Chương 38

Năm Đó, Anh Từng Yêu Em

NgannKim801 13/07/2024 16:50:08

Tiêu Sở Bắc đến cuối cùng đều ôm thật chặt Lục Hiểu , anh dùng thân thể gắt gao bảo vệ lấy cô , Lục Hiểu gào khóc lớn tiếng , bởi vì là người đàn ông này không ngừng ở bên tai của cô nói : " Xin lỗi , Hiểu Hiểu . . . xin lỗi , Hiểu Hiểu . . . đều là lỗi của anh , anh đã trách làm em , em đừng có xảy ra chuyện nữa , anh sẽ không cho em có chuyện . . . "
" Tiêu Sở Bắc , Tiêu Sở Bắc ! ! " Hai người đồng thời được cứu vào bệnh viện .
Lục Hiểu vì được Tiêu Sở Bắc bảo vệ chỉ chịu tổn thương rất nhỏ , mà Tiêu Sở Bắc được cứu chữa suốt mười tiếng đồng hồ , phẫu thuật còn đang tiến hành .
Bác sĩ đi ra đi vào đều đưa ra thông báo bệnh tình nguy kịch .
Lục Hiểu xụi ngã xuống đất , " Tôi không muốn . . . Tiêu Sở Bắc . . . anh đừng có ૮ɦếƭ . . . "
" Tôi còn chưa tha thứ cho anh , tôi không chuẩn anh ૮ɦếƭ ! ! "
Lục Hiểu khóc ngất ở ngoài phòng phẫu thuật , cô lẳng lặng nằm ở trên giường bệnh , trong miệng không ngừng nỉ non gọi tên của Tiêu Sở Bắc .
Phương Dã canh giữ ở bên giường của cô , nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô cũng rơi lệ đầy mặt .
" Lục Hiểu , em vẫn còn là rất yêu Tiêu Sở Bắc , đúng không ? "
Lục Hiểu chậm rãi mở mắt lên . . .
Như mộng như thật nhìn Phương Dã , cô xin lỗi người đàn ông này , xin lỗi người ân nhân cứu mạng này đã trông coi cô hai năm , " Xin lỗi . . . xin lỗi . . . " Phương Dã ôn nhu cười nhạt một cái , " Nha đầu ngốc , Tiêu Sở Bắc không sao cả , hắn đã gắng gượng qua kỳ nguy hiểm rồi , nhưng mà trung khu thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng , chi dưới tê liệt rồi . . . "
Lục Hiểu đau khổ mà nhắm hai mắt lại , tại sao chuyện như này lại luôn luôn xảy ra trên người của cô và Tiêu Sở Bắc .
" Em không cần vì hắn mà thương tâm , hắn đối với em làm qua những chuyện kia , những cái này đều là báo ứng " Đúng vậy a , báo ứng .
Cô chính miệng nguyền rủa Tiêu Sở Bắc báo ứng .
Nhưng mà tại sao , báo ứng đã đến rồi , đau lại là tim của cô . . . ?
Vài ngày sau , Phương Dã nói với Lục Hiểu , Tiêu Sở Bắc đã tỉnh rồi , nhưng mà vịn Lục Hiểu đi đến phòng bệnh , trong phòng bệnh đã không còn người . Mẹ Tiêu nói với Lục Hiểu , Tiêu Sở Bắc tỉnh lại liền hỏi cô có yên ổn không .
Nói cho hắn biết , cô bình an vô sự , hắn an tâm .
Vì vậy hắn nhờ bà chuyển cáo cho cô : " Sở Bắc nói bản thân mình chi dưới tê liệt , mắt lại bị mù rồi , bản thân mình chính là một phế nhân , hắn không muốn cho con tiếp thêm phiền toái , vì vậy hắn đã rời đi rồi , hắn không có nói với bất kỳ ai là đã đi nơi nào , Hiểu Hiểu , Sở Bắc những năm này thiếu nợ con , thỉnh cầu con tha thứ cho hắn , về sau Nam Nam liền giao cho con trong nom , Sở Bắc hắn cũng sẽ không lại đến quấy rầy con rồi . "
" Không , mẹ . . . mẹ nói cho con biết Sở Bắc đã đi đâu rồi , con muốn gặp anh ấy . " Lục Hiểu khóc không thành tiếng .
Anh ấy tại sao có thể rời đi như vậy ?
Cô còn chưa có mắng anh ấy một trận , đánh anh ấy một trận , anh ấy tại sao có thể cứ như vậy cũng không gặp cô nữa . . .
Đây không phải là cách thức mà bọn họ ly biệt .
Một năm sau bờ biển vào lúc ánh tà , Lục Hiểu mang theo Nam Nam ba tuổi lớn nghịch nước trên bờ cát .
Tiểu nha đầu cao lớn rồi mập lên rồi , trắng nõn non đáng yêu cực kỳ .
" Nam Nam , chạy chậm một chút , cẩn thận té . " Nam Nam cười khanh khách , " Con sẽ không bị té , té rồi , bố cũng đến ẫm con lên . " Lục Hiểu chán nản rủ xuống mắt .
Cách đó không xa , một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi chậm rãi tới gần cô .
Bỗng nhiên , hai cánh tay của người đàn ông từ sau ôm lấy Lục Hiểu , cô vừa muốn giấy động .
Nhưng cả người một cái cứng ngắc , nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người đàn ông khiến nước mắt của cô không tự giác lách cách lách cách rơi xuống – " Tiêu Sở Bắc , anh khốn nạn . "
Mỗi một tấc da thịt trên toàn thân đều đang nói cho cô biết , là người đàn ông này .
Người đàn ông mà cô yêu cả đời . Lục Hiểu nắm lấy cánh tay của anh hung hãn đánh vào anh một cái , người đàn ông mỉm cười hôn lên thùy tại trắng như tuyết của cô " Ừ , vì vậy anh trở về , em có thể mắng anh cả đời , đánh anh cả đời , anh đáp ứng en , vĩnh viễn đều không đánh trả . "
Là anh .
Là anh Sở Bắc của cô cuối cùng đã trở về rồi ? !
Lục Hiều kích động xoay người , thoáng cái ôm lấy Tiêu Sở Bắc , người đàn ông gắt gao ôm lấy cô , một năm chia lìa , anh đã tiếp nhận nhiều loại ca phẫu thuật lớn nhỏ , cuối cùng có thể đứng thẳng lại lần nữa , đôi mắt cũng đã tiếp nhận ca phẫu thuật , thành công hồi phục lại thị lực .
Nam Nam nhìn thấy Tiêu Sở Bắc , vui sướng chạy tới : " Bố , bố ! " Tiêu Sở Bắc thoáng cái ôm lấy tiểu công chúa của anh , " Nhớ bố không ? "
" Còn mẹ thì sao ? " Hai cha con đồng thời nhìn tới Lục Hiểu , " Mới không có ."
Cô kiêu ngạo hướng về phía bờ biển đi , Tiêu Sở Bắc ôm Nam Nam theo ở phía sau hỏi : " Hiểu Hiểu , em có hối hận yêu anh ? "
" Ai nói em yêu anh rồi hả ? "
" Đứa con cũng sinh rồi , thật sự không yêu ? " Lục Hiểu dừng chân lại , đẩy anh tới một bên , kiêu ngạo cho anh một ánh mắt khinh bỉ : " Đã sinh con rồi là phải yêu sao ? "
Người đàn ông cười đểu đuổi theo : " Vậy chúng ta sẽ sinh thêm một đứa nữa , sinh đến em yêu anh mới chịu thôi . . . "
Tên điên . . .
Trên bờ biển đều là tiếng cười thẹn thùng lãi ngọt ngào của người phụ nữ .
Ở phía xa , trời chiều chậm rãi đi xuống , dưới quang ảnh đẹp đẽ , người đàn ông gắt gao dắt tay người phụ nữ , lần này , họ sẽ không tách rời nữa , sẽ không còn hiểu lầm nữa .
Lần này , họ sẽ vĩnh viễn . . . vĩnh viễn đều ở bên nhau.
.............Hết...............
Đọc thêm nhiều truyện hay TẠI ĐÂY

IZTruyen.Com, 13/07/2024 16:50:08

Lượt xem: 0

Cài đặt giao diện

Cỡ chữ (px):

Cách dòng (px):

Font chữ :

Kiểu nền

Màu chữ :

Màu nền :

Tủ truyện