

“Vậy được rồi, anh đã có lời xin lỗi của tôi, anh … thôi, thôi, đừng nói tôi biết tên. Như tôi đã giải thích, tôi đã phạm sai lầm, bởi vậy, anh phải đi thôi. Tất nhiên vì lỗi hoàn toàn là của tôi, tôi sẽ trả phí phục vụ cho anh cho dù nó không còn được yêu cầu. Chỉ cần nói tôi biết anh thường tính phí bao nhiêu, chúng ta sẽ giải quyết ngay tức thì vấn đề này.”

Một sự thay đổi thoảng qua trên gương mặt anh trong khi anh vẫn nhìn cô chăm chú, sự kinh ngạc đã nhượng bộ cho sự thích thú, đôi mắt xanh lấp lánh tia nhìn châm biếm gian xảo khiến cho thần kinh cô căng thẳng đến khó chịu.

“Vậy nói cho tôi cô có yêu cầu nào cần được phục vụ,” anh nhẹ nhàng đề nghị, bật người ra khỏi cánh cửa. Anh di chuyển đến gần cô hơn cho đến khi người anh đứng lù lù chắn ngay trước mặt cô. “Tôi e mình đã không bao giờ bàn luận chi tiết với bà Bradshaw.”

“Ồ, chỉ đơn thuần là những chi tiết cơ bản.” Từng giây trôi qua, sự cân bằng của Amanda bị ăn mòn nhanh chóng. Cô cảm giác mặt mình nóng khủng khiếp, và tiếng đập con tim vang dội đến tận cùng ngõ ngách trong cơ thể. “Một vụ thông thường.” Mò mẫm, cô quay về hướng chiếc bàn hình bán nguyệt được làm bằng gỗ sơn tiêu ở sát tường, nơi cô đã đặt một xấp tiền được bọc lại cẩn thận.

 

Xem đầy đủ

Tủ truyện