Quá Yêu - Hàn Viện
FULL

Quá Yêu - Hàn Viện

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Hàn Viện

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Hiện đại, trọng sinh.
Độ dài: 16 chương +1 ngoại truyện.
Edit: hoa hồng

Cô không muốn ૮ɦếƭ. . . . . .

Một linh hồn mờ nhạt thoáng hiện như làn khói trôi nổi bên trong núi rừng.

Thân hình lượn lờ, gương mặt trắng bệch không có chút máu, trên mặt của cô ấy mang theo vô tận tuyệt vọng cùng bất lực.

Tuyệt vọng, ở chỗ cái gọi là Sinh và Tử, thì cô đã ૮ɦếƭ, bởi vì khi cô đi theo vào trong đám người đó, mọi người đều không nhìn thấy sự tồn tại của cô, cô có thể xuyên cơ thể của bọn họ, không người nào có thể thấy cô.

Bất lực, ở chỗ cái gọi là Sinh và Tử, cô. . . . . . Thật sự đã ૮ɦếƭ, nhưng mà cô vẫn muốn sống.

Cô hy vọng mình còn sống bởi vì, người đàn ông của cô còn đang chờ cô.

Trong mắt của cô gái tràn đầy sự phức tạp cùng đau thương, nhìn rừng núi vô tận, trong khoảng thời gian ngắn, không biết mình rốt cuộc nên đi nơi nào.

Trên trời có thần tiên sao? Nếu như có, vì sao còn chưa có tới mang cô đi?

Dưới đất có linh hồn sao? Nếu như có, vì sao còn chưa có tới bắt cô đi?

Cho tới bây giờ, cô vẫn không biết, vì sao linh hồn của cô vẫn còn lang thang trong thế giới này?

Là bởi vì. . . . . . Cô không thể đầu thai sao? Đây chính là cô hồn sao? Cuối cùng muốn cô làm gì đây?

Hay là nói. . . . . . Thật ra thì cô không đáng ૮ɦếƭ, có thể là do ૮ɦếƭ nhầm thời gian, cho nên giống như hình dáng cô bây giờ, không thể đầu thai được?

Nếu sự thật là ૮ɦếƭ như vậy, đó không phải là rất tốt sao? Cái này không phải nói cho cô biết là cô có thể giữ hình dáng linh hồn này đi tìm người đàn ông của cô. . . . . . Nhưng mà sau khi tìm được anh, cô có thể làm gì? Có thể làm gì?

Cúi đầu, thân hình như làn khói, cô phải tìm anh thế nào đây?

Vừa phức tạp lại mờ mịt, khi cô đang đau khổ suy nghĩ tất cả vấn đề thì một lực hút đáng sợ xuất hiện bất ngờ hút lấy cô.

Là ai? Là ai đang kéo cô? Bất an quay đầu, trong mắt cô có hốt hoảng cùng lo lắng.

"Tỉnh lại. . . . . ."

Có người nói chuyện ở bên tai cô, nhưng mà cô nhìn bốn phía, trừ rừng núi tối đen, chẳng có cái gì cả.

"Kích điện một lần nữa."

Là ai? Người nào ở bên tai cô nói chuyện? Người nào đang kéo cô?

Chấn động mãnh liệt làm thân thể cô nảy lên dữ dội, có một cỗ đau đớn xâm nhập vào cơ thể cô.

Thật là đau! Là cái gì vậy?

Cô khổ sở muốn kêu to, muốn gào thét, nhưng lại không có sức, chỉ có thể cảm giác cơ thể không ngừng bị kéo về một hướng khác, mặc cho cô giãy giụa như thế nào cũng không trốn thoát.

"Kích điện thêm lần nữa! Có nghe thấy không? Tỉnh lại. . . . . ."

Gian nan quay đầu, cô vẫn không tìm được nơi phát ra giọng nói đó, nhưng nhìn phía sau có một đạo ánh sáng màu trắng rất chói mắt, mà cô đang bị kéo về phía nơi có ánh sáng trắng khiến người ta không mở mắt ra được đó.

"Là ai đang gọi cô?" Cô khổ sở kêu to, cảm giác иgự¢ đau đớn khác thường, tựa như lá phổi bị rót vào một lượng lớn khí.

"Đã tỉnh lại. . . . . ."

Bên tai nghe được một giọng nói từ từ biến mất, mà cô đang vật vã trong đau đớn, lại bị ánh sáng trắng đó bao phủ hoàn toàn, không mở mắt ra được. . . . . .

*****************************

"Này! Triều Hệ, anh đi đâu vậy? Em cũng muốn đi cùng."

Triều Hệ nở nụ cười, như trưởng giả lớn tuổi, hiền hòa ngồi xổm người xuống, vỗ vỗ gương mặt cô bé, "Bé Ly, ngoan, chớ theo anh, anh muốn tìm chị Tâm nói chuyện yêu đương, đừng làm cái đuôi đi theo sau anh, chỉ biến thành kỳ đà cản mũi mà thôi, đi chơi đi." Anh chỉ một cái sân khác bên kia.

"Em không phải con nít, cũng không phải cái đuôi, em chỉ muốn đi theo anh. . . . . . Anh muốn đi tìm chị Tâm. . . . . . Nói chuyện yêu đương sao?" Cô bé hơi lộ vẻ kinh ngạc.

"Đúng rồi! Cùng Tâm nói chuyện yêu đương, để cho cô ấy nhanh chóng nhớ tới anh. Cho nên, em tự mình đi chơi đi." Triều Hệ không chút nào giấu giếm nói, trong mắt thoáng hiện thâm tình cùng dịu dàng.

Cô bé này thật ra cũng không nhỏ, chỉ là thiếu nữ sắp trưởng thành, gọi cô là con nít, thì có vẻ quá gượng ép.

"Anh và. . . . . . Chị Tâm nói chuyện yêu đương làm gì? Chị ấy cũng sẽ không nhớ rõ tình cảm của anh, đừng tìm chị ấy nói chuyện nữa! Chị ấy quên tất cả mọi chuyện, anh đi thì. . . . . . Chỉ càng thêm đau lòng mà thôi." Trong mắt của cô lộ ra vẻ thương yêu cùng không nỡ.

Đáng tiếc Triều Hệ không nghe lọt, tất cả trong đầu đều là người phụ nữ yêu mến, mỉm cười, "Không sao, coi như bây giờ cô ấy quên, thì nhất định sẽ có một ngày có thể nhớ lại, tựa như có vài người, có lẽ đã từng ૮ɦếƭ qua, cho nên biết được tầm quan trọng của quý trọng, anh không sợ cô ấy quên tất cả, chỉ sợ thời gian ở bên cô ấy quá ít."

"Tâm. . . . . . Sẽ không cảm ơn anh, chị ấy hoàn toàn không biết chị ấy quan trọng thế nào với anh." Cô cúi đầu, nhỏ giọng oán trách, giống như là đang vì anh đòi lại công bằng.

"Không sao, bé Ly, coi như hiện tại cô ấy không biết, nhưng về sau, sẽ có một ngày khi cô ấy nhớ lại tới tất cả thì nhất định sẽ hiểu rõ." Mà bọn anh đang chờ đợi đến lúc cô ấy biết tất cả.

Triều Hệ khẽ mỉm cười với cô bé, sau đó không chút do dự xoay người, đi thẳng tới ngôi nhà hoa.

Chờ anh đi xa, cô gái đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Nhìn anh kiên định cùng chấp nhất như vậy, cô đó không khỏi lộ ra mỉm cười, cảm thấy yên tâm, vui sướng không thôi, hít sâu một hơi, cho đến lá phổi đầy khí, không thể tiếp tục chứa nữa, lại dùng lực thở ra.

Cô quyết định chạy theo anh, ở bên tai của anh càu nhàu, "Triều Hệ, em tuyệt không cảm giác mình là kỳ đà cản mũi, coi như anh cảm thấy em rất chướng mắt, em vẫn muốn đi theo anh, bởi vì em cũng muốn đi tìm chị Tâm, tin tưởng em, em rất thức thời, nhiều lắm là. . . . . . Nhiều lắm là khi anh muốn hôn trộm chị Tâm thì em sẽ nhắm mắt lại, không nhìn lén."

"A. . . . . . Bé Ly, coi như em muốn nhìn lén, anh cũng sẽ hôn, hơn nữa không phải hôn trộm, mà là hôn quang minh chính đại." Mặc dù không thể làm gì với sự quấn người của cô bé, nhưng Triều Hệ vẫn không nhịn được mà bật cười.

"Tùy em muốn làm sao thì làm, dù sao. . . . . . Đúng rồi! Hơn nữa anh cho em biết, anh theo bên cạnh em cũng lấy được không ít chỗ tốt."

"Hả? Chỗ tốt gì?"

Bên cạnh cái bóng dài có một cái bóng thấp bé, một lớn một nhỏ, một nam một nữ, hai người tự tại đi trong sân nhà họ Quách, người làm mỉn cười nhìn bọn họ.

"Ha ha, gia sư đến đây là để dạy em học, lại không làm việc đàng hoàng, giả bộ làm thầy giáo, tiến hành tán gái, anh xem, nếu như không có em đây hộ tống, anh cho rằng còn có thể tiếp tục công việc ở chỗ này sao?" Cô nói xong liền đắc ý.

"Cái người này nói gì cũng đúng, cho nên. . . . . . Cho nên anh phải cảm ơn em rồi?" Triều Hệ cười hỏi, gương mặt mê người, một số gần như quyến rũ, khiến người động lòng.

Ít nhất bên trong công việc của đám người giúp việc của nhà họ Quách, là nam nữ hay già trẻ lớn bé, chỉ cần nhìn thấy anh, cũng sẽ mặt đỏ tim đập nhanh, bởi vì dáng dấp của anh thật sự quá xinh đẹp, mặc dù hình dung một người đàn ông như vậy rất thất lễ, nhưng mà. . . . . . Ai bảo anh đẹp như thế!

"Không cần cảm ơn em, chẳng qua em có một thỉnh cầu quan trọng hết sức nghiêm túc." Sắc mặt của cô nặng nề nhìn anh.

Lúc này, hai người bọn họ rốt cuộc đã đi đến cửa ngôi nhà hoa.

Triều Hệ dừng lại, nghiêm túc nhìn cô. Từ lúc anh đến làm việc ở nhà họ Quách đến nay đã ba tháng, lần đầu tiên nhìn thấy bé Ly nghiêm túc nói chuyện cùng anh, khiến cho anh bắt đầu căng thẳng.

"Thỉnh cầu gì? Em nói đi."

Xem đầy đủ

Tủ truyện