Phiêu Du Giang Hồ
FULL

Phiêu Du Giang Hồ

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Một Âu Dương Thiếu Nhân yêu mị, háo sắc nhưng cũng rất dịu dàng.

Một Âu Dương Huyền lạnh lùng, cao ngạo nhưng luôn âm thầm bảo vệ.

Một Âu Dương Y ngọt ngào, lãng mạn nhưng thi thoảng lại rất quái gở.

Lại thêm Âu Dương Thiếu Nhiên vô cùng ngây thơ, đáng yêu.

Bốn huynh đệ nhà Âu Dương cũng là những người đầu tiên biết được bí mật về thân phận thực sự của Thượng Quan Tình. Cũng chính vì vậy mà kế hoạch “đào tạo” một “nữ hiệp” Thượng Quan Tình đại danh đỉnh đỉnh, võ công siêu phàm, uy chấn giang hồ đã ra đời. Và bắt đầu từ đó, Thượng Quan Tình tội nghiệp của chúng ta ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, ôm uất hận mà đi ngủ vì sự “dạy dỗ” đầy tâm huyết của bốn mỹ nam nhà Âu Dương.

“Tiểu Tình, hôm nay chúng ta sẽ luyện cưỡi ngựa. Hãy tưởng tượng chút xíu nhé. Nàng và ta đang ở trong một khu rừng, thúc ngựa phi như bay, giống như chú chim nhỏ giữa rừng xanh đang dang rộng đôi cánh vậy. Cảnh tượng thật đẹp biết bao, trước mặt chúng ta ngập tràn hoa tươi như tắm mình dưới ánh trăng sáng, lúc đó màn đêm đã…”

“Dừng! Đừng nói nữa!”, tôi vội vàng cắt lời huynh ấy.

“Âu Dương Y, huynh có chắc là phải luyện cưỡi ngựa trong rừng mới được không?”

“Tiểu Tình à, nàng không thấy lãng mạn hay sao?”

Cảm giác mồ hôi lạnh như bão lốc túa khắp người tôi thế này là sao?

Nhưng! Tôi có một dự cảm không lành, mặc dù quái nhân năm nào cũng có, nhưng quái nhân năm nay lại đặc biệt đông. Kỳ lạ, tại sao lại dừng ngựa? Tôi nhìn về phía trước, miệng há thành hình chữ O.

“Âu… Âu Dương Y! Ở… ở đây sao lại có hổ thế?”

“À! Ha ha! Tiểu Tình à, đây là con vật yêu quý mà ta muốn tặng nàng. Nàng thích không?”, Âu Dương Y vẻ mặt nịnh nọt nói với tôi.

“Âu Dương Y, đồ dã man, đồ biến thái!”, con ngựa sợ hãi vội lao đi như bay, còn tôi tìm mọi cách cố sống cố ૮ɦếƭ bám chặt vào cổ nó.

[1] Xuyên không: Ý chỉ quá trình nhân vật vượt qua thời gian, không gian, tới một địa điểm, một thời đại khác. Có thể là từ hiện tại trở về quá khứ hay từ quá khứ tới hiện tại, tương lai. Trong phạm vi nội dung truyện này, nhân vật chính đã xuyên không từ hiện tại trở về quá khứ.

“Đây là đâu vậy?”

“Ngươi đang ở đâu thì là chỗ đó chứ sao.”

“Làm ơn đi, ông nói thế thì khác nào không nói?”

“Thứ không khác thì vốn tự nó đã khác!”

“Không phải chứ! Ông già ૮ɦếƭ tiệt! Ông mau nói cho bổn cô nương biết đây là đâu?”

Đừng trách tôi bất lịch sự khi nổi giận với một người già như thế! Tôi không kiềm chế được! Tôi chịu hết nổi rồi!

Thiết nghĩ Thượng Quan Tình tôi mới sống trên đời được mười bảy năm, tuy chưa va vấp nhiều nhưng hiểu biết cũng không đến nỗi kém.

Từ trước đến nay tôi chưa từng gặp ai nói chuyện kiểu như thế! Chỉ mỗi vấn đề “Tôi đang ở đâu”, mà phải hỏi đi hỏi lại đến nửa ngày trời vẫn không sao hỏi cho rõ được.

Nguyên nhân của sự việc là thế này.

Tôi tên Thượng Quan Tình, mười bảy tuổi, là một thiếu nữ luôn sống mẫu mực. Chiều nay khi tan học, tôi bắt gặp con mèo nhà bà người bạn của chị hàng xóm. Vì đuổi theo bắt con mèo đó, không cẩn thận nên bị rơi xuống cống.

Thực ra chuyện này cũng rất bình thường, ai mà chưa một lần ngã xuống cống chứ. Chỉ có điều đây không phải là chuyện có thể lôi lên bàn mà nói với nhau thôi.

À, các bạn sẽ hỏi thế sao tôi lại nói phải không! Tôi cũng chẳng muốn kể ra đâu! Nhưng… nhưng khi mở mắt ra nhìn, tôi bất ngờ phát hiện mình đang đứng trên đỉnh núi, sau đó còn bất thình lình gặp phải một ông già kỳ quái nữa chứ.

Đối với sự tồn tại của các hiện tượng siêu nhiên, từ trước đến nay tôi luôn giữ thái độ bình tĩnh.

Nhưng tôi đang muốn về nhà!

Vì vậy, tôi mới cất lời hỏi ông già kia: “Tôi đang ở đâu?”. Thế mà đã nửa tiếng trôi qua, tôi vẫn chưa có được câu trả lời rõ ràng.

“Đây là mảnh đất vô dục!”

Xem đầy đủ

Tủ truyện