Si Mê Bất Chấp
FULL

Si Mê Bất Chấp

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Phạm Kiều Trang

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

- Xin chào
- Doãn, em tiện đường qua phòng hành chính ôm thùng tài liệu hôm qua chị bỏ quên lên đây giùm chị nhé.
- Vâng.
- Nếu rảnh thì mua luôn cho chị hai cốc cafe.
- Vâng.
- Cafe không đường ấy nhé. Nhớ bỏ thêm nhiều đá một chút.
Lam Lam cười như mếu, khổ sở bấm nút tắt điện thoại. Cô làm ở Hàn Thiên cũng đã hơn một năm rồi mà vẫn không thoát khỏi kiếp bị sai vặt. Từ pha cafe, mua pizza, photo tài liệu, đến cả việc mua cơm từ căntin về cho cả phòng ăn trưa, hôm nào cô cũng phải làm.
Thật ra thì cả phòng Maketting, ai cũng đều rất tốt, chỉ có mỗi một cái bệnh lười mà thôi. Và vì thế nên, người siêng năng nhất phòng là cô, nghiễm nhiên trở thành một chân sai vặt cực kỳ đắc lực.
Lam Lam uể oải lách khỏi đống người chờ đợi trước thang máy, lê chân đến phòng hành chính để lấy tài liệu rồi lại chạy xuống căntin để mua cafe cho bà cô trưởng phòng.
Lúc quay trở lại, thấy thang máy đã đủ người, chuẩn bị đóng cửa đi lên. Cô vội vàng ôm một thùng tài liệu cao gần ngập mặt, cổ tay còn treo lủng lẳng một chiếc túi nilon đựng hai ly cafe, nhanh chóng lách vào thang máy.
Bởi vì trong thang máy quá đông người cho nên Lam Lam phải đứng nép vào một góc, hai bàn tay ôm thùng tài liệu đã mỏi nhừ từ mà không có cách nào thả xuống đất cho được. Cô đau khổ cố gắng xoay ngang xoay dọc một hồi, vết bong gân trên cổ chân cũng vì thế mà lại càng thêm khó chịu.
Bỗng nhiên, một cánh tay mạnh mẽ vươn đến, ôm lấy thùng tài liệu của cô.
Lam Lam ngạc nhiên xoay đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, lại càng kinh ngạc khi phát hiện ra, hắn chính là cái càng tên biếи ŧɦái ૮ɦếƭ dẫm đã đâm vào cô cách đây mấy ngày trước.
Hôm nay, hắn mặc một chiếc áo sơ mi tối màu, quần âu lịch lãm. Nét ung dung trên khuôn mặt tuy biến thái nhưng cực kỳ đẹp trai kia, phảng phất ra một tia hờ hững như có như không.
Ở khoảng cách gần như vậy, cô ngửi thấy trên người hắn thoang thoảng toả mùi hương của hoa trà, thơm ngát và cực kỳ thanh đạm.
Lúc nãy do vội vã vào thang máy, không có thời gian quan sát những người xung quanh, lại càng không ngờ lại có thể gặp mặt hắn tại đây cho nên Lam Lam bất ngờ đến nỗi cứ thất thần đơ người ra như tượng. Mãi đến nửa phút sau, hắn giả vờ hắng giọng một cái, cô mới giật mình bừng tỉnh.
Lam Lam vươn tay định đoạt lại thùng tài liệu trên tay Cảnh Đức, nhưng anh ta một chút cũng không nhúc nhích, mặt mày tỉnh bơ như không, ung dung lên tiếng

Xem đầy đủ

Tủ truyện