It's In His Kiss
FULL

It's In His Kiss

Chuyên mục: Phương Tây

Tác giả: Julia Quinn

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

    Thể loại:

Nguồn: E Thư Viện

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Năm 1815, mười năm trước khi câu chuyện của chúng ta bắt đầu...

Có bốn nguyên tắc chi phối mối quan hệ giữa Gareth St. Clair và cha anh để anh dựa vào đó mà duy trì thái độ hài hước và sự tỉnh táo nói chung.

Một: Họ không trò chuyện ngoại trừ khi tuyệt đối cần thiết.

Hai: Tất cả những buổi trò chuyện tuyệt đối cần thiết được giữ cho ngắn nhất có thể.

Ba: Trong sự kiện phải nói nhiều hơn những lời chào xã giao đơn giản nhất, tốt nhất là luôn có một bên thứ ba hiện diện.

Và cuối cùng, bốn: Vì mục đích đạt được điểm một, hai, và ba, Gareth phải kiểm soát bản thân để cư xử sao cho có thể nhận được thật nhiều lời mời đi nghỉ lễ cùng với bạn bè.

Nói cách khác là, không ở nhà.

Bằng những từ ngữ cụ thể hơn, tránh xa cha anh.

Nói chung, Gareth nghĩ, khi anh còn bỏ công sức ra để nghĩ về việc đó, giờ không còn thường xuyên nữa vì anh đã thực tập những phương pháp lánh mặt đến mức độ lành nghề, những nguyên tắc này rất phù hợp với anh.

Và chúng cũng phù hợp với cha anh không kém, bởi vì Richard St. Clair thích con trai út của mình cũng nhiều như con trai út thích ông. Đó là lí do vì sao, Gareth nghĩ với một cái cau mày, anh đã quá ngạc nhiên khi bị triệu về nhà.

Và với một sự bắt buộc không được tranh cãi.

Bức thư của cha anh không có sự mơ hồ. Gareth phải trình diện ở Lâu Đài Clair ngay lập tức.

Chuyện này thật khó chịu quá sức. Chỉ còn hai tháng nữa là tốt nghiệp trường Eton, cuộc sống của anh đang trong giai đoạn thăng hoa, một chuỗi choáng ngợp của những trò chơi xen lẫn những bài học, và tất nhiên thỉnh thoảng là những cuộc đột nhập lén lút vào ngôi nhà công cộng trong vùng, luôn luôn vào lúc tối muộn, luôn luôn dính líu đến rượu và phụ nữ.

Cuộc sống của Gareth là cuộc sống một người thanh niên trẻ mười tám tuổi mong ước. Và anh nhận định rằng chừng nào anh còn có thể khuất mắt cha anh, cuộc sống của anh ở độ tuổi mười chín cũng sẽ may mắn tương tự. Anh sẽ nhập học trường Cambridge vào mùa thu, cùng với những người bạn thân thiết nhất, nơi anh có mọi ý định sẽ theo đuổi sự nghiệp học hành và đời sống xã hội với cùng sự nhiệt tình như năm trước.

Khi anh nhìn quanh dinh thự Lâu Đài Clair, anh thở một hơi dài để thể hiện sự sốt ruột nhưng lại nghe như anh đang căng thẳng. Cái quỷ gì mà nam tước - như anh đã quen gọi cha anh - có thể muốn với anh chứ? Cha anh từ lâu đã tuyên bố rằng ông đã phủi đứa con trai thứ khỏi tay ông và rằng ông chỉ trả chi phí cho việc giáo dục anh bởi vì đó là nghĩa vụ của ông.

Điều mà mọi người đều hiểu thật ra là: Những người bạn và hàng xóm của họ sẽ dòm ngó nếu Gareth không được gửi tới một ngôi trường đàng hoàng.

Khi Gareth và cha anh chạm mặt nhau, ngài nam tước thường dành trọn quãng thời gian đó để cằn nhằn đứa con trai là một sự thất vọng.

Chỉ càng khiến Gareth mong muốn làm cha anh cáu giận thêm. Rốt cuộc thì chẳng có gì có cảm giác như không sánh được sự mong đợi của người khác.

Gareth gõ nhịp chân, cảm thấy như một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình khi anh chờ người quản gia báo cho cha anh về sự có mặt của anh. Suốt chín năm qua anh ít khi sống ở đây nên thật khó mà có cảm giác gắn bó. Đối với anh, nó chẳng hơn gì một đống đất đá thuộc về cha anh và cuối cùng cũng sẽ về tay anh trai anh, George. Sẽ chẳng có thứ gì trong căn nhà, và sẽ chẳng có một gia sản nào của dòng họ Sinclair về tay Gareth, và anh biết rằng những người ở hàng ngũ của anh phải tự khẳng định vị trí của mình. Anh cho rằng anh sẽ vào quân đội sau khi tốt nghiệp Cambridge; còn lại một con đường duy nhất có thể chấp nhận được là đi tu đạo, và có trời chứng giám anh không phù hợp với nghĩa vụ đó.

Gareth có rất ít ký ức về mẹ. Bà đã mất trong một tai nạn khi anh mới năm tuổi, nhưng anh có thể nhớ được bà đã xoa đầu anh mà cười vì anh chẳng bao giờ nghiêm túc.

“Con là đứa tiểu quỷ của mẹ,” bà thường nói, theo sau là một lời thì thầm. “Đừng đánh mất điều đó. Bất kể con làm gì, đừng đánh mất nó.”

Anh đã không đánh mất nó. Và anh nghi ngờ Giáo Hội nước Anh sẽ mong được đón chào anh vào hàng ngũ của họ.

“Cậu chủ Gareth.”

Gareth nhìn lên khi nghe giọng của quản gia. Như thường lệ, Guilfoyle nói chuyện trong những câu ngang phè, không bao giờ có dấu chấm hỏi.

“Cha cậu sẽ gặp cậu ngay bây giờ,” Guilfoyle xướng. “Ngài ấy đang ở trong phòng làm việc.”

Gareth gật đầu với người quản gia cao tuổi và một mình đi dọc hành lang về phía phòng làm việc của cha anh, luôn luôn là căn phòng anh ít yêu thích nhất trong căn nhà. Đó là nơi cha anh truyền những bài thuyết giảng của ông, nơi cha anh đã nói với anh rằng anh sẽ không bao giờ có bất cứ giá trị nào, nơi cha anh đã lạnh lùng biện bạch rằng lẽ ra ông không nên có một đứa con thứ hai, rằng Gareth chẳng là gì ngoài một cái ống thoát tiền của gia đình và một vết nhơ trên danh dự họ.

Không, Gareth nghĩ trong lúc anh gõ vào cánh cửa, chẳng có ký ức hạnh phúc nào ở đây.

“Vào đi!”

Gareth đẩy cánh cửa bằng gỗ sồi nặng nề và bước vào trong. Cha anh đang ngồi sau bàn làm việc, viết vội vàng lên một tờ giấy. Ông trông khỏe mạnh, Gareth nghĩ vẩn vơ. Cha anh luôn luôn trông khỏe mạnh. Sẽ dễ chịu hơn nếu ông trở thành một bức tranh biếm họa của một người đàn ông, nhưng không, Ngài St. Clair sung sức và rắn rỏi và có vẻ ngoài của một người đàn ông trẻ hơn đến hai mươi tuổi so với tuổi năm mươi của ông.

Ông trông như kiểu người mà một cậu bé như Gareth phải kính trọng.

Và điều đó khiến cho nỗi đau bị chối bỏ càng tàn nhẫn hơn.

Gareth kiên nhẫn chờ đợi cha anh nhìn lên. Khi ông không làm thế, anh hắng giọng.

Không phản ứng.

Gareth ho.

Chẳng có gì.

Gareth cảm thấy răng anh nghiến lại. Đây là thói quen thường lệ của cha anh - làm ngơ anh đủ lâu như một lời nhắc nhở rằng ông thấy anh không đáng cho ông để tâm.

Gareth cân nhắc sẽ nói, “Thưa ông.” Anh cân nhắc sẽ nói, “Thưa ngài.” Anh còn xem xét cả việc thốt lên, “Thưa cha,” nhưng cuối cùng anh chỉ ngả người dựa vào thanh chắn cửa và bắt đầu huýt sáo.

Cha anh nhìn lên ngay lập tức, “Ngừng,” ông quát.

Gareth nhướng một hàng lông mày và ngừng lại.

“Và đứng thẳng dậy. Chúa Lòng Lành,” nam tước nói gắt gỏng, “đã bao nhiêu lần tôi nói với anh rằng huýt sáo là lối cư xử bất nhã?”

Gareth chờ một giây, rồi hỏi, “Tôi có phải trả lời câu đó không, hay đó là một câu hỏi tu từ?”

Da của cha anh đỏ dần lên.

Gareth nuốt xuống. Anh không nên nói điều đó. Anh biết rằng giọng nói vui đùa nhã nhặn của anh sẽ khiến nam tước nổi giận, nhưng đôi lúc thật khó giữ cho miệng anh đóng lại. Anh đã dành nhiều năm cố gắng giành được lòng yêu mến của cha anh, cuối cùng anh đành chịu thua và từ bỏ.

Và nếu anh có thấy thỏa mãn chút đỉnh vì khiến cho ông già cũng bị thương tổn như ông đã làm với anh, thôi thì đành vậy. Người ta phải biết chớp lấy niềm vui bất cứ nơi nào có thể.

“Tôi thấy ngạc nhiên vì anh đang ở đây,” cha anh nói.

Gareth chớp mắt bối rối. “Ông đã yêu cầu tôi đến,” anh nói. Và sự thật khốn nạn là - anh chưa bao giờ chống lại cha anh. Không hẳn. Anh đã châm chích, đã khiêu khích, anh thêm vào một ít xấc láo trong mọi hành động và lời nói của mình, nhưng anh chưa bao giờ chống đối ra mặt.

Anh là thằng hèn khốn nạn.

Trong những giấc mơ của anh, anh đã đấu tranh. Trong những giấc mơ của anh, anh đã nói với cha anh chính xác những gì anh nghĩ về ông, nhưng trong đời thực, sự phản kháng của anh bị giới hạn ở những tiếng huýt sáo và những cái nhìn sưng sỉa.

“Đúng vậy,” cha anh nói, hơi ngả người dựa vào ghế. “Nhưng tôi chưa bao giờ ra lệnh với mong mỏi anh sẽ nghe theo một cách chính xác. Hiếm khi anh làm theo.”

Gareth không nói gì.

Cha anh đứng lên và đi đến một cái bàn gần đó, nơi ông cất giữ một bình rượu brandy. “Tôi cho là anh đang băn khoăn vì chuyện gì tôi gọi anh về,” ông nói.

Gareth gật đầu, nhưng cha anh còn không thèm nhìn anh, thế là anh nói thêm, “Vâng, thưa ông.”

Ngài nam tước thích thú uống một hớp rượu brandy, để cho Gareth chờ trong khi ông thưởng thức thứ chất lỏng màu đỏ nâu. Cuối cùng, ông quay lại, và với một cái nhìn đánh giá lạnh nhạt, nói, “Tôi cuối cùng đã tìm ra một cách để anh có thể hữu dụng với gia đình St. Clair.”

Đầu Gareth giật nảy lên vì ngạc nhiên. “Ông đã tìm ra sao? Thưa ông?”

Cha anh uống thêm một ngụm nữa, rồi đặt ly xuống. “Tất nhiên.” Ông quay về phía con mình và nhìn thẳng vào anh lần đầu tiên trong suốt buổi nói chuyện. “Anh sẽ kết hôn.”

“Thưa ông?” Gareth nói, gần như nôn ọe.

“Vào mùa hè này,” Ngài St. Clair xác nhận.

Gareth chộp lấy lưng ghế để không lảo đảo. Anh chỉ mới mười tám tuổi, vì lòng kính Chúa. Còn quá trẻ để kết hôn. Và còn Cambridge thì sao? Liệu anh có được ghi danh khi đã kết hôn? Và anh sẽ đặt vợ anh ở đâu?

Và, lạy Chúa trên cao, anh sẽ kết hôn với ai?

“Đó là một sự kết hợp tuyệt hảo,” ngài nam tước nói tiếp. “Của hồi môn sẽ khôi phục tiền nong của gia đình ta.”

Xem đầy đủ

Tủ truyện