Phía Sau Tan Vỡ
FULL

Phía Sau Tan Vỡ

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Diễm Quỳnh

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

– Tôi không ngờ sau năm năm không gặp, anh lại có sở thích dùng chung đồ với người khác đấy!
– Em có ý gì?
– Nếu anh đã thích dùng chung đồ đến vậy thì được thôi. Đến quán bar, tôi sẽ làm theo những điều anh muốn.
Hiện tại, phản kháng là vô dụng, là thứ có bộc lộ cũng không cứu vãn được tình hình. Sống chung với Chu Đức Tấn, sớm muộn gì Lương Tú Trân cũng không còn giống Lương Tú Trân của trước kia. Hắn không dùng cách này thì sẽ có cách khác khiến cô phải đau khổ. Bây giờ chấp nhận, ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ cô sẽ được yên ổn. Dù sao cũng không thể thoát ra chẳng bằng đối mặt, chuyện gì đến sẽ đến.

Chu Đức Tấn đứng lặng người một lúc lâu vì những lời Lương Tú Trân nói. Hắn dần hiểu ra sự tức giận trong cô, hiểu được suy nghĩ mà cô đang nghĩ trong đầu. Khoé môi khẽ cong lên để lộ một đường cong tuyệt đẹp, ánh mắt khi Chu Đức Tấn nhìn Lương Tú Trân có phần không trong sáng. Hắn chậm rãi lại gần chỗ cô đang đứng. Nhìn cơ thể phổng phao trước mặt, hắn chỉ hận không thể làm gì được vì chưa phải địa điểm phù hợp.
Thân hình to lớn của Chu Đức Tấn che khuất đi dáng người nhỏ bé trước mặt. Một mình hắn cô đã không thể chống trả đừng nói đến mấy tên đàn ông khác. Lương Tú Trân e rằng cuộc tẩu thoát lần này sẽ không thành công.
Chu Đức Tấn cúi đầu nhẹ nhàng đặt lên môi Lương Tú Trân một nụ hôn. Đôi chân cô vô thức lùi về sau như đã hình thành phản xạ từ chối đối với người đàn ông này. Nhưng cánh tay to lớn kia chẳng biết từ bao giờ đã giữ chặt eo cô lại đến nỗi nhúc nhích cũng không xong.
Nụ hôn của hắn không chiếm hữu cũng không cuồng loạn mà chỉ nhẹ nhàng như phủ một lớp phấn trên môi. Hương vị ngọt ngào hoà lẫn với mùi rượu vang đỏ thượng hạng, có chút cay nhẹ nơi đầu lưỡi. Lương Tú Trân chau mày khó chịu, hai tay nắm chặt vạt áo Chu Đức Tấn. Trong lòng chỉ mong những chuyện đang diễn ra nhanh chóng kết thúc.
Rời khỏi môi mềm, Chu Đức Tấn mỉm cười đầy đắc thắng còn Lương Tú Trân lại vội vàng lau đi những vết tích còn sót trên môi. Chu Đức Tấn không vì hành động chống đối của Lương Tú Trân mà nổi giận ngược lại còn dịu dàng với cô.
– Vợ, chúng ta đi thôi!
Một câu “vợ”.
Hai câu “vợ”.
Lương Tú Trân biết mối quan hệ giữa cô và hắn là vợ chồng nhưng một tiếng vợ phát ra từ miệng Chu Đức Tấn khiến cô ghê sợ. Suy cho cùng, cô cũng chỉ là người vợ trên danh nghĩa, là đồ chơi của hắn. Sau này hắn chán ghét nhất định sẽ vứt bỏ còn vị trí chủ nhân Chu gia, sớm muộn gì sẽ có người thay thế cô mà thôi.
Tiếng bước chân của Chu Đức Tấn vang lên trong căn phòng phá vỡ sự im lặng vốn có. Lương Tú Trân xoay người nhanh chóng đi theo sau.


Hai người lên xe rời khỏi biệt thự đến nơi mà Chu Đức Tấn muốn Lương Tú Trân phục vụ đàn ông. Hắn không lái xe mà để người làm cầm lái, còn hắn ngồi ở hàng ghế sau cùng cô.
Vách ngăn giữa hàng ghế trước và sau sớm đã được cài đặt trong xe. Hiện giờ khoảng cách giữa cô và hắn đang rất gần, chỉ cần một chút dịch chuyển sẽ chạm vào nhau. Còn chưa kể không gian bây giờ còn hẹp hơn khi chỉ có hai người trên xe.
Lương Tú Trân nép mình sát vào cánh cửa xe. Đôi tay nắm chặt vào nhau, ánh mắt hướng về phía khác cố gắng không nhìn Chu Đức Tấn.
Trong lòng Lương Tú Trân không khỏi thấy hỗn loạn. Càng về khuya, số lượng xe trên đường càng ít đi nhưng quán bar thì không như vậy. Cô cảm tưởng chiếc xe này đang đi với vận tốc ngày một nhanh hơn cứ như thể muốn đưa cô đến nơi ghê tởm ấy càng nhanh càng tốt.
Ngoài mặt, miệng lưỡi Lương Tú Trân cứng rắn không tỏ thái độ sợ sệt nhưng thâm tâm lại vô cùng rối rắm. Chấp nhận làm đồ chơi cho Chu Đức Tấn đã khiến sự tự tôn, lòng tự trọng của cô tổn thương. Bây giờ hắn còn ép buộc cô làm công việc ghê tởm, phục vụ những người đàn ông khác. Trong mắt hắn, cô chẳng khác gái vũ trường vô cùng rẻ mạc!
Sự im lặng bất thường từ Lương Tú Trân khiến Chu Đức Tấn chú ý đến. Hắn quay sang lặng lẽ quan sát từng cử chỉ, hành động của cô.
Đôi vai gầy run lên nhè nhẹ không phải vì cái lạnh mà đang sợ hãi điều sắp xảy đến. Hai tay nắm chặt vào nhau tới nỗi đỏ ửng, ánh mắt không dám nhìn hắn dù chỉ một lần.
Chu Đức Tấn sớm đã đoán được những điều Lương Tú Trân suy nghĩ trong tâm trí khi cô nói ra những lời lúc nãy. Nhưng hắn không buồn giải thích một câu, mặc cho cô hoang mang trong nỗi lo sợ. P Khẽ ho lên một tiếng ra hiệu, Chu Đức Tấn hắng giọng.
– Qua đây với tôi!

Xem đầy đủ

Tủ truyện