Phía Sau Một Vai Phản Diện
FULL

Phía Sau Một Vai Phản Diện

Chuyên mục: Truyện Teen

Tác giả: Rose Killer

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sàn Truyện

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Cơn mưa đêm tầm tả, sét rạch như muốn xé rách tầng mây, sáng bừng lên cả một góc trời phía tây rồi nhanh chóng vụt tắt như pháo hoa ngắn ngủi, từng tiếng nổ ầm ầm hòa cùng mưa và gió thét như tấu lên một bản nhạc đau thương tuyệt vọng.

Nghĩa địa trong cơn mưa đêm phủ một làn sương trắng xóa trông như những linh hồn không thể siêu thoát đang vất vưởng tìm lấy hơi ấm trong đêm mưa lạnh, những cây thánh giá cắm trên mộ dường như bị làn sương nuốt mất, mập mờ.

Trong làn sương dày đang dần tan dưới cơn mưa, bóng dáng thanh mảnh chập choạng bước như bị thương, băng qua những ngôi mộ đi sâu dần vào nghĩa địa. Mái tóc đen xơ xác ướt đẫm bám bết, khuôn mặt cô gái nhòa nước mưa, đôi môi có lẽ vì lạnh lẽo hoặc một cái gì đó đáng sợ hơn mà tái mét, làn da trắng bệch, chiếc váy rách bươm, thấp thoáng thấy phần da thịt bầm tím hằn những vết roi bên trong.

Máu bám trên chiếc váy đang dần được cơn mưa rửa trôi, nhạt nhòa chảy xuống, đôi mắt vô hồn trống rỗng, bàn chân trần trụi, tựa như một người đã ૮ɦếƭ đang tìm một cái huyệt trống để yên nghĩ trong nghĩa địa lạnh lẽo này vậy.

Hạt mưa như đạn găm vào làn da, gió hung bạo tạt vào như muốn xô ngã cơ thể yếu ớt đó, Nhã Ngân ngã khụy xuống trước ụ đất cắm một cây thánh giá đã bị nghiêng, lớp đá dưới đất làm hai đầu gối ứa máu nhưng khuôn mặt cô không chút mảy may có cảm xúc, bàn tay phải vẫn luôn siết chặt giờ từ từ buông ra, ngửa lên như đang hứng mưa. Hạt mưa rơi xuống nhỏ lên mãnh thủy tinh đầy máu đỏ trong tay, hạt mưa vỡ tan, bắn tung tóe, nước hòa cùng máu tạo thành một dung dịch đỏ nhạt theo kẽ ngón tay chảy xuống, mãnh thủy tinh dần dần sạch sẽ sáng lên trong ánh sét rạch.

- Nội à, Nhã Ngân dễ thương của nội vừa dùng mãnh thủy tinh này Gi*t người đó nội.

Giọng cô gái vang lên, rõ ràng là trống rỗng đều đều một âm điệu nhưng hòa cùng tiếng mưa lại đau xót cõi lòng người nghe, nhưng ở đây chẳng còn ai nghe nữa, chỉ có những ngôi mộ ướt đẫm trong màn mưa.

Cơn mưa làm ụ đất trôi xuống, Nhã Ngân nghiêng đầu nghĩ gì đó rồi buông mãnh thủy tinh ra, hai bàn tay cào đất đắp lên lại, nơi này bà nội cô đã yên nghĩ tám năm rồi. Phải, đã tám năm nhưng chưa thể xây cho nội một ngôi mộ đàng hoàng mà chỉ có thể đắp đất cùng cỏ thế này thôi. Cũng đúng, nhà cô đã nghèo ba lại còn là một tên nghiện cờ bạc rượu chè, nợ chồng chất nợ thì làm sao mà có tiền xây mộ chứ, phải rồi, ông ta thiếu tiền, thiếu đến mức bán cả cô con gái duy nhất này để chuộc nợ mà. Còn mẹ là một người phụ nữ lăng loàn ti tiện rẻ rách, nếu không muốn nói là một con điếm đứng đường đu đeo theo bọn đàn ông nhà giàu kiếm tiền, một người mẹ không hề ngó ngàng gì đến con gái mình, đến mức Nhã Ngân không còn có thể nhớ nổi mặt bà ta nữa rồi.

- Nội từng nói với con nếu sau này nội không còn nữa, ba mẹ không thương con thì con có thể kiếm bạn bè để ở cạnh, lúc đó con đã gật đầu vâng dạ, nhưng nội biết không? Con làm vậy chỉ để nội yên tâm thôi, vì con làm gì có bạn chứ.

Nhã Ngân ngẩng mặt lên trời, mưa tạt vào má đau rát tựa như những cái tát mà cô bị bọn con gái giáng xuống hằng ngày, dường như bụng vẫn còn cảm giác đau điếng khi ban chiều vừa nhận một cú đạp từ bọn họ. Ha! Ai mà thèm làm bạn với con gái của một cặp vợ chồng được xem là rác rưởi của xã hội chứ? Chỉ có bọn con trai muốn đến gần cô vì cái vỏ bọc xinh đẹp của nhỏ thôi, ừm, mọi người luôn gọi cô là rác rưởi hôi thối được bọc trong cái vỏ xinh đẹp mà.

Đây mà là cuộc đời sao?

Lúc nhỏ Nhã Ngân còn may mắn khi có bà nội bảo bọc, tuy cuộc sống cơ cực nhưng vẫn rất hạnh phúc, bà nội thương cô lắm, bà ru nhỏ ngủ, kể chuyện cho cô nghe, tết đến nhà không có tiền nhưng vẫn ráng gói bánh, hái trái cây ngoài vườn đem đi bán cố kiếm tiền mua đồ mới cho cô, hết lần này đến lần khác còn đỡ dùm đòn roi của ba. Nhưng nội đã ra đi mãi mãi vào năm Nhã Ngân 9 tuổi. Kể từ ngày hôm đó cuộc sống của Nhã Ngân như địa ngục, hằng ngày phải nếm đòn roi của ba trong cơn say sỉn hay thua bạc, đến trường thì chịu sự khinh miệt ức Hi*p của bạn bè. Ở nhà thì ăn roi vọt của ba, ở trường thì ăn tát của bạn bè. Căn bản muốn phản kháng cũng không thể.

Nhưng đêm nay Nhã Ngân đã phản kháng rồi, cô đã đâm tên đã mua cô từ ba đấy. Lúc đó hắn đã xé rách váy Nhã Ngân, trong cơn hoảng loạn cô đã với ngay chậu hoa gần đó đập vào gáy hắn, có lẽ lực tay của Nhã Ngân yếu nên hắn chỉ loạng choạng chứ không ngất đi, sợ hãi và căm phẫn Ϧóþ ૮ɦếƭ lý trí, Nhã Ngân đã nhặt ngay một mãnh thủy tinh đâm vào người hắn, đến khi cả người nhỏ toàn máu, đến khi hắn xụi lơ trên sàn cô mới chịu dừng lại, rồi hoảng loạn bỏ chạy đến nơi này đây.

Nhã Ngân lại cầm mãnh thủy tinh lên, cô nhìn chăm chăm vào những góc cạnh sắc bén của nó, rồi hướng cạnh nhọn nhất vào иgự¢. Lúc cô dùng nó đâm hắn, hắn đã gào rất to, có lẽ là đau lắm. Nhưng Nhã Ngân nghĩ đau thế nào cũng không bằng cái cách mà cuộc sống này tổn thương cô đâu. Sau đêm nay Nhã Ngân đã không còn nơi để về nữa rồi, nếu có thì chắc là nhà tù hoặc trại cải tạo.

Cuộc sống này đã dồn Nhã Ngân vào đường cùng rồi.

Hai tay Nhã Ngân siết chặt lấy mãnh thủy tinh, máu từ tay theo mưa nhỏ giọt xuống, hai mắt cô nhắm nghiền, đôi tay khẳng khiu gồng lên lấy lực đâm mãnh thủy tinh vào иgự¢.

Mưa vẫn cứ rơi rả rích, khung cảnh hoang tàn, lạnh giá hòa cùng mùi của cái ૮ɦếƭ ở nghĩa địa, thật là một đêm đẹp để ૮ɦếƭ.

Nhưng bỗng dưng tiếng sấm sét vang trời nổ ầm, nghe đâu đây có tiếng cây đổ, truyền đến tay Nhã Ngân cảm giác tê buốt, mãnh thủy tinh rơi xuống, hai tay xụi lơ khiến cô ngây người một lúc. Sau đó hai hàm răng vì giận giữ mà cắn chặt, đôi tay thu về siết lấy váy, cô ngẩng đầu đón lấy cơn mưa rào, gào lên đầy tuyệt vọng và căm phẫn:

- Định mệnh! Ông đã dồn tôi đến mức này rồi còn không cho tôi ૮ɦếƭ, ông còn muốn trêu đùa tôi đến cỡ nào nữa đây?

Đột nhiên gió thổi mạnh, hạt mưa chao về một hướng, luồng sương trắng trong nghĩa địa theo đó tụm về phía trước mặt Nhã Ngân, dày đặc đến mức mưa lớn thế nào cũng không tan. Mà kì lạ hơn thảy là từ trong đám sương mù ấy có một giọng nói phát ra, nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ, nhưng cực kì kiêu ngạo quyền uy:

- Chỉ những kẻ hèn nhát mới đi tự sát thôi cô gái trẻ ạ.

Nhã Ngân giật mình nhưng cũng không mấy sợ hãi bởi đối với một người đã quyết tự sát thì còn có thể sợ gì nữa? Cô từ từ đứng dậy, hướng về đám khói nói:

- Đừng có phán xét ai khi không hiểu hết về con người họ.

Tiếng cười quỷ dị vang lên:

- Cô không thắc mắc ta là ai sao?

- Biết ông là ai thì có thể thay đổi được cuộc sống của tôi sao?

- Tại sao không nhỉ? Cô vừa mắng ta đã dồn cô vào đau khổ mà.

Nhã Ngân ngơ mặt ra, rồi chẳng chút nghĩ ngợi cô cầm mãnh thủy tinh bước nhanh vào màn sương nhưng chẳng bắt được một bóng người, xung quanh cô lúc này bị làn khói bủa vây, trắng xóa như lạc vào mây khiến cô có chút hoang mang.

- Ông là ai? - Nhã Ngân lớn tiếng hỏi, âm thanh vang vọng như xung quanh là vách núi.

- Là ai sao? Ừm, cứ gọi ta là X đi, con người thường gọi những gì mình chưa biết là X mà phải không?

- Nếu ông thật sự là thế lực thần thánh nào đó, vậy ông đến đây làm cái gì? Để cho tôi thứ gì sao?

Tiếng cười vang lên, gió lạnh ùa vào như muốn Ϧóþ nghẹt phổi của Nhã Ngân:

- Có thể nói thế, ta đến vì sự căm phẫn của cô làm ta nghĩ không biết mình có làm gì sai không? Cô biết đó, những kẻ lớn chức mà sai thì để lại hậu quả ghê gớm lắm. Cô gái trẻ à, tin tưởng chút đi, thế giới này công bằng lắm, chớ có oán trách rồi bất lực tự sát như thế.

Khuôn mặt ơ thờ của Nhã Ngân từ nãy giờ không đổi giây phút này lại câu lên nụ cười nhếch:

- Công bằng? Ông nói thế giới này luôn công bằng á? Hẳn là ông đến đây để diễn hài chọc cười tôi sao X? Nếu công bằng thì tại sao cùng là con người nhưng vì cái gì tôi luôn thua những kẻ khác? Tại sao ba mẹ của chúng luôn tốt đẹp, còn ba tôi lại là một tay nghiện ngập rượu chè cờ bạc, mẹ là một con điếm đu đeo đàn ông? Tại sao chúng có thể mặc quần áo đẹp, còn tôi phải khoác lên người những vết sẹo của đòn roi? Ha ha, ông nói xem, cái chữ công bằng của ông ở đâu vậy hả?

- Mỗi người một hoàn cảnh, đừng so ai với ai, luật của thế giới này là được này mất kia. Cô có thể thua bọn chúng ở điểm đó, nhưng bọn chúng còn khuya mới sánh nổi khuôn mặt của cô mà phải không? Chẳng phải cô đã có vẻ bề ngoài mà mọi cô gái đều ao ước sao? Đến mức bọn bạn cờ bạc của ba cô đâu tiếc tiền bỏ ra mua cô mà.

Nhã Ngân bật cười như điên, hai tay cô ôm lấy tai mình như từ chối nghe lời giải thích của X:

- Nếu như ngoại hình là cái tôi có được thì tại sao nó không giúp ích gì cho tôi vậy, nó chỉ tổ mang đến cho tôi rắc rối thôi, bọn con gái trong trường không hề ao ước ngưỡng mộ tôi như ông nói, mà chúng ghét cay ghét đắng tôi, cũng chính vì cái ngoại hình này mà ba tôi mới bán tôi đấy. Ông chỉ đang cố biện minh cho sự ngu xuẩn trong việc tạo tác của mình thôi. Nếu như ông nói luật của ông là được cái này mất cái kia thì tại sao ông không cho tôi được những gì bọn chúng được và mất những thứ bọn chúng mất đấy. Tôi cũng đâu có muốn gì nhiều, chỉ đơn giản muốn được ba mẹ đàng hoàng thương yêu, mọi người tôn trọng thay vì sỉ nhục gia cảnh của tôi, tôi chỉ muốn được như những con người khác thôi mà.

Tiếng thở dài bất lực vang lên như gió lùa tán lá cây:

- Uầy! Có lẽ nỗi oán hận của cô với ta sâu sắc nhỉ? Ta nên làm sao để cô hiểu ai cũng có nổi khổ của mình đây? À phải rồi, một người bạn của ta vừa tặng cho ta một quyển sách do y viết, nội dung cũng khá, kiểu hoàng tử lọ lem và bên cạnh không thể thiếu một vai phản diện độc ác. Ok, ta sẽ cho cô được sinh ra với một gia cảnh tốt nhất, có đủ mọi thứ mà cô hằng mơ ước, muôn kẻ phủ phục dưới chân, chỉ là, cô nên nhớ một câu, luật của sự tồn tại là được cái này mất cái kia. Đồng ý chứ?

Nhã Ngân khựng người lại? Luật của sự tồn tại là được cái này mất cái kia sao? Thật sự là cô sẽ được sinh ra với gia cảnh tốt, có ba mẹ yêu thương, người người bao bọc sao? Cô có thể thoát khỏi cái cuộc sống chó má này sao?

- Tôi đồng ý.

- Dù phải trả bất cứ cái giá nào?

Trong đầu Nhã Ngân lúc này kéo về đầy những hình ảnh dây nịch của ba cô vung lên quất, năm ngón tay và bàn chân của lũ con gái trong lớp, là sự khinh bỉ chửi rủa của mọi người, là máu của người đàn ông đã mua cô văng đầy sàn nhà. Dường như trong giây phút này những vết bầm tím trên cơ thể lại nhói đau lên, hai bàn tay cô siết chặt, đầu ngửa lên, lúc này tiếng sét đánh vang rền, bầu trời rực sáng như ban ngày, tầng mây như bị xé ra, mưa ào ạt tuôn như máu:

- Tôi chấp nhận, chỉ cần thoát khỏi cuộc sống chó má này, tôi chấp nhận trả bất cứ cái giá nào.

Làn sương trắng xóa bao trùm lấy Nhã Ngân, sương lạnh buốt khiến cơ thể cô tê cứng, hơi thở như ngưng lại, tầm mắt nhòe dần đi, cuối cùng chỉ còn lại một màn đêm đen đặc cùng câu hát văng vẳng bên tai:

"Ngày Nó đến, bóng tối sẽ nuốt trọn mặt trời.

Ba con quái thú từ khởi nguyên thức dậy: Leviathan sẽ náo động đáy biển, Behemoth đạp nát mặt đất và Ziz sẽ tung cánh xẻ đôi bầu trời.

Vầng trăng nhuộm một màu máu rùng rợn, những vì tinh tú bị cuốn lấp trong mây đen, sấm sét vang rền xuyên thủng các tầng trời đánh xuống.

Xem đầy đủ

Tủ truyện