sac-dep-chet-nguoi.jpg
FULL

Sắc Đẹp Chết Người

Chuyên mục: Phương Tây

Tác giả: Linda Howard

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Trinh thám, hình sự

Tên tôi là Blair Mallory, và tôi chuẩn bị kết hôn, nhưng Ba vị thần mệnh chẳng thèm hợp tác… Tôi ghét cay ghét đắng họ, hử? Chẳng qua cũng chỉ là những mụ già phản trắc vô tri vô giác câm lặng mà thôi.

Tôi ngồi tại bàn ăn, mắt nhìn chằm chằm vào cuốn lịch, kiểm tra tất cả các ngày rảnh rỗi còn lại không vướng vào các ngày có hẹn nào trong xấp giấy xếp lịch làm việc giăng đầy trên bàn: của tôi, của Wyatt, của bố mẹ, của các cô em, của mẹ Wyatt, của chị gái Wyatt, của các con và chồng chị ấy… nhiều đến nỗi chẳng thấy hồi kết thúc. Không hề có ngày nào rảnh cho tất cả trừ ngàysau lễ Giáng Sinh mà rõ ràng không thể nào là ngày cưới của tôi được. Nếu chúng tôi cưới vào ngày sau Giáng sinh thì các ngày lễ kỷ niệm sau này của tôi sẽ tẻ ngắt đến ૮ɦếƭ mất,, vì hẳn Wyatt sẽ tặng cho tôi bất cứ thứ gì mà anh có thể nghĩ ra. Không đời nào. Tôi không phá hỏng bản thân mình đâu.

‘Em đang phùng mang trợn mắt đấy.” Wyatt quan sát mà không thèm rời mắt khỏi bản báo cáo anh đang đọc. Tôi cho đó là một loại báo cáo nào đó của cảnh sát, vì anh là trung úy của lực lượng cảnh sát địa phương, nhưng tôi không thèm mở miệng hỏi lấymột câu. Tôi sẽ đợi cho đến lúc anh rời khỏi phòng để đọc tập giấy ấy, điều đó cho thấy nó có liên quan đến một người tôi quenbiết. Bạn sẽ lấy làm ngạc nhiên về những việc một số người sẽ làm, những người mà bạn sẽ không thể nghĩ được trong cả triệu năm nữa sẽ tạo ra nhiều phiền toái; tôi dứt khoát là đã được mở mắt từ khi tôi hẹn hò với Wyatt – ờ, đúng ra là từ khi tôi đọc được các bản báo cáo của anh, thử nghĩ đi, dầu sao đi chăng nữa cũng là trước cuộc hẹn hò của chúng tôi. Cặp kè với một cảnh sát thật có nhiều ích lợi, đặc biệt là với một người có chức vụ khá cao.

“Anh cũng sẽ phùng mang trợn mắt nếu phải cố mà xử lý cho xong cái đống lịch công việc chồng chéo này thay vì chỉ việc ngồi đó mà đọc thôi.”

“Anh đang làm việc,” anh vặn lại, thú nhận rằng anh thực đang đọc một loại báo cáo nào đó ; Tôi chỉ hy vọng là nó hay ho, vàrằng nó sẽ bị để quên đấy khi anh đi vào phòng tắm hay vào đâu đó. “Em sẽ không gặp bất kỳ rắc rối nào với những tờ giấy ấy nếu như em làm theo gợi ý của anh.”

Gợi ý của anh là tổ chức ở Gatlinburg, một tiệc cưới giản dị và chả cần đồ đạc váy xống gì nhiều. Giải quyết vụ tiệc cưới thì dễthôi, nhưng đã từng trải qua công cuộc khăn gói cho một sự kiện quan trọng, tôi đã học được một bài học đắt giá: bạn luôn có cái để mà quên. Tôi không muốn trong ngày cưới của mình phải chạy loanh quanh cố tìm thứ thay thế cho vật mà tôi lỡ quên béng đi mất.

“Hay chúng ta tổ chức cưới ngay tại trụ sở tòa án ở đây?” Anh đề nghị.

Đàn ông thật chẳng có nổi một cái xương sườn lãng mạn trong người, mà thật ra thì tốt thôi, vì tôi cũng không lãng mạn cho lắm, ướt át quá chỉ tổ làm tăng thêm trạng thái kích động mà thôi. HƠn nữa, tôi thừa biết tiến trình Giải Quyết Mọi Chuyện Thế Nào,và tôi muốn có những bức ảnh để còn khoe mẽ với đám con cháu sau này.

Và tôi cần phải nhấn mạnh thêm, sinh nhật lần thứ ba mươi mốt của tôi đã đến và đã qua, đưa tôi đến rất gần với phương pháp chọc ối (khi sinh con). Bất kỳ em bé nào mà tôi sinh ra, tôi muốn sinh chúng trước khi bước vào thời kỳ mà bác sỹ sản khoa nào cũng tự động chỉ định phương pháp chọc ối để bảo toàn mạng sống và tránh nỗi sợ bị kiện tụng sau này.Tôi không muốn bị một cái kim dài ngoẵng chọc vào trong bụng. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó đụng vào mắt hay bất kỳ phần thân thể nào của con tôi?Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cái pitton (gây mê) đâm vào cột sống của tôi? Trong truyện Peter Pan, con cá sấu nuốt nguyên một cái đồng hồ và bạn có thể kể rằng con cá sấu đó càng tiến lại gần thì tiếng tích tắc trong bụng nó càng rõ? Cái đồng hồ sinh học trong tôi đang kêu tích tắc giống y như con cá sấu ૮ɦếƭ tiệt đó đấy. Hoặc nó là một con cá sấu Mỹ. Chả vấn đề gì. Thay vì kêu “tick-tock” thì nó chuyển thành “Amnio” (từ này hoàn toàn chẳng hợp với nhịp “tick-tock” chút nào.) và tôi đang gặp ác mộng vì chuyện này.

* Amnio: Viết tắt của Amniocentesis (phương pháp chọc ối). Ở đây ngụ ý thay vì cái đồng hồ kêu tích tắc thì đồng hồ sinh học của Blair kêu “Chọc ối, chọc ối”, nghe ác mộng thật rồi.

Tôi phải cưới thật nhanh, để quẳng cho hết cái đống Tђยốς tгáภђ tђคเ của mình đi.

Còn Wyatt chỉ việc ngồi kia mà đọc bản báo cáo ૮ɦếƭ tiệt của anh trong khi tôi gần như khủng hoảng đến mức thét lác loạn cả lên. Anh thậm chí còn không cố làm tôi vui bằng cách nói cho tôi biết có gì trong đó vì thế tôi nảy ra một ý tưởng hay ho là liệusau đó tôi có cần phải nghiên cứu để biết thêm chi tiết hay không– anh chưa từng để tôi làm thế. Anh là một gã tham lam tuyệt đốikhi dính dáng đến công việc có liên quan đến nghề nghiệp cảnh sát của mình, giữ tất cả làm của riêng.

‘Em bắt đầu cho là điều này sẽ chẳng bao giờ xảy ra, chúng ta sẽ không lấy được nhau.” Tôi rầu rĩ nói, quăng cái 乃út xuống mặt bàn.

Không thèm động đậy tư thế ườn ra thoải mái của mình, anh ném cho tôi cái nhìn châm chọc. “Nếu em thấy quá nhiều, anh sẽ xử lý hết mọi việc,” anh lên tiếng. Nếu như có một sự chỉ trích nhẹ nhàng nào đó trong giọng nói của anh thì là bởi anh bắt đầu trở nên thiếu kiên nhẫn với việc có vẻ giống như một cuộc diễu hành vô tận của các trì hoãn và cản trở. Anh muốn cưới tôi; anh không thích nỗi bất tiện phải ngủ vạ vật tại căn hộ của tôi– chưa tính đến việc anh thấy chẳng có lý do gì để tôi vẫn sống ở đó, thay vì ở đây với anh- và anh sẵn lòng để tôi xoay sở với những việc lặt vặt dành cho con gái mà anh cho là có liên quan đến đám cưới, để anh có thể xoay sở với những việc thuộc lĩnh vực đàn ông. “Em sẽ là Blair Bloodsworth trước khi hết tuần này.”

“Giờ đã là thứ Tư rồi, việc đó –“ Tôi ngừng phắt lại, bộ não của tôi đúng là bị đông cứng khi câu nói của anh ào vào. Không.Không! Tôi không thể đã bỏ sót một việc quá rõ ràng đến thế, nó lù lù ngay trước mặt ấy chứ. Đơn giản là không thể nào, trừ phitôi đã mụ hết cả người vì ham muốn đến nỗi không nghĩ được cho thông suốt. Khi cái cớ này xuất hiện, nó hoàn toàn tác động đến tôi. Quyết định làm thế nào mà sơ suất lại xảy ra, tuy thế, không bỏ qua được. Tôi chụp lấy cây 乃út và viết nguệch ngoạc những lỗi phạm phải, rồi viết thêm lần nữa chỉ đề chắc rằng các dây thần kinh của tôi không bị chập mạch. Quả là vận đen.

“Ôi không!” Tôi nhìn trừng trừng khiếp hãi vào thứ tôi vừa viết, thứ mà tất nhiên thực sự chẳng làm Wyatt để tâm, thứ hiển nhiên là ý của tôi. Không phải là tôi lên kế hoạch cho những tiểu tiết này, nhưng một khi thời cơ tự nó đến – thì tôi nhìn anh đầy bi kịch và phát âm rõ đến từng tiếng một, “Em không thể lấy anh được.”

Wyatt Bloodsworth, một trung úy cảnh sát, người đàn ông hoàn hảo, gã trai mạnh mẽ từ đầu tới chân và là người tôi tôn thờ, cúi người và đập đầu vào bàn “Sao lại là tôi?” Anh rên rỉ. Bịch. “Kiếp trước tôi có làm gì sai trái nào?” Bịch. ‘Tôi còn phải trả giá bao lâu nữa?” Bịch.

Bạn sẽ nghĩ ý của anh là hỏi tại sao mà tôi lại không lấy anh, nhưng không, anh cư xử như thể một quả bom laze vậy. Thực ramà nói, tôi nghĩ anh đang cố đóng kịch với tôi, về lý thuyết thì cách tốt nhất là lấy độc trị độc. Tôi không thể quyết định xem tôibực bội với cái nào hơn, cái ý tưởng anh nghĩ tôi là nữ hoàng kịch nghệ, hay ý tưởng anh có thể đóng kịch với tôi. Gã đàn ôngnày không tiếp tục mãi được - đừng bận tâm. Tôi không xuống nước đâu.

Tôi vòng tay dưới иgự¢ và chiếu vào anh cái nhìn giận dữ. Không phải lỗi tại tôi trong việc vòng tay nâng иgự¢ và kéo chúng gần vào nhau, cũng không phải lỗi của tôi khi Wyatt là gã đàn ông thích chạm vào иgự¢, vào chân, vào ௱ôЛƓ vào vào bất kỳ phầnthân thể nào khác – phần bạn muốn đặt tên kiểu gì cho nó cũng được – của người phụ nữ– do đó không phải lỗi của tôi khi anhta ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm theo kiểu xuyên thủng vào cái phần hở ra (của bộ иgự¢) và quên tiệt đi những gì anh sắp nói. Tôi vừa mới tắm và đang mặc có mỗi một cái áo choàng khoác ngoài và ҨЦầЛ ŁóŤ, vì thế cũng hợp lý là cái áo choàng được dùng theo đúng chức năng của áo choàng, phần nào đã hở ra, có nghĩa là tôi cũng chả lỗi lầm gì trong việc hở hang hơn mức cần thiết.

Tôi luôn sửng sốt với tác dụng của việc hở иgự¢ ra trước một người đàn ông có suy nghĩ bình thường – tạ ơn Chúa.

Tôi cũng không bao giờ thất bại trong việc gửi lời cảm ơn tính chân thực của cuộc sống. Con xin tạ ơn người lần nữa

Nhưng Wyatt được làm bằng thứ vật liệu mạnh hơn mức trung bình, vì anh không bao giờ quên chỉ ra cho tôi, là anh đang giúp một gã đàn ông khác vì cảm thấy thương hại gã bằng việc cưới tôi cho chính anh, thay vì quẳng phứt tôi ra ngoài đường ngoài chợ. Bằng cách nào đó anh đã nảy ra ý tưởng rằng tôi đang luôn cố chơi trên cơ anh trong mối quan hệ giữa hai người, điều đó cho bạn thấy anh láu cá đến thế nào. ૮ɦếƭ tiệt, tôi ghét là anh đã đúng.

Anh dán mắt vào иgự¢ tôi, khuôn mặt biểu hiện cái nhìn tập trung, không ngừng nghỉ mà các gã đàn ông thường có khi họ muốn ѕєχ và khá chắc là họ sẽ tiến tới luôn. Rồi cái nhìn chằm chằm thu hẹp lại và chuyển trở lại mặt tôi.

Trước tiên, hãy để tôi nói với bạn rằng cái nhìn của Wyatt rất mãnh liệt. Đôi mắt anh màu xanh xám có thể rất lạnh lùng. Anh cũng là một cảnh sát, như tôi đã đề cập đến một hay ba lần gì đấy, vì thế mà khi anh ở địa vị một gã cảnh sát khó gần nhìn vào bạn, bạn chắc chắn mình bị ghim chặt như đinh. Nhưng tôi, cũng được tạo ra từ một loại vật liệu cứng rắn, tôi đã đáp trả lại anh theo cách mà tôi đã nhận. Một giây sau đó tôi nhìn lại mình như thể tôi chẳng có hiểu biết gì về thứ mà anh đang nhìn chằm chằm vào, tôi giật mạnh cái áo về vị trí cũ trước khi tiếp tục cái nhìn giật dữ.

“Em cố tình làm chuyện đó.” Anh buộc tội tôi.

“Một cái áo choàng thôi mà.” Tôi chỉ ra. Tôi thích tuyên bố rõ ràng, đặc biệt là với Wyatt. Điều đó khiến anh thành gã ngốc. “Em chả bao giờ nhìn thấy một cái áo choàng mặc nhà buộc chặt lại hết.”

“Thế nên em đừng có mà chối.’

Tôi không biết anh lấy đâu ra cái suy nghĩ rằng nếu tôi không trả lời thẳng vào câu hỏi hiển nhiên tôi đang thừa nhận bất cứ lời buộc tội nào từ phía anh. Tuy thế trong trường hợp này, tôi thấy hoàn toàn hợp lý trong việc đưa ra một lời từ phủ nhận không chút do dự, vì việc hở иgự¢ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, bất kỳ người phụ nữ nào cũng nhanh tay chộp lấy cơ hội khi chúng xuất hiện. “Em phản đối.”, tôi nói, có dấu hiệu thách thức trong giọng nói. “ Em đang cố nói chuyện tử tế, và tất cả những gì anh có thể nghĩ chỉ là ѕєχ mà thôi.”

Tất lẽ dĩ ngẫu anh phải chứng minh rằng tôi sai, anh thả bản báo cáo xuống bàn.”Okay, giờ hãy nói chuyện tử tế nào.”

“Em phát bóng rồi. Bóng đang ở sân bên anh.”

Theo cách anh nheo mắt tôi có thể tả là anh đang tính toán trong đầu, song anh thông minh nên chỉ mất có vài giây đồng hồ. “Thôi được, sao em không thể lấy anh? Nhưng trước khi em bắt đầu, hãy để anh chỉ ra rằng chúng ta đang làm đám cưới, và anh đang cho em một tuần nữa để tìm ra một ngày phù hợp hoặc tiến hành nó theo cách của anh nếu anh có phải bắt cóc và lôi em đến tận Las Vegas đi chăng nữa.”

Xem đầy đủ

Tủ truyện