Hoa Vũ Doanh Ca
FULL

Hoa Vũ Doanh Ca

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Mặc Nguyệt Nghê Thường

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: yettu.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Đam mỹ, giang hồ, phúc hắc trung khuyển mỹ công, mỹ nhân nữ vương trẻ con thụ, công sủng thụ, có H, HE.
Edit: Tú tỷ tỷ.

Ngày xuân, những tia nắng ấm bao phủ nhân gian, cây cối đâm chồi nảy lộc, yến oanh chao liện. Ngoại thành Lôi Châu trải dài một thảm cỏ xanh tươi mơn mởn. Thật là một năm phong cảnh tuyệt đẹp, mưa thuận gió hòa.

Hướng về phía ngoại ô ba dặm, tại một quán trà nhỏ, có mấy vị khách nhân đang tán gẫu. Thật tình mà nói,trong nhóm đó có hai người mặc huyền y, bên hông mang trường kiếm, ra vẻ đạo mạo, vừa thấy liền biết ngay là chính đạo võ lâm nhân sĩ, thế nhưng trong miệng lại phun ra toàn những lời hết sức xấu xa, đê tiện.

“Lần này nữ nhi của võ lâm minh chủ xuất giá, có thể nói là cực kỳ khoa trương, tân lang Sở Thiên Tầm còn là đại thiếu gia nhà họ Sở (Sở Khanh =))). Tướng mạo tuấn tú lịch sự, phong lưu tiêu sái, nghe đồn trước đây từng có lần truy Gi*t giáo chúng ma giáo, làm cho mọi người hả lòng hả dạ. Hắn ở trong chốn võ lâm cũng lung lạc không ít nhân tâm, minh chủ có người này trong tay như hổ mọc thêm cánh.”

“Đúng đấy, ta còn nghe nói tân nương rất xinh đẹp, trên giang hồ có vô số vương tôn công tử đã sớm thầm thương trộm nhớ nàng đến thất hồn lạc phách.”

Tên còn lại hắc hắc cười: “Nói đến mị hoặc, người nào có thể so được với giáo chủ ma giáo Hoa Doanh Vũ, tên gọi tựa nữ nhân, nghe nói Hoa Doanh Vũ lớn lên như hoa như ngọc, khuynh quốc khuynh thành, nếu hắn nhìn ngươi cười một cái, nửa hồn đều bị câu đi. Hắn lẳng lơ yêu mị, giống hệt một tiểu quan…”.

“Cũng đúng, nói đi thì cũng phải nói lại, nếu Hoa Doanh Vũ kia chịu theo ta một đêm tiêu hồn, ta ૮ɦếƭ cũng nguyện ý”.

Trong khoảng không bỗng vang lên một tiếng cười quỷ dị, mang theo ba phần nhẹ nhàng, bảy phần dụ hoặc. Hai vị “võ lâm nhân sĩ” theo âm thanh đang vang vọng nhìn ra, chỉ thấy bên ngoài trà lâu có một chiếc xe ngựa gần như dừng lại, xe được trang trí cực kỳ xa hoa, đỉnh trơn nhẵn, xuống một tí là các dây chuỗi ngọc, được khảm bởi bảo thạch nhiều màu. Trước xe, có một thân hình nam tử cao to, nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, đi đến trước đầu mã xa yên lặng chờ phân phó.

Bên trong xe, năm ngón tay thon dài trắng nõn vươn ra, chậm rãi vén xa liêm lên, thanh âm mềm nhẹ lười biếng hỏi: “Li Uyên, ngươi nói xem, bọn họ đây là đang khen ta, hay là mắng ta?”

Nam tử có ánh mắt thật sắc bén, nhưng khi nhìn đến người bên trong xe thì trở nên ôn nhu, nửa mặt trên của y bị mặt nạ ngân bạch che khuất, chỉ lộ ra cái mũi cao thẳng, cùng một đôi môi mỏng khêu gợi, y thản nhiên nói: “Giáo chủ, để thuộc hạ Gi*t bọn chúng.” giọng điệu Li Uyên không ôn không hỏa.

Xa liêm lại được vén lên một chút, lúc này mới lộ rõ thân ảnh bên trong. Hoa Doanh Vũ nhàn nhã ngồi trên tấm thảm bằng da cáo trắng như tuyết, dung mạo tựa hoa đào, sóng mắt lưu chuyển, đôi môi không điểm mà hồng, suối tóc đen mềm mại xõa dài phía sau, y sam hồng nhạt chẳng phân biệt được nam nữ, nếu không phải nhìn thấy yết hầu rõ ràng, chỉ sợ không ai dám tin cái người khuynh đảo, mị hoặc chúng sinh này lại là một nam nhân.

Hoa Doanh Vũ che miệng cười: “Li Uyên, ngạc nhiên làm gì, cảnh hay như vậy khó mà gặp, sao lại phải Gi*t người? Bọn họ đều là ái mộ ta a.”

Hoa Doanh Vũ bật cười nhẹ nhàng, làn mi dày khẽ run, mục quang lưu chuyển thật là phong tình vạn chủng.

Li Uyên lặng im không nói.

Hoa Doanh Vũ khẽ mở miệng, hơi thở thơm mùi đàn hương theo đó thoát ra, nhẹ giọng chậm rãi nói: “Cắt hết đầu lưỡi, móc hai con mắt chó kia ra, còn nữa triệt bỏ căn mệnh tử* của chúng cho ta, trừng phạt nhẹ nhàng như thế là được rồi”. Lời nói tỏ ra vô vàn “khoan dung”. Khóe môi Hoa Doanh Vũ hơi hơi nhếch lên, chậm rãi buông màn xuống.

Li Uyên xoay người, lạnh lùng nhìn hai gã nam tử ngồi trong quán trà, rồi nhìn sang người bên cạnh là Li Tán nói: “Động thủ.”

“Dạ, đại ca.” Thiếu niên ước chừng mười tám, cười hì hì lên tiếng, nhìn hai gã đang vì chấn động mà đứng như trời trồng.

Thiếu niên vận y phục màu xanh, mi mục thanh tú, đôi mắt to tròn nhanh như chớp chuyển động lướt qua hai cái thân ảnh, trong đó có một người nhận ra hắn hoảng sợ hô to một tiếng: “Hoa Ảnh giáo......” Lời chưa nói xong, một cỗ lực đạo chui vào cái miệng đang khẽ mấp máy kia, đầu lưỡi vì thế mà mạnh mẽ bị tách ra, trong nháy mắt, trên mặt đất xuất hiện một đoạn thiệt * đầm đìa máu tươi.

Li Tán cười cười xuất thủ, hắn tiến lên từng bước nhìn đoạn lưỡi trên mặt đất một lúc lại nói: “Có vẻ cắt hơi ngắn nhỉ.” Tiếp đó, hắn đi đến gần cái gã vừa bị trừng phạt kia.

Gã đó đau đến nước mắt chảy ròng ròng, bịt chặt mồm nức nở đứng lên, gã còn lại hoảng sợ trừng lớn mắt, chẳng màng đến thân thể đang bị chế trụ, chỉ có thể gắt gao đóng chặt miệng.

(**Đoạn=ngắn, thiệt =lưỡi)

Li Tán cười hì hì với người nọ nói: “Đừng sợ, vừa rồi ta đã có kinh nghiệm, cắt một lần là xong, sẽ không dây dưa hai ba lần mới đứt đâu.” Phút chốc, một cỗ lực thật lớn đánh sâu vào khoang miệng người nọ, trong nháy mắt đôi môi bị nội lực của thiếu niên giải khai, hàm răng xỉn màu vỡ tan, tiếp theo lưỡi hồng nhanh chóng cũng bị cắt xuống.

Li Tán cười nói: “Để ta nghĩ lại một chút, tiếp theo nên là tròng mắt hay là căn mệnh tử đây? Nhãn châu cũng tốt, tròn trịa cho ta chơi đùa cũng được.” Loáng cái, trên mặt đất là bốn khối nhãn cầu đầy máu, đồng tử phóng đại, trông đáng sợ vô cùng.

(nhãn châu =cùng là chỉ eyes tránh lặp từ thui)

Thiếu niên chán ghét nhìn khối nhãn cầu trên mặt đất: “ thật là xấu xí, không đùa nữa.” Thiếu niên đứng thẳng dậy, nhìn xuống hạ thể bỏ đi của hai gã, khinh miệt nói: “Cái thứ dơ bẩn kia, sớm triệt bỏ mới tốt.” Ngón tay khẽ động, dưới y khố hai gã tràn ra máu tươi, sắc mặt biến xanh, báo hiệu bọn chúng cũng sắp tắt thở đến nơi rồi.

Thiếu niên hô to một tiếng: “Không ổn, giáo chủ nói tha cho cái mạng nhỏ của các ngươi, cái này là để cứu các ngươi.” Dứt lời, hai viên thuốc được nhét trong miệng hai gã, thuận theo thực quản đi xuống.

Thiếu niên lại hì hì nói: ” Bây giờ,các ngươi nhất định không ૮ɦếƭ được, giáo chủ cũng không có nói huyệt đạo không cho điểm, các ngươi chịu khó đứng một lát, dù sao hôm nay nắng cũng không gay gắt.”

Li Tán vỗ vỗ tay đi đến trước mặt Li Uyên, dường như lấy lòng nói: “Đại ca, tốt rồi.” Nói xong đảo mắt nhìn người trong xe, một bàn tay bạch ngọc trong màng vươn ra, Li Uyên từng bước tiến về phía trước xốc lên xa liêm.

Hoa Doanh Vũ ló cái đầu, mệt mỏi ngáp một cái: “Thật chậm chạp, Li Uyên ngươi lại đây.” Khẩu khí lười nhác.

Li Uyên đến gần hai bước, Hoa Doanh Vũ chậm rãi vươn đôi ngọc ngẫu song chưởng hướng về phía hắn, điềm đạm nói: ” Thời tiết hôm nay cũng thật hảo, ta có chút nghĩ muốn cưỡi ngựa, nhưng mà mặt đất này lại khiến cho người ta sinh ghét, sợ là sẽ làm bẩn bạch hài của ta, ngươi ôm ta lên ngựa.”

(ngọc ngẫu song chưởng=ban` tay ngọc ngà như 乃úp sen)

Hoa Doanh Vũ võ công cực kì cao, nhưng gần đây âm tình bất định, hỉ nộ vô thường, tâm tư khó dò, Li Uyên tuy là tâm phúc nhưng cũng phỏng đoán không ra suy nghĩ của hắn, hiện tại tự nhiên lại muốn cưỡi ngựa, thật làm cho Li Uyên thập phần khó xử. Hoa Doanh Vũ luôn luôn thích chưng diện, nhưng lại chán ghét người khác đối với mỹ mạo của hắn xoi mói, những người dám nhìn thẳng hắn hiện giờ đều đã không còn ở trên đời, vậy mà thỉnh thoảng vẫn cố tình ở trước mặt người khác biểu lộ sắc đẹp, khiến Li Uyên hết sức đau đầu.

Li Uyên khẽ ngậm đôi môi mỏng, thật lâu sau mới thản nhiên nói: “Thuộc hạ đưa ngài khăn che mặt.”

Hoa Doanh Vũ trừng mắt, mị nhãn như tơ, đúng là nói không nên lời cái vẻ đẹp làm điên đảo chúng sinh.

Li Uyên liếc mắt một cái, liền biết Hoa Doanh Vũ không muốn, khẽ thở dài vươn hai tay ôm lấy Hoa Doanh Vũ. Hoa Doanh Vũ vươn song chưởng ôm lấy cổ Li Uyên, lúc này mới vừa lòng nở nụ cười.

Đầu của Hoa Doanh Vũ tiến đến bên tai Li Uyên, hơi thở như hoa lan, nhẹ giọng nói: “Chúng ta cùng cưỡi một con ngựa.”

Li Uyên bình tĩnh ôm Hoa Doanh Vũ lên ngựa, Hoa Doanh Vũ ngồi vắt ngang ở trên lưng tuấn mã, tựa vào иgự¢ Li Uyên, đôi tay trắng nõn ngọc ngà khẽ chơi đùa với lọn tóc đen buông xõa trước иgự¢ y.

Hoàng hôn dần buông xuống, Li Uyên điều khiển mã xa chậm rãi đi, càng lúc càng xa.

Hoa Doanh Vũ ngẩng đầu liền nhìn đến cái cằm kiên nghị của Li Uyên, không khỏi cười nhạo nói: “ Đệ đệ ngươi bộ dáng cũng coi như thanh tú đáng yêu, ngươi dù không bì kịp hắn cũng sẽ không quá xấu đấy chứ, sao cứ phải mang mặt nạ? Hay trước kia bị thương, khuôn mặt bị hủy?”

Li Uyên lặng im điều khiển ngựa, nhìn thẳng phía trước không nói lời nào, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Hoa Doanh Vũ ngọt ngào cười: “Hảo Li Uyên, ngươi cho ta xem bộ dáng thật của ngươi đi, ta nhất định sẽ không chê cười ngươi nữa.” Nói xong, ngón tay nhỏ dài vươn đến mặt nạ màu ngân bạch

Đang dự định gỡ mặt nạ kia ra, thế nhưng trong nháy mắt, ngọc thủ của Hoa Doanh Vũ bị một cánh tay ấm áp màu mật ong giữ lại, khiến hắn chậm rãi rời xa mặt nạ ngân bạc.

Hoa Doanh Vũ vội rút tay về, sẳng giọng: “Li Uyên, ngươi nhập giáo bất quá ba năm, cũng đã là Hoa Ảnh giáo Phó giáo chủ, ngươi cũng biết vì sao?”

“Thuộc hạ không biết, thỉnh giáo chủ chỉ giáo.“

“Bởi vì ngươi nói chuyện và làm việc luôn chừng mực, rất vừa ý ta, cũng không nịnh hót, a dua ai.”

“Đa tạ giáo chủ đã khen.” Trong lời nói cũng không một chút hưng phấn, thanh âm cũng thản nhiên.

Hoa Doanh Vũ thấy thái độ y vẫn chưa sinh khí, lại gọi tiếp: “Li Uyên.”

“Có thuộc hạ.”

“Ta đẹp không?” Hoa Doanh Vũ thổi hơi vào tai Li Uyên, làm cho người ta không khỏi tâm thần rung động.

Xem đầy đủ

Tủ truyện