Nhật Ký Quan Sát
FULL

Nhật Ký Quan Sát

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Đản Đản Thử

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: haanhcu.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Truyện ngắn, 1×1, bĩ tử bá đạo cường ngạnh công x hướng nội trầm ổn thụ, khá u tối, HE.
Biên tập: Hà Hi

Giang Cửu Vĩ khẽ nhìn cổ tay của mình. Đúng vậy, mình xem ra có vẻ gầy yếu, nếu đọ sức với cậu ấy nhất định chỉ có một đường ૮ɦếƭ, còn có thể bị các học sinh khác cười nhạo. Nhưng nếu đọ về độ gầy yếu, chắc chắn mình sẽ là quán quân. Cậu khẽ bật cười, tiếp tục quan sát ‘ác nhân’ phía trước.

Cậu ấy không đeo dây chuyền. Sở dĩ có thể xác định như vậy là bởi những ai đeo dây chuyền đều có thói quen rụt cổ, mà cho đến tận lúc này cậu ấy vẫn không hề làm vậy, cho nên chắc chắn là không có. Túi xách cầm trên tay nhìn có hơi cũ, mấy góc đều đã bị sờn, là một chiếc túi màu đen rất bình thường. Ghi chú: không phải da, là… Cái loại chất liệu cứng cứng ấy. Túi xách của cậu ấy không treo bất cứ đồ trang trí gì, ban đầu còn nghĩ là sẽ treo một con dao nhỏ hoặc là vật gì đấy rất quái dị, xem ra là hiểu lầm rồi. Không phải ai đánh người thì sẽ mang theo mấy thứ kia, mà không phải ai mang theo mấy thứ kia thì sẽ đánh người.

Giang Cửu Vĩ khẽ chạm vào cánh tay trái của mình, chỗ đó vẫn còn hơi đau.

Cậu ấy đeo giày da. Là loại giày da màu thâm nâu, hai bên dính đầy bụi đường. Đôi giày đầy những vết nhăn, còn có mấy chỗ dường như bị chà vào làm màu ở chỗ đó thâm hơn so với những chỗ khác. Không mang theo móc giày, cùng một kiểu với loại mình đang đeo. A, có phát hiện mới, hóa ra ống quần ở gần mép giày có vết bị mòn rách, ha ha, lịch sử chiếc quần này của cậu ấy cũng lâu như trên người mình.

Giang Cửu Vĩ che miệng cười khẽ. Bởi vì quần bò cậu ấy mặc cùng là một loại, cũng mặc rất lâu đến nỗi gấu quần bị rách. Phát hiện trên người đối phương có một chỗ tương tự với mình như vậy làm cậu không nén nổi hưng phấn mà nắm chặt tay. Có chỗ giống với cường giả… Ha ha, quan sát hôm nay quả không phí công, có thu hoạch mới.

A, cậu ấy rẽ rồi. Giang Cửu Vĩ ngừng bước. Mỗi khi đến lúc này, cậu với người phía trước đều mỗi người một ngả, bởi vì chỗ bọn họ ở không giống nhau. Nói vậy có lẽ là cậu ấy trở về nhà mình rồi. Giang Cửu Vĩ thở dài, xoay người bước đi. Giữa họ lại vừa có thêm một điểm khác nhau, nơi cậu ở là phòng thuê, không giống như cậu ấy có thể về nhà.

Đang lúc cậu định bước đi thì có tiếng gọi cậu vang lên ở phía sau. Giang Cửu Vĩ sợ hãi quay người lại, chỉ thấy có ba bạn học đang chạy về phía mình. Chúng ta tạm gọi họ là A Cường, A Viễn và A Kiện đi.

Giang Cửu Vĩ bị nắm chặt tay, điều này làm cậu khẽ run lên. Nhưng ba người họ lại không nói không rằng kéo cậu đến một bãi đất trống phía sau trường học, sau đó bị chúng ném cho một ít giấy cùng rác rưởi. A Kiện đẩy mạnh Giang Cửu Vĩ một cái, nói. “Cậu quét cho xong chỗ này đi là có thể về nhà. Ngày mai chúng tôi đến kiểm tra.” Giang Cửu Vĩ ngẩn ra, ba người đồng thời trợn mắt lườm cậu một cái rồi xoay người, miệng huýt sáo lanh lảnh bỏ đi. Xa xa truyền tới những tiếng đàm tiếu của bọn chúng.

Xem đầy đủ

Tủ truyện