Ngu Nhạc Quyển Chi Thái Tử Giá Đáo
FULL

Ngu Nhạc Quyển Chi Thái Tử Giá Đáo

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Chỉ Phiến Khinh Diêu

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: lammocmien.files.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: cổ xuyên kim, cường cường, hoan hỉ oan gia, thiên chi kiêu tử.
Edit: Lâm Mộc Miên
Số chương: 152
Nhân vật chính: Tiểu Thái Tử [ Tiêu Dật ], Tần Mộc

“To gan!Tên thảo dân hạ lưu này! Ngươi dám mạo phạm bản thái tử!” Giọng nói trẻ con, cũng không phải vì bị “Mạo phạm” mà có cảm giác tức giận, giống như là đang đọc sách bình thường, nghe đến cuối câu còn có thể cảm thấy chủ nhân của giọng nói này hình như có chút đắc ý.

“Cắt!” Một người thanh niên cách đó không xa lớn tiếng nói một câu, sau đó xoay người nhìn người đang ngồi bên cạnh xin ý kiến:“Trần đạo, cái này thế nào?”

Trần Minh ngồi ở trên ghế còn chưa kịp nói chuyện, bên kia đã có giọng nói truyền đến:“Cậu ấy diễn thật tốt, đọc lời thoại còn run đùi đắc ý, ngữ điệu thế nhưng còn thay đổi bất ngờ.”

“Tiểu thiếu gia, thay đổi bất ngờ không phải dùng như vậy, đêm nay trở về nhớ chép mười lần.” Người nói chuyện vẻ mặt nghiêm túc đẩy mắt kính gọng vàng trên mũi.

Nụ cười trên mặt người vừa nói chuyện nhất thời trở nên suy sụp, thanh âm non nớt tràn đầy không cam lòng lại không biết làm thế nào:“Đã biết!”

Nhìn đến đây, thanh niên thu lại ánh nhìn, đứa nhỏ có vẻ mặt ngầu ngầu được người đeo mắt kính trước mắt này mang theo cũng không phải người bình thường, tuy chỉ có 8 tuổi, nhưng đã có năm năm tuổi nghề, là tiểu ngôi sao nhỏ tuổi, là một viên ngọc sáng.

Ánh mắt thanh niên lại dừng trên người Trần đạo, tuy rằng tiểu ngôi sao nói không sai, nhưng ở đây, người quyết định vẫn là vị đạo diễn Trần Minh nổi tiếng trong và ngoài nước.

Trần Minh lắc lắc cây quạt trong tay:“Không được, là đóng phim, không phải xem phim. Tính cách quá ôn hòa, đổi người khác.”

“Được.” Người thanh niên kia gật gật đầu, nhìn tờ giấy đăng kí trên tay, cao giọng nói:“Người tiếp theo, Hứa Phúc Khang.”

Hắn vừa nói xong, bên cạnh đã có hai người đến chỗ những người xếp hàng tìm:“Mời bạn nhỏ Hứa Phúc Khang đi ra một lát, đến lượt em diễn.”

“Bạn nhỏ Hứa Phúc Khang có đây hay không? Đến chỗ chị này, giúp em thay quần áo.”

Đội ngũ có một chút rối loạn, một lát sau, một đứa nhỏ mập mạp chạy ra, đứng ở trước mặt hai người kia, ngẩng khuôn mặt tròn tròn nhỏ nhắn, cười rực rỡ:“Con ở đây, chào dì”

Chào dì ~ dì ~~~ hai vị trợ lý trẻ nháy mắt hóa đá.

Đương nhiên, nhóm trợ lý vẫn nuốt nước mắt dẫn bạn nhỏ Hứa Phúc Khang đang vui vẻ đi đổi quần áo.

Đổi quần áo xong Hứa Phúc Khang cười càng sáng lạn, đôi mắt vốn không nhỏ giờ đã cười thành một đường. Thanh niên thấy nó đổi quần áo xong, tiến lên nắm tay nó đưa đến giữa sân, nơi đó có một người đang quỳ? Thanh niên chỉ vào người đó hỏi:“Lúc trước đưa cho em quyển sách đã xem qua chưa?”

Hứa Phúc Khang nhu thuận trả lời:“Chú, con xem rồi, lời kịch cũng đã thuộc.”

Thanh niên vừa lòng gật đầu, cười vỗ vỗ cái đầu tròn vo của Hứa Phúc Khang:“Cố lên, chú qua bên kia chờ con.”

“Được, cám ơn chú!”

Thanh niên xoay người về vị trí của mình, đúng lúc nghe được giọng nói không lớn không nhỏ của vị tiểu ngôi sao kia:“Chú Trần, chú có thấy người này hơi béo không? Thân mình tròn vo như quả cầu vậy, phải cho nó diễn tiểu tài chủ, mà không phải thái tử! Làm gì có thái tử nào…béo như vậy!”

“Tiểu thiếu gia, cũng không phải là thái tử thì không mập.”

“Ai nói! Không phải lúc nãy chú Trần đã nói con nít béo quá không thích hợp diễn thái tử sao?”

Xem đầy đủ

Tủ truyện