Hoa Dại, Ai Thương?
FULL

Hoa Dại, Ai Thương?

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Lê Thị Tâm An

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

- Mẹ cứ bình tĩnh, bố sẽ không sao đâu ạ.- À, đúng rồi. 8h là phải làm thủ tục nhập viện với đóng phí phẫu thuật cho bố con, mẹ phải về nhà lấy tiền.
- Không cần đâu mẹ, con còn ít tiền trong thẻ, để con rút, nếu không đủ thì về lấy sau, tiền đấy mẹ cứ để giành mà xây nhà.
- Bây giờ tính mạng của bố con quan trọng hơn, may mắn là con gửi tiền về, cả bố và mẹ đều không tiêu đến, không thì bây giờ không biết xoay ở đâu ra.
- Mẹ cứ ở đây với bố, để bố không cảm thấy cô đơn, con sẽ lo mọi chuyện, mẹ đừng lo, còn có ba chị em con ở đây với mẹ.
- Đúng rồi mẹ ơi, bọn con ở đây với mẹ.
Bà Viên lại không kiềm chế được nước mắt cứ để chảy tự nhiên như vậy, ôm lấy hai đứa con gái bé bỏng vào lòng, ngước mắt nhìn Hân với ánh mắt đầy kiên định, bà tin rồi chồng bà sẽ tỉnh lại, nhất định phải tỉnh lại, Hân tính đi cổng bệnh viện rút tiền thì thấy cô Hồng vợ của chú Hùng bước đến, khuôn mặt mếu máo như sắp khóc, hai tay đan vào nhau run rẩy, anh mắt dày vò, quỳ gối xuống ôm lấy chân của bà Viên.
- Chị Viên ơi, chị tha lỗi cho chồng em với, nhà em sai rồi, anh cứ trách, cứ mắng cứ chửi nhưng xin chị đừng kiện nhà em ra tòa, em xin chị.
- Kìa, cô Hồng, cô đứng lên, làm cái gì thế này.
- Chị tha lỗi cho nhà em, em mới dám đứng dậy, nhà em bỏ đi từ tối qua, cả đêm em đi tìm mà không thấy đâu cả, chị ơi chị cứu em với.
Hân biết cô Hồng là người phụ nữ hiền lành, cam chịu, sống vì chồng vì con, chồng có say xỉn gây chuyện ở đâu cũng là cô chạy đôn chạy đáo lo chuyện, ngày còn bé Hân rất cảm kích tấm lòng của cô Hồng, và người vợ như vậy sẽ luôn giữ được gia đình hạnh phúc, nhưng sau này lớn lên hiểu chuyện cô mới biết rằng, người chồng nhu nhược, làm tham, gây hấn với làng xóm, thích thể hiện như chú Hùng không xứng đáng với người vợ như cô Hồng. chuyện không ngờ lại xảy đến với bố của Hân, thế nên nhân tiện cô nói luôn.
- Cô có làm gì sai đâu mà phải quỳ gối trước mẹ cháu ạ, mẹ cháu lại tổn thọ mất, cô đứng dậy đi, ai làm sai thì người đó phải chịu chứ?
- Chồng làm thì vợ cũng chịu một phần, chú Hùng sợ quá cũng bỏ đi biệt tăm rồi, mẹ con cháu tha lỗi cho chú ấy.
- Cô đến đây chả hỏi xem bố cháu thế nào? Đã đi cầu xin cho chồng mình, cô có còn lương tâm hay không chứ?
- Kìa Hân, con không được hỗn với người lớn.
Bà Viên phải quát nhẹ thì Hân mới dừng lại không tranh cãi với cô Hồng nữa, bà bảo Hân đi làm thủ tục nhập viện cho ông Thông, rồi kéo cô Hồng đứng dậy, lại ghế ngồi xuống nói chuyện, những lời nói nhẹ nhàng nhưng sâu sắc của bà Viên lại một nữa khiến cô Hồng rơi nước mắt, cả đêm bà ngồi ngoài hành lang chờ đợi chồng mình cấp cứu trong kia, bà cũng sợ đến thở còn không dám thở, bà hiểu cảm giác lo lắng cho người chồng đầu gối tay ấp bên mình nó như thế nào? Bà hiểu cảm giác của cô Hồng đây, bà cũng chỉ mong chồng mình mau tỉnh lại và khỏe mạnh, như vậy là vui là hạnh phúc lắm rồi, ai làm ra lỗi, ai cầu xin cái gì bà cũng cho hết.
Cô Hồng trước khi về dúi vào tay của bà Viên ít tiền, để lo sinh hoạt trong bệnh viện.
- Em cảm ơn những gì chị vừa nói với em, để em thắp hương xin tổ tiên phù hộ cho anh Thông, chị cầm ít tiền lo cho anh ấy, nếu chi phí phẫu thuật mà nhiều quá, em và chồng em sẽ phụ bán đồ trong nhà mà góp sức với chị.
- Thôi được rồi, cô về đi, còn người là còn của, chuyện không may nó cũng đã xảy đến, không ai mong muốn cả, có gì tôi bảo với cô sau.
Cả đêm thức trắng trông coi chồng, bà Viên có cảm giác mệt mỏi, chóng mặt, bà đứng lên rồi lại phải ngồi xuống ghế, không tiễn cô Hồng ra về được, nhìn thấy hai đứa con gái đứng nép ở cửa nhìn vào với Bố mà bà cũng đau lòng thêm.
- À cô Hồng, cô chở luôn hai đứa nhỏ về giúp tôi, cho chúng nó còn đi học, trong này có tôi với cái Hân lo được rồi.
- Vâng. Em xin phép, có gì em sẽ lo cho hai đứa.
Hân cũng vừa làm thủ tục nhập viện cho bố xong, cô chạy ra với mẹ, nhìn thấy bà nhợt nhạt, mệt mỏi, cô biết bà thức trắng cả đêm, đành dìu bà vào trong phòng bệnh, bắt bà nằm xuống giường kế bên ông Thông.
- Mẹ tranh ngủ một chút, bố có tiến triển gì con sẽ gọi mẹ dậy
- Mẹ không sao đâu? Sau này còn cả giấc ngủ ngàn thu, mẹ phải ngồi nói chuyện với bố con, cho ông ấy nghe thấy mà tỉnh dậy với mẹ con mình chứ?
- Mẹ cứ nằm xuống đây, nghỉ ngơi đi, con sẽ nói chuyện với bố.
- Thế mẹ nằm một lát thôi, con phải gọi mẹ dậy nghe chưa, con gọi về cho cái Trâm, bảo nấu ăn, rồi hai chị em lo mà đi học, không mẹ mắng.
- Vâng vâng, con biết rồi, mẹ phải ngủ mới có sức khỏe để lo cho mấy đứa con chứ?
Bà Viên nằm xuống giường, một lát sau Hân cũng nghe hơi thở đều đều của mẹ, biết mẹ ngủ rồi, cô cũng nhẹ nhõm trong người hơn, ngồi bên cạnh bố, nắm lấy bàn tay cắm đầy dây truyền của ông Thông mà lòng cô chua xót.
- Bố dạy làm thịt gà cho con ăn chứ ạ? Nằm ở đây vừa tốn kém lại vừa nóng, con không muốn tí nào cả. bố hứa với con chỉ ngủ một tí thôi,rồi phải dậy ôm con đấy nhá, con về thăm bố, về cho bố tiền để xây nhà này, bố tỉnh dậy nói chuyện với con đi.

Xem đầy đủ

Tủ truyện