Tháng Năm Quá Dài
FULL

Tháng Năm Quá Dài

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Phạm Kiều Trang

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

– Sao nhìn mặt chị có vẻ mệt thế? Hôm qua đi tiếp khách với anh Minh uống nhiều lắm à? Đã ăn gì chưa?
– Sáng ăn mì tôm rồi. Hôm qua nốc hơi nhiều nên mất ngủ tý thôi.
– Mất ngủ tý mà hai mắt thâm như gấu trúc thế kia à? Chị chẳng biết giữ sức khỏe gì cả, làm gì cũng cần phải nghỉ ngơi chứ. Ngày nào cũng ૮ɦếƭ dí ở công ty từ 7 giờ sáng đến 9 giờ đêm, hôm quái nào cũng phải tăng ca, thời gian đâu mà kiếm người yêu nữa. Chị phải tranh thủ kiếm lấy một anh người yêu đi, để anh ấy còn chăm sóc cho chị. Này nhé, ví dụ như hôm nay, nếu có người yêu thì chả phải có người đưa đi làm, có người mua đồ ăn sáng cho, còn nhắn tin hỏi thăm em có mệt không. Chả phải chen chúc ngồi xe bus đến công ty, cũng chả phải ăn mì tôm, thế có phải sướиɠ không nào?
– Thôi đi, phiền ૮ɦếƭ được, thà độc thân cho lành. Thích ăn gì thì ăn, thích làm gì thì làm, có người yêu để nó quản mình thì dẹp đi.
– Chị mà đòi độc thân thì mấy anh trong công ty mình chả thất tình à? Đàn ông thích chị xếp hàng dài cả đống kia kìa, em đếm được không dưới 10 anh đâu, chị vơ bừa một anh đi. Đẹp như chị kiếm đâu mà chẳng túm được một anh soái ca. Hay là em với cái Thảo làm mối cho chị nhé?
Mấy đứa nhóc này cả ngày lo tôi không có ai thèm rước nên cứ hễ hở ra một cái là lại đòi giới thiệu đối tượng cho tôi. Tôi không ế đến mức phải vơ bừa một anh, nhưng thực sự không có hứng yêu đương tầm này nên đành kiếm cớ đánh trống lảng:
– Qua cái đề cương báo cáo của chị để đâu rồi? Đưa đây chị làm xem nào.
– Đây đây, qua em cất vào tủ cho chị rồi.
Bởi vì đêm qua ngủ ít nên buổi sáng hôm đó tôi phải uống năm, sáu cốc café mới có thể tỉnh táo làm việc được. Bận rộn đến tận buổi trưa cũng vẫn chưa xem xong đống giấy tờ kia, đang đau đầu thì lại bị anh Minh sang phá đám.
Ông ấy mang tiếng là phó giám đốc công ty mà bộ dạng lúc nào cũng cà lơ phất phơ, không phải đi xã giao với khách hàng nên đi làm cũng chẳng buồn ăn mặc tử tế, hôm nào vui thì mặc áo phông sáng màu, hôm nào vui bất bình thường thì mặc quần ngố áo hoa đến công ty.
Anh Minh thấy tôi đang cặm cụi làm việc nhàm chán đi lại ghế sofa ngồi xuống, tiện gác hai chân lên bàn, bảo tôi:
– Anh đang tính cuối năm bỏ phiếu cho em lên làm giám đốc. Thư ký mà ôm hết toàn bộ việc thế này thì cần quái gì đến sếp tổng nhà em nữa, em lên làm giám đốc luôn đi. Anh đảm bảo sẽ vận động nhân viên cả công ty đứng về phe em hết.
– Anh đang định đứng lên đả đảo chính quyền đấy à?
– Đâu có, anh đang xót hoa khôi của công ty. Anh sợ em ôm đồm lắm việc thế thì chẳng mấy chốc ௱ôЛƓ cũng dính vào ghế làm việc mất.
– Em không làm thì anh làm giúp em hả?
– Anh á? Thôi đi, mấy cái sổ sách số liệu anh chịu thôi. Đi tiếp khách hay tổ chức họp thì anh còn chém gió được, chứ mấy cái công việc đòi hỏi cẩn thận với tỉ mỉ thì anh chịu. Anh lười vận động não lắm.
Tôi phì cười, tạm thời ngừng tay gõ phím rồi ngẩng lên nhìn anh Minh:
– Phó giám đốc mà lười vận động não thế, được trả lương là may rồi đấy. Còn định đả đảo chính quyền hả? Anh có muốn cách mạng chưa thành công đã bị treo cổ không?
– Này này, em đừng đối xử độc ác với ân nhân của em thế nhé. Em xem, mấy năm nay không có anh thì ai giải vây giúp em khi đi uống rượu với mấy thằng già dê hả? Ai đứng trong cuộc họp đọc báo cáo số liệu cho em? Ai bảo vệ em? Ai hộ tống em đi công tác khắp nơi hả?
– À, nói mới thấy phó giám đốc Minh cũng làm được nhiều việc phết nhỉ? Chiều nay có hội nghị trực tuyến, anh đang rảnh thì đọc mấy cái báo cáo này rồi duyệt giúp em đi.
Nghe đến đọc báo cáo, anh Minh ngay lập tức nhăn mặt, nhưng thấy tôi bận như vậy cũng không nỡ từ chối mà vẫn đứng dậy đi lại bàn, cầm tài liệu lên chăm chú đọc. Có điều đọc chưa nổi ba giây đã bất mãn nói:
– Sao mà dài thế này, dài ૮ɦếƭ mất, thế này đọc mấy tiếng mới xong.
– Một tiếng là xong thôi.
– Mấy thứ này lẽ ra phải gọi sếp tổng nhà em về đọc, lão ấy đọc nhanh lắm, hai mấy trang thế này ba mươi phút là xong. Còn nhớ được ngay và luôn. Anh đọc xong cái một giây sau quên luôn rồi.
Tôi bĩu môi không thèm đáp, tiếp tục cúi xuống gõ bàn phím lạch cạch. Anh Minh đứng trước bàn, không nhắc đến sếp tổng thì thôi, nhắc xong lại lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán:
– Sếp tổng nhà em đúng là sướиɠ thật, ở ૮ɦếƭ dí bên Mỹ, việc ở đây thì giao hết toàn bộ cho thư ký. Không hề động tay vào việc gì thì thôi, còn biệt tăm biệt tích không thèm ngó ngàng. Lão ấy cứ làm như công ty này là của em ấy, cái gì cũng để em tự giải quyết, mấy năm nay không có em thì chắc cái công ty này cũng vứt luôn rồi.
– Sếp tổng bận mà, đâu phải có mỗi Trường Giang đâu. Anh em mình nhận lương của sếp thì phải tận tâm tận lực dốc sức vì sếp chứ.
– Đấy đấy, thấy không? Anh tốt với em thế mà trong lòng em chỉ có sếp tổng nhà em thôi. Lúc nào cũng trung thành với sếp tổng của em thôi.
– Thế không phải sếp tổng là bạn thân của anh nên anh cũng mới đến đây làm việc hả?
Nghe hai chữ “bạn thân”, vẻ mặt anh Minh ngay lập tức thay đổi. Không bất mãn nữa mà thái độ giống như buông xuôi chấp nhận số phận, thở dài thườn thượt:
– Ừ, ai bảo anh là bạn thân của sếp em. Nếu không phải bạn thân thì sướиɠ rồi, chẳng tội quái gì anh phải đến đây tự hành xác. Ngày nào đi từ tầng 1 lên tầng 8 cũng gặp cả đống gái đẹp mà không làm ăn được gì. Lúc nào cũng phải giữ hình tượng phó giám đốc đứng đắn mẫu mực, không được tán gái công ty như sếp tổng em dặn dò. Haizz… anh đúng là bị điên rồi, sướиɠ không muốn, lại cứ thích tự tìm khổ.
– Rồi rồi, anh Minh là người bạn tuyệt vời, trăm năm khó gặp, hết lòng vì bạn bè. Anh Minh giúp sếp tổng, giúp luôn cả em đi, đọc cái báo cáo này cho em để em còn ký nốt văn kiện.

Xem đầy đủ

Tủ truyện