Nếu Như Anh Yêu Em
FULL

Nếu Như Anh Yêu Em

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Yêu sinh hận

Không ngờ được, khi gặp lại Sở Mộng Hàn, lại ở trong hoàn cảnh như thế.

Sau ba năm, cuối cùng anh ta cũng xuất hiện, chấm dứt sự kết nối cuối cùng giữa hai chúng tôi.

Trên thế gian này nếu có bán thuốc hối hận, tôi nhất định không nói hai lời, sẽ mua ngay một lọ về uống, đầu óc có vấn đề, mới có thể đi cùng cái con bé Thẩm Hân Hân lúc nào cũng tung tăng ngông cuồng chạy đến Thái Mộng Tân Đô. Lúc tan tầm chắc chắn sẽ không thể bắt được xe buýt. Thời tiết tháng bảy, khí lạnh của điều hòa trong xe buýt đã bị khí cacbonic của những người đang da chạm da, mặt đối mặt nuốt hết chẳng còn thừa lại tí nào.

Khi đến Thái Mộng Tân Đô, hai đứa chúng tôi cũng đã bị mồ hôi làm ướt đầm cả người. Mới lăng quăng có nửa tiếng đồng hồ, tôi đã chịu không nổi rồi. Sớm đã biết rằng, đến những nơi như vậy chỉ làm lãng phí thời gian thôi.

Tính hết giảm giá, một cái áo có dây đeo cũng phải tới vài trăm đồng. Một bộ trang phục nữ gọi là ưa nhìn một chút cũng phải vài nghìn đồng, có thể là người tham gia vào thị trường kinh tế, chắc chắn không phải là những người như chúng tôi rồi. Thẩm Hân Hân lại vui sướng không biết mệt mỏi, cái dáng vẻ chỉ cần đảo qua mắt ngắm nhìn cũng thỏa cơn nghiện, khiến tôi thực sự không nỡ phá vỡ hứng khởi của cô ấy.

Nhẫn nại, phải nhẫn nại, ai bảo tôi là bạn thân của cô ấy chứ?

Năm đó khi tôi đến thành phố lớn này, bên cạnh chỉ có một mình Sở Mộng Hàn.

Chúng tôi cùng học chung một trường đại học ở một thành phố nhỏ phía Nam, sau khi tốt nghiệp lại cùng rủ nhau đến thành phố nổi tiếng nhất cả nước này. Cái năm đó, đôi thanh niên nam nữ đã lóe lên trong đôi mắt mình ánh sáng hoa lửa rực rỡ về sự ái mộ đối với thành phố to lớn này, ánh sáng đó còn sáng hơn cả ngàn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Sau này, anh ta đi rồi, tôi đã ở lại một mình. Như thế đến nay cũng đã ba năm rồi. Nếu nói sự tuyệt tình của người con trai, tôi đoán mình thực sự còn phải lĩnh giáo thêm, không có công việc, trên người không có một đồng, người con trai khi kết hôn với tôi, nói từng câu từng chữ sẽ yêu tôi đến hết cuộc đời đó, trong một đêm giữa mùa hạ đã đạp cửa bỏ đi, để tôi một mình ở lại giữa thành phố xa lạ này. Số điện thoại của tôi vẫn không thay đổi, ba năm rồi, anh ta lại không hề gọi điện cho tôi lấy một lần. Sự sống ૮ɦếƭ của tôi căn bản chẳng liên quan gì đến anh ta. Cho nên giữa chúng tôi ngoài một chút vấn vương cuối cùng, trên thực tế chỉ còn là những người đồng hành xa lạ.

Sao đột nhiên lại nghĩ đến những chuyện này chứ? Nhìn những đồ xa xỉ ngập mắt, tôi bất giác nhếch mép mỉm cười. Trên thực tế, tôi và Thẩm Hân Hân là hai người có thể coi là thành phần tri thức, đặc biệt lại làm ở phòng thiết kế, là bộ phận có tiền thưởng cao nhất trong công ty ngoại trừ phòng kinh doanh, việc bất kỳ một nữ đồng nghiệp nào vô tình đến đây tiêu pha một lần, chắc chắn không thành vấn đề. Chỉ có tôi và Thẩm Hân Hân là không.

Bạn trai của Thẩm Hân Hân là một người đàn ông từng trải, sau khi tốt nghiệp đại học dường như không có việc làm, ngoài số tiền ít ỏi gia đình phụ cấp trong giai đoạn đầu, tất cả đều dựa vào thu nhập của một mình Thẩm Hân Hân. Không biết bao nhiêu lần, Thẩm Hân Hân cao giọng tuyên bố: “Bà cô này nếu không chia tay với anh ta, sau này sẽ theo họ anh ta.” Nhưng trong điện thoại, người đàn ông đó vừa cất tiếng nói anh nhớ em, thì cô ta dường như không có chuyện gì xả ra hết, vội vàng mua cơm hộp mang về nhà.

Tôi đã kiểm chứng được một chân lý ở con người cô bạn này: Trong mắt người tình không chỉ có Tây Thi, mà còn có cả Phạm An.

“Wow!”, Thẩm Hân Hân kinh ngạc thốt lên, nhào đến chiếc quầy hàng hiệu với tốc độ xung kích l00m, chỉ vào dưới ánh đèn, bộ váy dài màu nước biếc trên người ma nơ canh không kìm chế được lắc đầu than thở, “Đồng Đồng, cái váy này đẹp quá!”

“Chị ơi, làm ơn lấy một chiếc cỡ trung, cảm ơn nhé!” Thẩm Hân Hân không thèm để ý ánh mắt như sát thủ của tôi, quay qua đón lấy chiếc váy trong tay cô gái bán hàng, đẩy tôi vào trong phòng thay đồ.

Không thể phủ nhận, chiếc váy đó thực sự rất đẹp, sau khi mặc lên người, con người sớm đã qua cái tuổi mơ mộng như tôi, cũng hoảng hốt nhận ra chính mình cũng đột nhiên biến thành nàng công chúa trong những câu chuyện cổ tích.

“Đồng Đồng, chiếc váy này rõ ràng thiết kế là để dành cho những người đẹp như cậu.” Giọng nói của Thẩm Hân Hân vừa cất lên, cô gái bán hàng cũng cười mà nói theo: “Chị thật xinh đẹp, phong cách cũng rất hợp với chiếc váy này.” Đẹp, quả nhiên là rất đẹp! Nhưng một cô gái lọ lem không thể chỉ vì một bộ váy mà biến thành nàng công chúa. Tôi cười lịch sự, chuẩn bị cởi bộ váy ra. Giá niêm yết ghi rất rõ ràng, 6.666 tệ. Trên thế gian này, có rất nhiều thứ, không phải vì bạn thích, thì có thể có được, ví dụ như chiếc váy đó.

“Anh Hàn, bộ váy đó thế nào?” Tôi nhìn từ trong gương, một bóng dáng cao cao, đang bước từng bước thanh thoát đến chỗ tôi

Ầm, đúng giây phút đó, đầu óc tôi trống rỗng. Mãi đến khi tiếng nói dịu dàng ban nãy cất lên một lần nữa, tôi mới từ từ hồi tỉnh lại. Sở Mộng Hàn phong độ nhẹ nhàng đang kéo một cô gái xinh đẹp cao ráo đứng ngay sau lưng tôi. Hai người dáng vẻ cao tương xứng dường như kề sát gần cực độ. Nam thanh nữ tú, đúng là một đôi thật đẹp.

“Cô à, chiếc váy này chỉ có một chiếc thôi, cô…”

“Ồ, tôi sẽ thay ra đây.”

Đi từ trong phòng thử đồ ra, tôi nhẹ nhàng sửa sang lại chiếc váy, đưa ra phía trước. Trước mắt tôi một cánh tay dài vươn ra, ung dung nhận lấy chiếc váy từ trong tay tôi.

Cuối cùng tôi vẫn phải ngẩng đầu lên, anh ta vẫn là anh ta, ngũ quan không có gì để chê trách, dáng vẻ dỏng cao. Tôi vẫn là tôi, tóc ngang vai, khuôn mặt tao nhã. Chỉ là ai có thể nhìn thấy được, chúng tôi đã từng là vợ chồng ngủ chung một giường chứ?

Đúng, đã từng, chỉ là đã từng thôi.

Sử Mộng Hàn liên tục nhìn ngắm chiếc váy trong tay, ánh mắt cố tình hoặc vô ý liếc qua chỗ tôi, giống như tôi chỉ là một người đi đường bình thường vậy.

“Anh Hàn, có phải quá nho nhã không?”

“Không đâu, em mặc cái gì cũng đẹp, gói lại được rồi đấy.” Sở Mộng Hàn nói một cách hết sức tự nhiên. Rõ ràng, bối cảnh như vậy anh ta sớm đã quá quen thuộc rồi mà.

Tôi nhíu nhíu mày, hơi hơi nghiêng người, mắt không liếc nhìn, kéo Thẩm Hân Hân từng bước ung dung bước về phía cầu thang cuốn của siêu thị. Thẩm Hân Hân đi lên cầu thang cuốn rồi vẫn chưa hoàn toàn quay đầu về vị trí, đấm một cái rất mạnh vào mạng sườn tôi, “Mấy người cũng thật là máu lạnh, tốt xấu gì cũng đã từng là vợ chồng, đến nỗi thế sao? Làm như những người đi đường xa lạ vậy, là người gì vậy?”

“Chúng tôi bây giờ vốn là người xa lạ mà.” Tôi cười lạnh lùng, “Đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm.”

Thang máy đi thẳng lên tầng phụ của Thái Mộng Tân Đô, phía tay phải là một gian ăn uống theo phong cách Hồng Kông, tôi kéo Thẩm Hân Hân tìm một chỗ ngồi xuống, bắt đầu chọn món.

“Đồng Đồng, khi các cậu còn cùng học một trường đại học, cùng đứng đầu cũng tới ba, bốn năm, kim đồng ngọc nữ, sau này tu thành chính quả rồi khiến ai cũng phải thán phục, sao lại có thể xảy ra chuyện như ngày hôm nay chứ? Đồng Đồng, cậu có phát hiện ra không, sau mấy năm không gặp, Sở Mộng Hàn càng ngày càng giảo hoạt, ngay cả khuôn mặt anh ta, đã không biết có bao nhiêu cô gái phải phục trước đuổi sau rồi… Đồng Đồng, xem ra vài năm nay sự nghiệp của Sở Mộng Hàn phát triển cũng không đến nỗi nào…”

Tôi chọn rất nhiều món ăn ngon, chăm chú tập trung vào công việc ăn uống, vốn không muốn để ý đến Thẩm Hân Hân. Thẩm Hân Hân tự nói một mình cũng chẳng mấy thú vị, chỉ còn biết tham gia vào “chiến đấu” cùng tôi.

Vài ngày liền, tôi để điện thoại ở vị trí gần mình nhất, đợi Sở Mộng Hàn gọi điện cho tôi. Nhưng điện thoại lại không hề reo lấy một lần. Cho dù anh ta đã đến thành phố A, cũng không có lý do gì lại không đến tìm tôi.

Tôi cứ buồn bực như vậy, nếu biết sau khi kết hôn sẽ có hậu quả như thế này, ban đầu nếu có ai cầm súng ép tôi cưới, tôi cũng không lấy chồng.

Kết hôn năm 22 tuổi, một năm sau thì chia tay, đến bây giờ tôi vẫn chưa qua tuổi 26. Trong công ty có rất nhiều người phụ nữ đã quá tuổi 30 mà vẫn chưa có bạn trai, nhưng người ta vẫn còn tư thái của thiếu nữ, còn trái tim tôi, lại sớm đã han rỉ rồi.

Mở trang web nội bộ của công ty, bảng thông báo viết rất rõ ràng buổi tối công ty tổ chức tiệc liên hoan, nhân viên các phòng sau nhất thiết phải tham gia.

Nhìn qua một lượt, phòng Thiết Kế: Tưởng Nhược Phàm, Tiêu Đồng Đồng…

Mới đầu khi tôi đến phòng Thiết kế Tập đoàn Hiếu Thiên, Tưởng Nhược Phàm cũng vừa vào công ty chưa lâu, khi đó anh ta vừa đi đánh bóng tên tuổi từ Pháp về, làm chủ nhiệm dự án phòng thiết kế. Tôi may mắn được làm việc dưới trướng của anh ta, học hỏi được rất nhiều thứ. Trước đây luôn gọi anh ta là sư phụ, bây giờ, anh ta đã làm đến vị trí giám đốc thiết kế của công ty, cách xưng hô này dường như đã không còn hợp lắm, nhưng Tưởng Nhược Phàm lại nhất quyết không cho tôi được sửa cách gọi.

Bên trong có tiếng nói: “Đồng Đồng, tối tôi sẽ đưa cô đi nhé?”

“Vâng.”

Cuộc sống thành phố, tình cảm con người nhạt nhòa như dòng nước, trong thành phố A nếu nói đến bạn bè, ngoài Thẩm Hân Hân, tôi dường như chỉ có một vị Tưởng sư phụ. Hồi đầu, tôi cũng cứ nghĩ rằng người anh tài trở về từ phương trời khác này đang theo đuổi mình, nhưng sau này mới chứng thực được là không phải vậy.

Mà đây cũng chỉ là một tiền đề lớn nhất để chúng tôi trở thành bạn bè tốt. Nhưng nếu hỏi mối quan hệ của chúng tôi chuyển từ đồng nghiệp bình thường thăng tiến thành như ngày nay thế nào, thì lại phải nói lại từ chuyện cái ống nước tự nhiên bị vỡ lần ấy.

Có một lần, ống nước nơi tôi ở bị hỏng, căn phòng đó đã có tuổi thọ tới ba mươi mấy năm, vốn không có đồ vật gì, bên ngoài lại đúng lúc mưa to như trút, trong phòng ngoài phòng đều là nước. Chẳng có một ai để tôi cầu viện, vừa may sao Tưởng sư phụ lại gọi điện đến. Nửa giờ sau, anh ta vội vàng đến chỗ tôi, 15 phút, giải quyết xong vấn đề, tôi đã nghĩ đến một câu nói hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào: Phụ nữ căn bản không thể tách khỏi đàn ông. Giây phút xúc động đó tôi lại nhớ đến Sở Mộng Hàn, thời khắc đó, tôi cảm nhận rất rõ ràng sự uất hận trong lòng mình.

Đúng thế, tôi đã hận anh ta.

Hận anh ta vô tình, hận sự bội bạc vô tâm của anh ta, hận sự lừa dối của anh ta, hận tất cả những gì thuộc về anh ta. Mỗi một người con gái trong những tháng năm tươi đẹp như hoa nở, đều có một giấc mơ của nàng công chúa. Anh ta đã đưa tôi vào thế giới cổ tích được làm bằng thủy tinh, rồi lại dùng tay để phá vỡ tất cả. Tôi cũng đã thử cẩn thận nhặt nhạnh từng mảnh vụn đó để lắp ghép lại, nhưng đâu có ai biết được kết quả cũng chỉ đổi lại là hai tay máu đỏ chảy đầm đìa.

Tưởng Nhược Phàm tuổi trẻ tài năng, dung mạo cũng rất phi phàm, đúng là vì thế mà tôi không ít lần đắc tội với các nhân viên nữ trong công ty. Nhưng nhiều năm qua đi, Tưởng Nhược Phàm cũng chẳng biểu hiện gì rõ ràng với tôi, ngay cả một động tác thân mật cũng chưa từng có. Lời đồn trong một hơi thở dài, không cần công kích cũng tự nó tan biến. Hơn nữa trong tim tôi sớm đã có một vết chai sạn rồi, nên cũng dần dần yên ổn tâm lý trở lại.

Tan ca trở về nhà thay một bộ váy dài màu trắng, trang điểm một chút, xe của Tưởng Nhược Phàm đã đến đỗ ở dưới nhà. Anh ta mặc trên người một bộ âu phục nhạt màu, tựa bên cạnh cửa xe, dịu dàng thanh lịch, anh tuấn sang trọng.

Nhìn thấy tôi, anh ta đã ngắm một hồi từ xa, chào đón tôi bằng một nụ cười tươi thắm tuyệt đẹp.

“Tưởng sư phụ, anh có thể không cổ vũ tôi một cách quá quen thuộc như vậy được không?”

Xem đầy đủ

Tủ truyện