Nàng Giúp Việc Vụng Về
FULL

Nàng Giúp Việc Vụng Về

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Kiều Nhi Nhi

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

— Mình về nhé! Ta còn ăn trưa nữa, chắc là hai cô cháu đói lắm rồi.
Cô Thảo trả lời:
— Dạ, chị cho đi chơi thế này là quá sướиɠ rồi. Còn mua cho bao nhiêu đồ nữa. Thật cám ơn chị nhiều lắm!
Bà Tuyết vừa đi vừa ân cần:



— Chị em mà khách sáo gì. Ta đi thôi.
Tôi hí hửng bước chân sáo, lòng như mở hội. Ngày nay được đi chơi, xong được uống trà sữa rồi được bà chủ sắm cho quần áo, váy vóc. Tôi tự nhủ lòng: Sau này cố kiếm tiền thật nhiều để đưa mẹ đi chơi những trung tâm thương mại thế này, mua sắm cho mẹ thoả thích. Lúc ấy mẹ sẽ chỉ cười tít mắt, chỉ trỏ tùm lum. Ngồi xem tivi, thấy chiếu nhiều cảnh tráng lệ ở Sài Gòn, bà dằn lòng không được, miệng không ngớt khen rần rần, rồi xuýt xoa các kiểu.
Cũng phải thôi, mẹ tôi chưa từng đi đâu vượt quá lũy tre làng. Rồi đến cả chiếc xe đạp bà cũng chẳng biết đi, ra ngoài đồng xa thế có khi tận mấy cây số, ấy mà bà cứ đi bộ bằng đôi chân thoăn thoắt, thi thoảng đi xa thì đi nhờ xe máy người ta. Thế đó. Bởi vậy tôi thương mẹ vô cùng, cuộc đời bà vốn đầy tủi nhục, đắng cay chất chứa cũng nhiều rồi, hạnh phúc của bản thân cũng không có nổi lấy, về già ắt hẳn lòng có chút buồn vợi, lẻ bóng. Nên tôi luôn tự nhắc nhở bản thân cố hết sức làm lụng để phụng dưỡng mẹ khi tuổi xế bóng.
Về đến căn biệt thự, tôi và cô Thảo cất vội đồ đạc rồi nhanh chân xuống bếp phụ dì Tư bày biện đồ ăn lên bàn. Lát sau ông Sang, bà Tuyết thong thả đi vào, kế đó là ông cậu chủ con đáng ghét kia đi vô, mặt lầm lầm lì lì trông khó coi, nhưng tôi chả bận tâm chỉ hướng mặt về ông chủ chào hỏi rồi mời họ dùng bữa. Vì là ăn trưa nên chúng tôi nói dăm câu rồi ông bà chủ tranh thủ ăn uống xong lên lầu nằm nghỉ ngơi một chút để đầu giờ lên công ty.
Tối đó cả nhà sum vầy bên phòng khách, cô Thảo lên tiếng:

— Anh chị ạ! Chắc sáng mai em xin phép về quê. Bé Minh ở lại, nếu có gì cháu nó không biết anh chị chỉ bảo giúp em nha! Thực sự con bé còn nhỏ dại, đang tuổi ăn tuổi học, chưa có sự va chạm ở đời nhiều nên không tránh khỏi việc sai sót. Nhưng con bé rất thông minh, chỉ cần hướng dẫn đôi lần là nắm bắt ngay ạ!
Ông Sang nâng ly trà lên nhấp một ngụm rồi gật gù nói:
— Thứ nhất là chuyện bé Minh, dì cứ yên tâm và nhắn mẹ con bé để cô ấy yên tâm. Hôm giờ ở đây anh chị cũng đoán được phần nào tính cách bé Minh đây. Con bé nó lanh lợi, xinh xắn, đáng yêu thế này anh chị rất hài lòng và cám ơn dì nhiều lắm. Chuyện thứ hai, là sao dì không ở đây chơi thêm ít hôm, để chị còn đưa dì và bé Minh đi tham quan một số nơi? Hay là ngại anh chị à?
Cô Thảo vội xua tay nói:
— Đâu có ạ! Em phải về quê chăm chút cơm nước cho bọn trẻ. Anh biết đó, chồng em cũng không tháo vát gì nên đi lâu em cũng không yên tâm.
Bà Tuyết mỉm cười đôn hậu cất giọng ấm áp:
— Thôi, mình để dì ấy về. Rồi công việc đồng áng tùm lum chuyện. Khi nào có dịp dì dẫn các cháu lên đây chơi nhé! Giờ em cũng tranh thủ nghỉ ngơi đi, sáng mai ăn sáng xong chị kêu cậu Kiên chở em ra bến xe miền đông nha!
— Dạ. Vậy anh chị cũng lên nghỉ ngơi sớm ạ! Em xin phép lên phòng để dặn dò cháu Minh thêm đây.
Tôi nghe thế cũng mở lời chào ông bà chủ và được họ gật đầu đồng ý liền tíu tít theo sau cô Thảo. Vào phòng, cô ấy kéo tôi ngồi xuống giường, dặn dò kỹ lưỡng:
— Nhớ cô nói nghe không con, không được tùy tiện, làm gì cũng phải xin phép hai bác. Cô dặn hờ thế thôi chứ cô rất tin vào con. Con ráng làm tốt, được vài tháng cô xin anh chị ấy cho con về thăm nhà nhé!

Xem đầy đủ

Tủ truyện