Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y
FULL

Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Tia Chớp S

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Wattpad.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Editor: Vũ Linh
Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến.

Ngoài trời mưa xối xả, tôi nghe tiếng mưa càng lúc càng lớn, có chút thất thần.

Từ xưa đến giờ tôi đã có thói quen chu đáo, trong cặp xách là hai chiếc ô, một là để cho mình dùng, cái còn lại là chuẩn bị cho Tống Tử Trác.

Tống Tử Trác là Đại thiếu gia nhà Tống gia. Tống gia quyền thế ngập trời, trên khắp cái đất Kyoto quyền quý này, có lẽ Tống gia được coi là đỉnh cao của đỉnh cao. Tống Tử Trác lại là Đại thiếu gia Tống gia, được nhận hàng vạn hàng nghìn sủng ái, thân phận của cậu ta đương nhiên không cần nói cũng biết là vô cùng quý giá.

Còn tôi lại là người hầu của Tống Tử Trác, người hầu đã theo cậu ta từ nhỏ đến lớn.

Từ hồi tôi vẫn còn lơ mơ với mọi chuyện, cha tôi vẫn thường dặn dò, phải nghe theo lời Thiếu gia nói, chăm sóc tốt cho Thiếu gia, trông chừng tốt Thiếu gia, bảo vệ Thiếu gia thật chu đáo, phải sớm hiểu chuyện, không được làm Thiếu gia tức giận, cũng đừng khiến Thiếu gia phải thương tâm, thất vọng…


“Thiếu gia” mà cha tôi nhắc tới không ai khác chính là Tống Tử Trác.

Những lời mà cha nói với tôi hầu như toàn là nhắc tới Tống Tử Trác.

Cha hình như không ý thức được, kỳ thật tuổi của tôi còn nhỏ hơn so với Tống Tử Trác. Hơn nữa bởi vì tôi bị sinh non nên thể chất từ nhỏ đã luôn yếu hơn rất nhiều so với Tống Tử Trác vốn luôn khỏe mạnh.

 


Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Tôi không hề cảm thấy quá tủi thân đối với thái độ đó của cha, nhưng chung quy tôi vẫn không muốn nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cha dành cho tôi. Vả lại cũng đã qua bao nhiêu năm như thế, việc chăm sóc cho Tống Tử Trác đã gần như trở thành thói quen của tôi mất rồi.

Làm mãi cũng thành quen, sau đó phát hiện mọi chuyện cũng không quá khó để tiếp nhận.

Tôi không biết đây có được tính là một loại bi ai không nữa.

Có điều tính toán đến mấy chuyện này cũng sẽ chỉ càng tạo thêm phiền toái cho bản thân mà thôi. Càng lớn, tôi càng dần học được cách không bận tâm đến mấy suy nghĩ rối rắm này nữa.


Mặt Nạ Chân dạng lột tẩy tế bào ૮ɦếƭ, giúp da chân mềm mại, trắng trẻo - Giảm đến 45%


Dụng cụ chà gót chân hàng nội địa Châu âu - Siêu mềm mại, chống nứt nẻ da - Giá sale cực rẻ!


Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!


Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee

Dù sao thì cuộc sống hiện giờ của tôi đều là nhờ cha và Tống gia ban cho. Cha tôi và Tống gia đều hi vọng tôi có thể chăm sóc tốt cho Tống Tử Trác. Nếu đã thế, coi Tống Tử Trác là trách nhiệm của mình, tận tâm hết sức với cậu ta cũng là điều phải làm, cũng không có gì to tát cả.

Tôi vốn tưởng rằng cả đời này sẽ cứ vậy mà trôi đi, giống như một hành tinh mãi mãi không thay đổi, vĩnh viên chuyển động quanh Tống Tử Trác, cuộc sống lặng lẽ như dòng nước ૮ɦếƭ, không có một tia gợn sóng nào.

Nhưng rồi một tháng trước, một tia sét giữa trời quang lại nổ vang trong cuộc đời của tôi.

Lúc ấy tôi cầm tờ báo cáo kiểm tra của bệnh viện, đứng trong đại sảnh của bệnh viện tốt nhất ở Tokyo, trong đầu trống rỗng, mờ mịt.

Lúc tôi vừa mới xem tờ báo cáo kiểm tra, đọc từng từ từng chữ, trong lòng trở nên lạnh lẽo. Sau khi xác nhận mình không nhìn nhầm, tôi buộc mình phải bình tĩnh lại.

Tôi duy trì bộ dáng điềm tĩnh, tới rất nhiều bệnh viện khác để làm kiểm tra lại, cuối cùng cũng xác định, kết quả kiểm tra kia là chính xác, tôi quả thật bị mắc bệnh nan y.

Hơn nữa theo lời bác sĩ nói, tình huống hiện tại của tôi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cùng lắm cũng chỉ sống được tới nửa năm nữa thôi.

Tôi cầm tờ báo cáo kiểm tra, nhớ lại lời của bác sĩ, đứng ngây ngốc trong đại sảnh bệnh viện, mù mờ nhìn dòng người đi tới đi lui.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình sẽ ૮ɦếƭ.

Dù sao tôi cũng chỉ mới 20 tuổi thôi mà, mấy chuyện ૮ɦếƭ chóc còn quá xa vời đối với tôi.

Đâu ngờ rằng vận mệnh lại giống một vở kịch, thời điểm tôi không ngờ được nhất lại nhận được kết quả như vậy.

Đứng một lúc lâu, tôi rốt cuộc cũng phục hồi lại tinh thần. Mím môi lại, sau đó ném tờ báo cáo kiểm tra vào trong thùng rác.

Tôi không muốn để cho bất kỳ ai biết về bệnh tình của mình, về chuyện tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Tôi không muốn mình phải ở trong phòng bệnh lạnh băng, chịu đựng đủ mọi trị liệu hóa học, sau đó ૮ɦếƭ trong tuyệt vọng.

Tôi cũng không muốn dùng chuyện mình bị bệnh nan y để đổi lấy thương hại chăm sóc từ những người xung quanh, không muốn bị người ta coi như một con 乃úp bê bằng sứ, sống tách biệt với những người khác.

Ngoài những nguyên nhân đó ra, tôi còn không muốn để ai biết chuyện này là vì suốt 20 năm nay, hình như tôi cũng chẳng có người nào thân thiết để có thể tâm sự về chuyện này cả.

Phải biết rằng, kiểu tin tức như thế này thường sẽ được thông báo cho người nào có ý nghĩa đối với mình.

Nhưng trên đời này, hình như cũng chẳng có người nào khiến cho tôi quá để ý tới.

Người thân cận nhất, cũng là người mà tôi quan tâm nhất chính là mẹ tôi, nhưng bà đã ra đi từ 5 năm trước rồi.

Còn cha tôi, sau khi tái hôn xong, không lâu sau gặp được tình yêu mới, sau đó hoàn toàn chìm đắm trong sự sung sướng của bản thân, chỉ e là ông cũng chẳng muốn nghe được tin tức này của tôi đâu.

Huống chi tôi cũng cảm thấy, đối với cha thì chuyện tôi bị bệnh nan y cũng chẳng tính là cái gì.

Chỉ cần tôi còn một chút khí lực, chỉ cần là yêu cầu của Tống Trác Tử, cha nhất định sẽ lôi tôi từ trên giường bệnh xuống, sau đó đi hoàn thành yêu cầu của Tống Trác Tử.

Ký ức trong quá khứ đột nhiên ùa về.

Sinh nhật của Tống Trác Tử đối với Tống gia mà nói thì chính là đại sự long trọng. Hằng năm, Tống gia sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho hắn, còn mời đủ loại nhân vật cao quý tới dự.

Còn tôi vĩnh viễn chỉ đi loanh quanh hầu hạ Tống Tử Trác. Năm nào cũng phải cẩn thận chuẩn bị quà tặng trước nhiều ngày để tặng cho cậu ta, sau đó theo sau cậu ta tham dự buổi tiệc, như hình với bóng đi chào hỏi bạn bè của cậu ta, giúp cậu ta ứng phó với những người mà cậu ta không thích nói chuyện cùng.

Mười năm qua đi, năm nào cũng thế, chưa từng có sự thay đổi.

Cho đến lúc Tống Tử Trác tổ chức sinh nhật lần thứ 16, tôi đột nhiên đổ bệnh cấp tính.

Lần bệnh đó rất nặng, kéo dài liên miên, qua nhiều ngày mà vẫn chưa đỡ hơn một chút nào, khiến cho tôi không thể chuẩn bị quà tặng cho cậu ta, thậm chí đến hôm tổ chức tiệc sinh nhật, bởi vì cơn sốt mà tôi còn không có đủ sức đứng dậy khỏi giường để tham gia cùng với cậu ta.

Tôi hiểu tính tình của Tống Tử Trác, bởi vậy cũng biết tôi như vậy nhất định sẽ khiến cậu ta rất tức giận. Nhưng tình trạng lúc đó thật sự không cho phép tôi đứng dậy, vì thế trong lúc ý thức còn mơ hồ, tôi chỉ có thể nghĩ, đợi bệnh đỡ đỡ một chút sẽ tới giải thích với cậu ta, đến lúc đó dù hắn có nổi điên như thế nào tôi cũng sẽ chịu đựng.

Chỉ là tôi không ngờ rằng, cha tôi đột nhiên lại xông vào phòng, sau đó cũng chẳng thèm để ý đến cơ thể nóng bừng và thần chí không được tỉnh táo của tôi, ông ૮ưỡɳɠ éρ tôi thay quần áo bệnh ra, mặc một bộ lễ phục đẹp đẽ, sau đó tống tôi vào trong xe.

Lúc ở trên xe, cha tôi chườm đá cho tôi.

Xem đầy đủ

Tủ truyện