Nghề Nuôi Gái
FULL

Nghề Nuôi Gái

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Trường Lê

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

- Ui zời, em này thì xinh mà khó tính như bà già. Chạm đâu cũng không cho chạm, đi như khúc gỗ ấy. Phí cả tiền.
Những lúc thế tôi chỉ biết nói đãi bôi:
- Ừ thì do bác chọn ấy chứ, em đâu có ép. Thôi lần sau đến em điều người khác ngoan hơn. Thông cảm nhé.
Khách cũng gật gù đồng ý, nói luôn tôi cũng là một thằng giao tiếp tốt. Tôi nói giọng gì cũng được, thích mềm thì tôi mỏng mà cứng thì tôi cũng ngang đá xanh. Vậy nên bà chị tôi chẳng bảo từ đầu:
- Chị thấy cậu làm được.
Con mắt của một người đàn bà lăn lộn xã hội mười mấy năm đâu phải dễ coi thường. Đến giờ tôi vẫn coi bà ấy là số 1. Khách chọn cái Trang, ừ thì sao giờ khách chọn chẳng lẽ ko cho đi. Với thằng này khá ngon zai, nên con kia cũng thích. Bảo nó đi nó đi luôn ko thái độ một chút nào. Thu tạm 900k tôi bảo Trang dẫn khách sang nhà nghỉ. Đợi tầm tiếng sau không thấy ý ới gì, tôi chắc mẩm nó đi ngon lành rồi. Đóng cửa quán tôi cho cả nhà đi ngủ. Mấy đứa kia kéo nhau đi ăn đêm. Tôi khoá cửa trước nhắn tin cho chúng nó tí về thì đi cửa sau.
Sáng hôm sau cái Trang gọi điện cho tôi mở cửa để vào nhà. Tiên sư mới có 8h sáng, con này hôm nay dở chứng về sớm. Nói thế là vì bình thường bọn nó đi đêm hôm sau về cũng phải vào tầm 10h sáng mới về. Mẹ Trang hôm nay nhớ nhà thế đéo nào về sớm thế, đm mắt tôi còn cay xè. Mở cửa ra nó chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào nhà. Tôi cũng kệ vì đi đến tầm đó cũng xong nhiệm vụ rồi, khách chắc cũng đã phắn. Lên giường tôi đánh giấc nữa đến 11h, dậy nấu cơm. Lúc tôi đang đánh răng thì thấy cái Trang với cái Hoa ngồi ở phòng khách. Cái Trang thì rớm nước mắt, cái Hoa thì nói:
- Mày đi đêm ngủ kiểu gì mà mất, ngủ như mày nó khiêng đi bán cũng không biết đường nào mà lần.
Miệng vẫn còn bọt tôi với ra hỏi:
- Mất cái gì đấy, sao mà khóc.
Như chờ tôi hỏi nó khóc oà lên:
- Em bị lấy mất dây chuyền rồi, thằng khách đi đêm hôm qua nó tháo mất. Sáng dậy nó về sớm từ lúc 5h. Em kệ, vẫn ngủ, đến sáng dậy rửa mặt thì không thấy sợi dây chuyền đâu...Hu..Hu.
Tôi đớ ngươi mất mấy giây, vẫn cố hỏi nó:
- Vào phòng tìm kỹ chưa hay rơi đâu.
- Lúc đi em vẫn còn đeo mà.

Xem đầy đủ

Tủ truyện