Một Phần Hai Mươi Tư
FULL

Một Phần Hai Mươi Tư

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Lữ Thiên Dật

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: sadaharuu.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Edit: Kogi & Dâm nữ.
Thể loại: hiện đại, đa nhân cách, 1×1, HE.

Lần đầu tiên Mạnh Phồn gặp Yến Nhất, là tại một ngân hàng.

Lúc ấy Mạnh Phồn đang xếp hàng trước máy ATM chờ rút tiền, đột nhiên nghe thấy đại sảnh truyền tới những tiếng hét hỗn loạn. Mạnh Phồn vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông che mặt bằng miếng vải đen đang cầm con dao phay lớn, kề trên cổ một con tin, liên tục gào thét yêu cầu quỹ viên đem tiền mặt để vào một cái túi gã đưa.

Con tin bị gã kềm kẹp là một thanh niên chừng hai tư, hai lăm tuổi, cũng không biết là bị dọa ngu người hay thế nào, mặt không biểu cảm, hai mắt trống rỗng, thân thể mềm oặt như miếng vải rách. Mà tên ςướק kia lại cực kì căng thẳng, đầu đầy mồ hôi, miệng run lẩy bẩy, dao phay trong tay sống ૮ɦếƭ kề trên cổ con tin, nơi lưỡi dao tiếp xúc với lớp da phiếm màu đỏ nhạt.

“Ê!”. Lúc này có người hô một tiếng bên tai tên ςướק, tên ςướק giật mình ngoảnh đầu, ánh mắt vừa vặn đối diện với một đôi mắt đen, đôi mắt đó có chút quái dị, đồng tử tràn ngập màu đen thẫm hỗn độn, mà trong màu đen thẫm này còn trôi nổi những chấm sáng nhỏ màu trắng, trông giống như một vũ trụ thu nhỏ…

Tên ςướק sửng sốt trong chốc lát, đang định uy Hi*p người mới tới, thân thể đột nhiên lại không thể động đậy kháng cự lại.

Mà ngay lúc này, Mạnh Phồn thông qua vài giây mặt đối mặt ngắn ngủi đã thành công xâm nhập vào thế giới tinh thần của tên ςướק, dùng thế quét chân gọn gàng đẹp mắt quật ngã thể tinh thần tên ςướק, cưỡi lên trên đánh đập.

“Cho mày ςướק ngân hàng này!”. Từng đòn của Mạnh Phồn giống như mưa rơi trên thể tinh thần của tên ςướק, “Cho mày bắt con tin này!”.

Mạnh Phồn là bác sĩ tâm lý.

Mạnh Phồn có phương pháp trị liệu đặc biệt.

Sau khi chịu một trận hành hung, thể tinh thần của tên ςướק ủ rũ co quắp dưới chân Mạnh Phồn, Mạnh Phồn giơ tay ấn lên trán gã, ૮ưỡɳɠ éρ tiến vào ý thức của gã, tìm kiếm đồ ăn, sau khi tìm một lúc, trong một xó xỉnh ký ức tuổi thơ của tên ςướק, anh nhìn thấy đoạn ký ức về một người cha cờ bạc chuyên bạo lực gia đình, Mạnh Phồn nuốt đoạn ký ức này vào bụng, thỏa mãn liếm liếm môi.

Ký ức sợ hãi tuyệt vọng, có vị cay.

Mạnh Phồn rời khỏi ý thức, nhìn thể tinh thần vẫn chưa nhúc nhích của tên ςướק, hài lòng trở về thế giới thực.

Mọi sự trong thế giới thực xảy ra rất nhanh, những người chứng kiến trong đại sảnh ngân hàng chỉ thấy một người đàn ông trẻ ưa nhìn đột ngột từ bên cạnh máy ATM đi đến bên tên ςướק, thế rồi tên ςướק giây trước còn giương nanh múa vuốt giây sau bất chợt thả con tin rồi ngất xỉu dưới đất.

“Ôi trời, chuyện gì vậy?”. Mạnh Phồn vẻ mặt vô tội, thậm chí còn tỏ ra sợ hãi vỗ vỗ иgự¢, giả vờ giống vô cùng.

“Cảm ơn anh”. Mạnh Phồn đang định chuồn đi, người đàn ông vừa nãy bị tên ςướק bắt giữ đột nhiên mở miệng nói cảm ơn.

Mạnh Phồn liếc nhìn hắn ta một cái, vì đối phương trông rất ưa nhìn, nên một người luôn không có sức chống cự đối với soái ca như Mạnh Phồn đây không nhịn được phải liếc thêm cái thứ hai, lập tức dè dặt nói: “Tôi có làm gì đâu, không cần cảm ơn”.

Bị người ta biết mình đến đầu ngón tay cũng không chạm vào tên ςướק lại có thể quật ngã gã mà được ư?

Người đàn ông nhíu mày, chỉ chỉ mắt Mạnh Phồn, kiên định nói: “Vừa rồi mắt anh màu đen, bên trong còn có chấm sáng, nhưng bây giờ là màu nâu, không còn chấm sáng nữa”.

“Là vấn đề ánh sáng”. Mạnh Phồn bình tĩnh.

“Anh nói gì?”. Người đàn ông trừng mắt, đột nhiên vẻ mặt hoang mang.

“…Tôi nói màu mắt tôi thay đổi là do vấn đề ánh sáng”. Mạnh Phồn có chút lơ mơ.

Người đàn ông nhướng mày, đột nhiên lại tỏ ra hoảng sợ che thân dưới: “Trời ơi! Sao tôi lại ở bên ngoài? Không phải tôi đang tắm sao!”.

Mạnh Phồn bĩnh tĩnh nhắc nhở hắn: “Anh đang mặc quần”.

Người đàn ông thở phào một hơi, rồi lập tức bị hơi thở của chính mình làm ngạt: “Tiện nhân kia lại ăn tỏi!”.

Đệch? Người đa nhân cách hả? Mạnh Phồn dạt dào hứng thú mặt đối mặt với người đàn ông trong một giây, giở lại trò cũ, lẻn vào thế giới tinh thần của hắn.

Sau khi đi vào, Mạnh Phồn sợ tới mức nháy mắt quỳ trên mặt đất.

…Trong thế giới tinh thần của người đàn ông này vậy mà lại chen chúc những hai mươi mấy thể tinh thần, dáng vẻ giống nhau như đúc, thần sắc khác nhau, còn đang trò chuyện với nhau, vừa thấy Mạnh Phồn tới, mọi người liền lập tức im lặng, nhìn hắn chằm chằm.

Mạnh Phồn run rẩy đếm: “Một, hai, ba…hai mươi ba, hai mươi tư!”.

Người hai mươi tư nhân cách phân liệt!

“Người anh em, lưu số điện thoại đi”. Trở lại thế giới thực, Mạnh Phồn như phát hiện ra đại lục mới nhiệt tình vỗ vai đối phương.

Vì người này thật sự rất thú vị, từ sau khi đọc cuốn tiểu thuyết “The Minds of Billy Milligan” (*) Mạnh Phồn liền vô cùng khao khát có thể gặp được một người đa nhân cách, nhưng loại bệnh này thực sự rất hiếm thấy, nên trong cuộc sống thực Mạnh Phồn chưa từng gặp.

(*) Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Daniel Keyes được viết dựa trên một câu chuyện có thật. William Stanley Milligan (1955-2014) biệt danh Billy Milligan là người đàn ông mang 24 nhân cách khác nhau: Adalana – một người đồng tính nữ là kẻ hãm Hi*p, Ragen – một người Nam Tư cũ là tên ςướק hay Arthur – một người Anh kỳ quặc…cùng nhiều nhân cách khác với sở thích, tính cách, giới tính khác nhau.

Người đàn ông ghét bỏ khoát khoát tay, nói: “Không cho, anh xấu quá”.

“Tôi đánh anh bây giờ!”. Mạnh Phồn suýt nữa muốn đập ૮ɦếƭ cái người này, anh sống hơn hai mươi năm nay, từ nhỏ đến lớn được mọi người khen ngợi, đi trên đường số người đến gần bắt chuyện xin số nhiều không đếm hết, đời này đây là lần đầu tiên bị người ta chê xấu!

“A ha, ở đây có một anh chàng đẹp trai này”. Hai người xấu hổ trầm mặc trong chốc lát, người đàn ông đột nhiên lại ngả ngớn huýt sáo, ánh mắt như sói đói hung hăng quét một lượt trên người Mạnh Phồn, lắc lư điện thoại, vẻ mặt háo sắc hỏi : “Hẹn hò không?”.

“Anh làm gì gấp vậy, chốc nữa lại ghét ông đây xấu!”. Mạnh Phồn thở phì phì với tay ςướק điện thoại của hắn, nhanh chóng nhập số điện thoại của mình vào rồi gọi lại, tự giới thiệu bản thân: “Tôi họ Mạnh, là một bác sĩ tâm lý…”.

“Anh lấy đồ của tôi làm gì?”. Người đàn ông lạnh lùng ςướק lại điện thoại, cất vào túi rồi bỏ đi.

Mạnh Phồn vẻ mặt kính phục ngóng nhìn bóng lưng hắn, hoàn toàn nói không nên lời…

Để tránh phiền toái, Mạnh Phồn lưu số điện thoại xong liền rời khỏi ngân hàng, bảo vệ định chặn anh lại, dù sao lát nữa có thể phải lấy lời khai. Mạnh Phồn ngẩng đầu nhìn gã mỉm cười, bảo vệ nháy mắt bị thôi miên liền mơ màng xoay người sang chỗ khác.

Sau khi về nhà Mạnh Phồn vội vã gọi điện thoại cho người đàn ông kia, chuông reo hồi lâu bên kia mới tiếp, giọng nói lạnh như băng vang lên: “Alo?”.

“Alo, xin chào, anh còn nhớ hôm nay ở ngân hàng đã xảy ra chuyện gì không? Tôi là người đã xin số điện thoại của anh đây”. Mạnh Phồn thăm dò hỏi, vì anh cũng không chắc người nghe điện thoại có nhớ mình hay không.

“À, là cái người xấu xí đó”. Ngữ khí lạnh lùng của người nọ hình như có chút ảo não: “Chậc, là ai đưa số điện thoại cho anh…”

Mạnh Phồn hận ngứa cả răng, đang muốn cúp điện thoại lát nữa gọi lại, bên kia đột nhiên lại vang lên giọng nói ngả ngớn: “Alo, anh là ai?”.

“Ặc, anh còn nhớ chuyện xảy ra ở ngân hàng hôm nay không?”. Mạnh Phồn đoán người lúc này có lẽ là nhân cách chủ động hỏi số điện thoại của mình.

Quả nhiên hắn không đoán sai, đối phương nghe thấy giọng nói của hắn lập tức vui mừng huýt sáo, đùa cợt: “Nhớ chứ, là anh chàng đẹp trai đó, nhanh như vậy đã gọi tới, nhớ tôi rồi sao?”.

“…Là tôi, xin chào”. Mạnh Phồn chỉ sợ giây sau nhân cách này lại biến mất, liền coi nhẹ những vấn đề khác, vội vàng hỏi: “Anh có thể kiên trì được bao lâu?”.

Đối phương phát ra một tiếng cười khẽ: “Một giờ không thành vấn đề”.

“Vậy thì tốt quá”. Mạnh Phồn định tâm sự với người này.

“Tất nhiên là tốt, đảm bảo cưng sướng ngất trời”. Đối phương dâng trào nhiệt huyết mời mọc: “Tối này mấy giờ cưng rảnh?”.

Mạnh Phồn:…Mẹ nó biến thái.

Trước mắt nhân cách tiếp điện thoại thực ra cũng không bình thường lắm, vì thế Mạnh Phồn không ôm hy vọng hỏi: “Hôm nay ở ngân hàng khi tên ςướק vừa bất tỉnh nhân cách nói cảm ơn tôi đâu?”. Xem ra nhân cách đó tương đối bình thường.

Bên kia im lặng một chốc, nói: “Đây”.

Mạnh Phồn hít sâu một hơi, sau đó dùng tốc độ nói nhanh nhất giải thích một lượt hôm nay mình làm sao có được số điện thoại của hắn và giới thiệu mình là bác sĩ tâm lý có hứng thú với tình huống của hắn, cuối cùng, Mạnh Phồn dùng giọng điệu thành khẩn nhất nói: “Anh có thể thử đến chỗ tôi trị liệu, phương pháp trị liệu của tôi tương đối đặc biệt, nói không chừng có thể giúp được anh”.

Bên kia im lặng hồi lâu, Mạnh Phồn gần như tưởng nhân cách lại thay đổi rồi, kết quả lại nghe thấy đối phương nói một câu: “Được, tôi tên là Yến Nhất”.

Mạnh Phồn tiện tay xé một tờ giấy nhớ viết một chữ Yến, hỏi: “Yến trong chim yến à? Nhất là Nhất nào?”.

Xem đầy đủ

Tủ truyện