Khi Cup A Gặp Cup C
FULL

Khi Cup A Gặp Cup C

Chuyên mục: Bách Hợp

Tác giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyen4u.net

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Bên ngoài trời vẫn đổ tuyết, cho dù không mở cửa sổ ra cũng biết tuyết vẫn đang nhẹ nhàng rơi xuống, từng hạt rơi xuống nối tiếp nhau, tiếp đất một cách hoàn mỹ. Vô số hạt nho nhỏ lần lượt thay đổi ở cùng một chỗ, ngày hôm sau thức dậy, mặt đất nhất định sẽ trắng toát.
Tuyết rơi không hẳn không tạo nên tiếng động nào, nếu cẩn thận lắng nghe, có thể nghe được thanh âm kia. Sàn sạt sàn sạt, tựa như tiếng chú sâu nào đó đang gặm lá vậy.
Nhưng không gian vẫn rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi khiến người ta có thể dễ dàng không chú ý đến.
Bên tai Trần Mặc Nhiễm tràn ngập tiếng hít thở, hít vào thở ra, tiết tấu thật đều đặn, mãi lắng nghe thanh âm kia mà phát hiện thời gian sao trôi qua nhanh quá.
Cùng một người nằm ngủ trên cùng một chiếc giường, nhưng lại ngủ không được. Xoay người nhìn trần nhà, sau đó lại nghĩ đến mọi việc. Nghĩ rất nhiều, nhưng nghĩ mãi vẫn không biết khi nào trời sẽ sáng, cô ấy tên là gì, thậm chí, khi tỉnh lại câu đầu tiên nên nói là gì.
Bàn tay vươn ra ngoài tấm chăn, làn da ấm áp bị cơn rét lạnh bên ngoài thấm đến buốt da, bất đắc dĩ đành rụt tay lại, xoay người chui vào lại trong lòng иgự¢ ấm áp kia, bất đắc dĩ nghĩ, thôi nên chờ một chút đi.
Chờ mãi trời cũng sáng. Trong cơn mơ mơ màng màng, cô ý thức được có người nhẹ nhàng buông cô ra, rời xa vòng tay ấm áp đó khiến không khí lạnh lẽo bên ngoài ùa vào, làm cô khẽ nhíu mày. Nỉ non một câu: "Lạnh quá."
Người nọ đắp chăn lại, đem cả người cô nhét vào lại trong chăn.
Ngủ thêm một chút nữa, tỉnh lại đã đến giữa trưa, giãy dụa ra khỏi tấm chăn ấm áp, nhắm mắt lại sờ soạng y phục của mình, tay đụng phải một bàn tay ấm áp khác, kinh ngạc mở mắt ra, trông thấy một đôi mắt khác đang nhìn nàng. Không, nếu nói một cách chính xác thì là đang nhìn thân thể Tʀầռ tʀʊồռɢ của nàng.
Khí hậu Giang Nam nuôi làn da nàng trở nên non nớt mà trắng nõn, có lẽ là do di truyền, cũng có thể do ảnh hưởng của khí hậu, từ khi sinh ra đến giờ da vẫn luôn như vậy. Khi xưa ở vùng sông nước Giang Nam, Trần Mặc Nhiễm cũng là một tiểu mỹ nhân, tuy rằng không dám so với Tây Thi, nhưng cũng xem như một đóa hoa kiều diễm, hai mươi tuổi, trong veo như nước. Hiện tại, trên da thịt non nớt ấy đọng lại những vết tựa như lòng trắng trứng, có ấn ký, dấu hôn, còn có cả dấu răng nanh nữa. Toàn thân ửng đỏ hồng phấn, tựa như một đêm xuân phong thổi đến lay động những nụ hoa xuân, làm chúng rơi đầy xuống nền đất.
Trần Mặc Nhiễm mặt đỏ ửng lên, lan từ hai má sang bên tai, xuống đến tận cổ, thậm chí còn tới trước иgự¢. Hai đóa hoa đỏ ửng trước иgự¢, bởi vì rét lạnh mà nở rộ, đỏ như một trái cây đã chín mọng.
"Nhìn cái gì vậy? Hôm qua xem còn chưa đủ sao?" Trần Mặc Nhiễm che lại bộ иgự¢ của mình, rít gào với người nọ. Đáng tiếc thanh âm lại rất nhu, nghe cũng không có nhiều lắm sức uy Hi*p.
"Không, tối hôm qua quá tối." Người nọ thoải mái thừa nhận .
Trần Mặc Nhiễm hừ một tiếng, thẳng thừng vươn tay, ra lệnh: "Mặc quần áo cho tôi."
Người nọ nhíu mày, có chút buồn cười nhìn nàng.
"Cô cởi đương nhiên cô phải mặc." Trần Mặc Nhiễm kiêu căng nói, ngẫm lại câu mình vừa nói thật là quá ngu ngốc, nữ nhân иgự¢ đại ngốc nghếch, bình hoa di động, tàn cuộc không phải cứ nên thong dong mặc quần áo mà rời đi sao, tại sao có thể như vậy.
Người nọ xoay người, đi ra cửa, dọc theo đường đi nhặt áo иgự¢, áo làm bằng len, váy sọc ô vuông và những món đồ linh tinh khác. Khi cô cầm y phục của nàng trở về, thì trên mặt Trần Mặc Nhiễm đã tìm không thấy nơi nào còn trắng được cả.
Nguyên lai, tối hôm qua là từ cửa mà bắt đầu. Trần Mặc Nhiễm cắn môi dưới, nhớ lại.
Người nọ ném quần áo lên giường, bắt đầu từ áo иgự¢ màu hồng nhạt, đem dây đeo tròng vào cánh tay Trần Mặc Nhiễm, mặc nó vào thân thể của nàng, hai tay vòng đến sau lưng, định cài nút lại.
Trần Mặc Nhiễm thấy người nọ đột nhiên tới gần, vô thức nhìn lỗ tai cô, lỗ tai thật nhỏ, gọn gàng mà thật mịn màng, trên da còn có lông tơ thật nhỏ, trong lòng nàng cảm thấy nhột nhạt, nghĩ thầm nếu được sờ vào đó nhất định sẽ thực thoải mái.
Người nọ lại lùi lại một chút, khuôn mặt liền ở trước mặt nàng, ánh mắt nhìn thẳng ánh mắt của nàng. Trần Mặc Nhiễm trông thấy ánh mắt người nọ, đôi mắt rất đẹp, con ngươi có vẻ hơi lãnh đạm, không biết có phải là do người phương Bắc họ đều như vậy hay không, tròng mắt màu trà, thoạt nhìn cứ như là một mảnh thuỷ tinh trong veo màu nâu nhạt, lông mi dài mà nhỏ, còn dài hơn nàng nữa, khóe mắt hơi hơi cong lên, thoạt nhìn như là một đóa hoa đào nhiều đóa.
Tầm mắt tia dọc theo cánh mũi thẳng đi xuống, tới đôi môi, môi hơi mỏng, khóe miệng có vẻ bị thương, máu đã ngừng chảy, nhìn có vẻ là bị răng nanh sắc bén nào đó cắn. Trần Mặc Nhiễm càng xem càng cảm thấy hình như là do mình làm, cũng chỉ có răng nanh của mình mới tạo ra được thành tựu vĩ đại như thế thôi.
"Nhìn đủ chưa?" Người nọ mang theo ý cười nói, hơi thở tràn ngập hương bạc hà. Một mùi vị thực sạch sẽ.
"Chưa." Trần Mặc Nhiễm nói.
"Vậy cô chờ tôi mặc quần áo cho cô xong rồi hãy nhìn tiếp." Người kia cười nói, Trần Mặc Nhiễm phát hiện nụ cười kia rất hư hỏng, khóe miệng một bên nhếch lên, có chút ít giống với nụ cười đểu của nam nhân.
Nghe cô nhắc nhở, Trần Mặc Nhiễm mới phát hiện làn da mình vẫn còn trần trụi trong không khí. Sờ sờ cánh tay, lại tự hỏi, quần áo đâu?
Người nọ đem chiếc áo làm bằng sợi len, tròng vào bàn tay Trần Mặc Nhiễm, chờ ngón tay mảnh khảnh kia hiện ra mới tròng tiếp lên đầu. Thật cẩn thận mà hầu hạ người bên cạnh.
Khi quần áo đang kéo xuống, người nọ lại ngưng lại.
"Gì vậy?" Nghi hoặc hỏi.
"Nội y chưa mặc xong." Người nọ lãnh đạm nói. Đưa tay cầm lấy khối thịt mềm nhũn bên ngoài áo иgự¢, nhét nó vào vị trí vốn thuộc về nó.
Lòng bàn tay ấy thật nhẵn nhụi, xem ra không phải dân lao động, không phải lao lực quá nhiều, khô ráo mà lại rất ấm áp, khi đôi tay ấy đụng vào da thịt, lập tức lại nhớ tới cảm giác đêm qua, nhắm mắt lại, cảm thụ hai bàn tay trước иgự¢ mình, dùng sức mà xoa Ϧóþ, vuốt ve, đùa bỡn, tựa hồ vĩnh viễn sẽ không bao giờ mệt mỏi, cứ như một tiểu hài tử vừa mới có được một món đồ chơi mới vậy. Đóa hoa vì khao khát mà đứng lên. Đột nhiên lại cảm thấy hít thở khó khăn, có lẽ bởi vì áo иgự¢ quá nhỏ .
Trần Mặc Nhiễm chột dạ đẩy tay cô ra, nói: "Ai cần cô nhiều chuyện."
"Sợ cái gì, cô có gì tôi cũng đâu thiếu, sờ một chút cũng không mất miếng thịt nào cả." Người kia cười nói.
Trần Mặc Nhiễm nghe xong phát giận, tay không bị khống chế ấn trước иgự¢ người nọ, người nọ không mặc nội y, bộ иgự¢ hơi nhô ra, dùng sức đè vào một chút là có thể chạm tới xương sườn. Người nọ tựa hồ không thèm để ý chút nào tới ma trảo của nàng, ánh mắt hàm chứa ý cười mà nhìn nàng.
Trần Mặc Nhiễm nói: "Cô cho là có bộ иgự¢ lớn đến cúp C là tốt lắm sao? Cô thì biết cái gì! Có cho tôi cũng không thèm, mỗi ngày toàn bị người ta nói là иgự¢ đại ngốc nghếch, thấy quần áo mình thích cũng không thể mua, tôi ... Tôi luôn ao ước phải chi được giảm bớt chút thịt."
"Ha ha, ha ha, ha ha ha..." Tràng cười người nọ phát ra từ từ mà lớn dần lên, càng ngày càng không kiêng nể gì. Đến cuối cùng thậm chí còn ngã xuống giường, ôm bụng của mình lăn qua lăn lại.
"Không cho cười, không cho cười!" Trần Mặc Nhiễm giương nanh múa vuốt nói.
Chờ mặc quần áo xong, mới phát hiện nửa người dưới còn khuất trong chăn vẫn chưa mặc gì, Trần Mặc Nhiễm kẹp chặt hai chân lại, giữa hai chân còn đọng lại cảm giác mà tối hôm qua người nọ lưu lại. Nghĩ lại, lại cảm thấy nhột nhạt.
Bất an xiết chặt tay lại. Người nọ nghi hoặc nhìn nàng, nói: "Sao còn không đứng dậy?"
"Ngu ngốc, tôi ... cái kia của tôi!" Trần Mặc Nhiễm mặt lại đỏ ửng lên.
"Cái gì?"
"Cái kia chính là cái kia!" Trần Mặc Nhiễm tức giận muốn đâm cô kia cho ૮ɦếƭ đi quá, đều là phụ nữ cả, sao nói đến như thế còn không hiểu, đến khi nào mới hiểu được chứ.
Trần Mặc Nhiễm quan sát kỹ biểu cảm của người nọ, phát hiện cô kia đang nhịn cười thực vất vả, mới phát hiện nãy giờ mình bị cô kia đùa giỡn.
"Đem ҨЦầЛ ŁóŤ của tôi giao ra đây." Trần Mặc Nhiễm lớn tiếng la lên.
"Ở kia kìa." Người nọ dùng cằm chỉ phương hướng cho Trần Mặc Nhiễm.
Trần Mặc Nhiễm nhìn trái nhìn phải cũng không phát hiện cái vật màu trắng điểm đen có cái nơ con bướm của nàng đâu.
"Kia kìa." Cô kia đưa tay, vòng qua bả vai Trần Mặc Nhiễm, giơ lên một vật màu trắng có hình một nữ thần cầm bó đuốc (tượng nữ thần tự do), mặt trên có một vài đường viền màu đen, nhìn kỹ lại liền khẳng định nhất định đó là ҨЦầЛ ŁóŤ của mình. Cái vật tiếp xúc với nơi tư mật nhất trên cơ thể mình lại bị bàn tay sạch sẽ kia cầm lấy, cũng đủ chướng mắt và khơi gợi Dụς ∀ọηg đến mức nào rồi.
Trần Mặc Nhiễm đưa tay che hai mắt lại, quang minh chính đại làm một con rùa đen rút đầu, đã nhìn không thấy cái gì thì cái đó sẽ hoàn toàn không tồn tại.
Chăn đột nhiên bị xốc lên, đùi bại lộ ở trong không khí, lạnh toát cả da thịt.
Nửa người dưới bại lộ dưới ánh mắt người kia, Trần Mặc Nhiễm ngây ngẩn cả người. Qua thật lâu, mới vừa giận vừa chán nản, lại có chút ít xấu hổ nói: "Bây giờ đang là buổi sáng."
"Tôi biết." Người nọ nhìn tuyết trắng rơi trắng xóa trời đất bên ngoài, ánh mặt trời hoàn toàn không thấy đâu, cả bầu trời trắng toát, mặt đất cũng thế, không ai có thể nghĩ bây giờ là buổi tối được. Ánh mắt lại hàm chứa ý cười nhìn nàng.
"Vậy ..."
"Rời giường, mặc quần vào, rồi đi ra ăn sáng." Người nọ ôm lấy chân nàng, đặt chúng trên đùi mình, mặc tiểu ҨЦầЛ ŁóŤ vào cho nàng.
Trần Mặc Nhiễm cắn răng nói: "Tôi tự mình làm được rồi."
Cô kia không ngẩng đầu lên, nói: "Tôi cởi thì tôi phải mặc, không phải cô nói thế sao?"
Khuôn mặt Trần Mặc Nhiễm lại một lần nữa chỉ trong một giây đỏ ửng lên.

Xem đầy đủ

Tủ truyện