Liệp Chủ (Săn Boss)
FULL

Liệp Chủ (Săn Boss)

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Lăng Báo Tư

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

    Thể loại:

Nguồn: wattpad.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Edit: Yui, Hắc Hầu lão bà bà
Beta: Lynn, Hầu lão

Gió thu lãnh liệt, thổi từng đợt từng đợt làm những cành cây đong đưa, lá vàng cũng theo gió thu mà bị cuốn đi, không biết cuốn tới nơi nào.

Trong gió thu lãnh liệt, những tờ tiền vàng mã cuốn vào trong lửa, bị ngọn lửa lớn nuốt chửng. Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt những tờ giấy, coi như tỏ rõ nhân sinh vô thường, phút chốc lướt qua.

Trong quan tài không có để thi thể của thiếu gia Tề gia Tề Triết Hoài, vì y gặp phải mã tặc bị loạn chém Gi*t ૮ɦếƭ, thậm chí ngay cả xác ૮ɦếƭ đều bị đẩy xuống sườn núi, thi cốt không thể thu nhặt, tử trạng có thể nói là vô cùng thê thảm.

Cũng bởi vì không có thi thể, cho nên trong quan tài chỉ để một bộ quần áo mà y từng mặc trong phòng cũ kỹ của Tề gia tựa như đồng cảm với cái ૮ɦếƭ của thiếu chủ tử, ở trong gió người bi thương mà run run.

“Hắn không ૮ɦếƭ, hắn không ૮ɦếƭ! Dựa vào cái gì người này nói hắn đã ૮ɦếƭ, các ngươi liền tin ngay? Hắn là con vợ kế, từ trước đến nay ghen tị địa vị con trai trưởng của Triết Hoài, hắn cũng cùng Triết Hoài không hợp cha của Triết Hoài vừa mới mất, thi cốt chưa lạnh, người thừa kế còn chưa công bố, Triết Hoài làm sao lại cùng hắn xuất môn đã bị mã tặc loạn đao chém ૮ɦếƭ, thi thể còn bị đẩy xuống sườn núi? Các ngươi tin chuyện ma quỷ này, ta không tin.”

“Vịnh Hoan thiếu gia, van cầu ngươi bớt lời chút.”

Người bên cạnh không ngừng khẩn cầu, Phó Vịnh Hoan một chữ không nghe, sau khi sải bước tới đại sảnh, đã tái nhợt nghiêm mặt tức giận mắng, tiếng mắng càng ngày càng sắc bén, nước mắt trong hốc mắt còn chưa khô, một thân tiều tụy đến cực điểm.

Từ cái ngày nghe thiếu gia Tề gia ૮ɦếƭ đi, hắn cũng chưa ăn uống chợp mắt dù sao người ૮ɦếƭ đi cũng là thanh mai trúc mã của hắn từ hơn hai mươi năm quá, làm sao hắn không thương tâm muốn ૮ɦếƭ!

Phó Vịnh Hoan tiến tới đại đường, ánh mắt phẫn nộ ôm hận nhìn về phía người ngồi chính vị ở đại sảnh, hắn vươn tay chỉ vào Tề Tín Sở mà mắng to.

“Ngươi không xứng ngồi ở cái vị trí kia! Đi xuống, ngươi đi xuống cho ta! Gia nghiệp của Tề gia, thậm chí từng cọng cây ngọn cỏ đều là của Triết Hoài, không phải của ngươi! Ngươi xuất thân ti tiện, là bá phụ uống say không cẩn thận cùng tỳ nữ sinh ra, ai cũng biết nương ngươi trong mắt chỉ có ngân lượng cùng châu báo, ngươi xuất thân ti tiện đến căn bản là không xứng kế thừa tất cả nơi này.”

“Ta cầu ngươi, Vịnh Hoan thiếu gia, cầu ngươi đừng nói thêm gì nữa.”

Người hầu hạ bên cạnh Phó Vịnh Hoan chính là thanh niên tướng mạo xấu xí, Phó Vịnh Hoan giúp hắn đặt một cái tên nhã trí, gọi là Tắc Vô Ưu, so với khuôn mặt hắn thì quả như hoàng quất tử bì nhưng mặc dù khuôn mặt không đẹp, cũng là người hầu cực kỳ trung thành với Phó Vịnh Hoan.

Tuổi của hắn lớn hơn Phó Vịnh Hoan, bộ dáng trung hậu làm cho người ta biết được hắn thật là vì khẩu xuất cuồng ngôn của chủ tử mà lo lắng sợ hãi.

Dù sao trước kia Phó Vịnh Hoan mặc dù được người Tề gia kính trọng, nhưng hiện tại đã thay đổi chủ tử, hắn làm như vậy, chính là gây bất lợi cho chính mình.

Phó Vịnh Hoan là một ngoại nhân, không chỗ nương tựa, chỉ cần hiện tại làm chủ nhà mất hứng, tùy thời cũng có thể dùng danh nghĩa gì đuổi hắn ra khỏi cửa Tề gia.

Hắn lại thế nào bênh vực lẽ phải cũng khó địch cường quyền, lên đại đường chất vấn chủ tử hiện tại, quả thực là gây trở ngại cho chính mình.

Lão bộc của Tề gia câm như hến, mỗi người nhìn tân chủ tử ngồi ở vị trí chủ nhà.

Tân chủ tử tuy là con vợ kế Tề gia, coi như là thiếu gia, nếu Tề Triết Hoài không mất, địa vị của y ở Tề gia so với người ngoài như Phó Vịnh Hoan còn thấp hơn.

Phó Vịnh Hoan là con của hảo hữu thế giao của lão chủ nhân Tề gia, bởi vì vợ chồng cùng mất, cho nên Phó Vịnh Hoan được đón về Tề gia, coi như ăn nhờ ở đậu.

Chẳng qua lão chủ nhân Tề gia đối hắn rất tốt, để cho hắn được hưởng những gì như con của mình Tề Triết Hoài, hai người trải qua cuộc sống thiếu gia bởi vậy ở Tề gia, mỗi người thấy hắn, cũng cung kính mà hô to một tiếng Vịnh Hoan thiếu gia.

“Tề Triết Hoài đã ૮ɦếƭ, mặc kệ ngươi tin hay không, hắn đã ૮ɦếƭ.”

Âm thanh nói chuyện trầm thấp có lực, từ ngày Tề Triết Hoài và hắn cùng gặp mã tặc ૮ɦếƭ đi, sau khi Tề Tín Sở bị thương trở lại Tề gia, cơ hồ chưa từng mở miệng tuy rằng y vốn là người rất trầm, giống như cái bóng hắc ám của Tề gia, không thể thấy ánh sáng gì.

Nếu không phải Tề Triết Hoài đã ૮ɦếƭ, chỉ sợ ai cũng không thể ngờ được là Tề gia nhưng lại kế thừa từ y.

“Ngươi nói bậy! Cho dù hắn ૮ɦếƭ, cũng là ngươi cố ý cài trận Gi*t hắn, ai cũng biết hắn ૮ɦếƭ thì đối ai có lợi nhất, ta muốn cáo phủ Thượng Quan, ta muốn cho ngươi đừng hòng ςướק được một xu một đồng của Triết Hoài.” Phó Vịnh Hoan nộ xích, thậm chí nói lời tàn độc.

“Quan phủ đã tới.”

Thanh âm của Tề Tín Sở như khuôn mặt của y không hề thay đổi, phát ra thanh hưởng không cao không thấp.

Sau khi Tề Triết Hoài qua đời, Tề Tín Sở tuy rằng thiết linh đường, nhưng trong mắt y cũng không có một giọt nước mắt, lòng gan dạ sắt của y có thể thấy như một con báo.

Y cùng với Tề Triết Hoài mặc dù là huynh đệ cùng cha khác mẹ, nhưng hai người cũng như người xa lạ, huynh đệ so với người xa lại còn bất hoàn hơn, cho nên đối với cái ૮ɦếƭ của Tề Triết Hoài, hắn căn bản không hề có cảm giác.

Vì sao y đối với cái ૮ɦếƭ thảm của huynh trưởng cùng cha khác mẹ hoàn toàn không có bi thương, bởi vì một cái ૮ɦếƭ của người so với người ngoài xa lạ còn xa lạ hơn, thì không có gì đáng để bi thương.

“Quan phủ thật sự đã tới sao?” Phó Vịnh Hoan mặt tái nhợt chuyển hướng tổng quản của Tề gia.

Tổng quản Tề gia hơn bốn mươi tuổi, từ hơn mười tuổi đã ở Tề gia làm việc, bởi vậy rất được sự tín nhiệm của lão chủ nhân Tề gia, đề bạt làm tổng quản, chuyện lớn bé ở Tề gia đều được ông phụ trách.

Xem đầy đủ

Tủ truyện