Thị Tẩm Tướng Quân
FULL

Thị Tẩm Tướng Quân

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Lăng Báo Tư

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: harumasa.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: đam mỹ, cung đình,….
Biên tập: Tiểu Ngư, Akuma

Ánh nến yếu ớt, trong bóng tối buổi khuya theo gió mà nhẹ nhàng lay động không rõ quang ảnh.

Tại cung điện, sâu trong tẩm cung, nơi chiếc giường gấm vóc mềm mại xa hoa, hai thân thể xích loã đụng chạm tiếp xúc nhau. Lệ Đào nằm tại giường sẵn sàng hầu hạ, toàn thân xoa đều dầu vừng, loại dầu vừng này mùi thơm ngào ngạt, ngửi được mùi thơm này, khiến cho kẻ khác dục tính dâng cao.

Hắn tứ chi thon gầy trắng mịn, nhẹ dùng tay lướt trên thân thể, da thịt vô cùng mịn màng, hắn biết chính mình có bao nhiêu mị lực, cố tình xoay vặn cái eo để cầu hoan. Mỗi khi cái ௱ôЛƓ nhỏ của hắn xoay xoay, mái tóc dày như dòng suối đen tuyền rối tung trên thân thể, làm tôn thêm nước da trắng như tuyết, làm cho mỗi nam nhân nhìn thấy hận không thể cưỡng lại mà đem ăn tươi nuốt sống, say mê từng điểm phong tình. Mà hắn chỉ cần bắt được cái cơ hội tốt ngàn năm có một này, hầu hạ vị nam tử trước mặt mình vui vẻ, là có thể ngày ngày hưởng thụ vinh hoa phú quý.

Hầu hạ vị nam nhân này đều không phải là công việc gì khổ sai, chỉ là nhìn thân thể hắn hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, vẻ mặt không chút biểu tình, chính là một người khôi ngô tuấn mỹ, ngay cả nam tử từng trải như Lệ Đào cũng nhịn không được, иgự¢ bắt đầu khiêu loạn, hơi có chút say mê, hắn đã sớm chịu thua. Hắn lúc này là sự mê đắm, toàn bộ không phải là giả tạo, mà là xuất từ đáy lòng thật tình, nếu có thể như vậy khiến cho vị nam tử kia một lần hảo

hảo ôm hắn, thật tình hắn không thể hình dung mình sẽ hạnh phúc đến nhường nào.

“Hoàng Thượng………Cầu ngài…………..”

Hắn thanh thanh giọng gọi khẽ, đủ để kẻ khác xương mềm thịt nhuyễn, thế nhưng Hoàng Long Lạc bỗng nhiên đưa hắn đẩy xuống giường, làm hắn hốt hoảng một hồi. Hoàng Long Lạc đã xuống giường, đem áo khoác mặc vào, hiển nhiên mặt vẫn như cũ, không có một tia ôn tồn.

Lệ Đào vô pháp tin tưởng, vừa hắn biểu hiện như vậy tốt, Hoàng Thượng có lý nào không hài lòng, hắn lắp bắp định miệng hỏi ra: “Hoàng Thượng, có vấn đề gì ư? Là Lệ Đào hầu hạ có chỗ nào không tốt ư?”

Được xưng là Hoàng Thượng chính là vị nam nhân lúc nãy, nhướng đôi mi kiếm, lập tức tản mác một cỗ uy nghiêm không thể hình dung cùng sát khí mãnh liệt, xem ra ký tà thả chính (vừa tà vừa chính, tà chính bất phân =.=). Đôi mắt hắn lạnh băng khiến cho Lệ Đào toàn thân nhịn không được run rẩy. Lúc này, nam nhân khôi ngô tuấn mỹ khôn kể lạnh lùng vừa liếc, phảng phất trong nháy mắt biến thành tà khí như yêu ma quỷ quái giống nhau, một cỗ tà mỹ khiến người kia tim như nhảy vọt ra ngoài. Mà Hoàng Long Lạc căn bản không có trả lời hắn, giống như trong mắt hắn, sự tồn tại của Lệ Đào chỉ là một hạt cát bụi bé nhỏ không đáng kể, không đáng hắn nói một câu nói.

“Đức Long, lên đèn......”

“Vâng, Hoàng Thượng.”

Ngoài cửa truyền đến tiếng của lão thái giám, toàn thân run sợ, hắn chính là tưởng rằng khiến Hoàng Thượng nếm thử một chút khác lạ lạc thú, sẽ làm Hoàng Thượng hài lòng, nên mới tìm nam sủng nổi tiếng nhất trong kinh thành tiến cung hầu hạ Thánh Thượng. Thế nhưng xem ra hắn trái lại lộng xảo thành chuyên (biến khéo thành vụng), khiến cho tâm tình của Hoàng Thượng càng thêm không ổn.

Hoàng Thượng trên giấy viết tên của mấy vị quan lớn, rồi lớn tiếng hạ lệnh: “Đem những người này toàn bộ cho ta gọi tiến ngự thư phòng, trẫm chỉ chờ nửa khắc.”

Thật cũng biết Hoàng Thượng lại muốn hỏi chuyện gì, Đức Long иgự¢ không ngừng kêu khổ. Cá tính Hoàng Thượng vốn là hỉ nộ cũng không hiện ra sắc mặt, thế nhưng hai năm nay gần như trở nên âm trầm quá mức. Càng lúc càng âm trầm… Về sau, bất luận cái gì có chuyện gì mới xảy ra cũng có thể khiến Hoàng Thượng giận tím mặt, nhất là khi “người kia” vừa ly khai triều đình, khi đó bầu không khí quả thực thập phần kinh khủng.

Lúc đó Hoàng Thượng tức giận đến nổi trận lôi đình, mặc kệ là ai nhìn thấy Hoàng Thượng nghiêm sắc mặt, đều sợ đến ngay cả khí cũng không dám hít thở mạnh, sợ Hoàng Thượng lửa giận khó hạ, đưa tới tai hoạ ngoài ý muốn.

Cho nên Đức Long hai năm nay quả thực đã lấy tính mạng ở bên người hầu hạ Hoàng Thượng, khi nào cũng cận kề cửa tử. Tính nết Hoàng Thượng ai cũng không đoán được, dù sao Hoàng Thượng tâm tư sâu đậm, căn bản là nhìn không ra Hoàng Thượng trong bụng chính xác đang nghĩ cái gì. Đức Long cả người run rẩy, muốn đem sự tình kéo tới sớm mai, nói không chừng Hoàng Thượng bớt được chút giận dữ, mọi người cũng sẽ thoải mái hơn.

Hắn nhỏ giọng hồi bẩm: “Hoàng Thượng, hiện tại đã là nửa đêm, cho nên……….cho nên……..Không bằng chờ ngày mai lâm triều thì giữ lại bọn họ, sau đó hỏi đi…..”

Hoàng Long Lạc lạnh lùng cất thanh âm lãnh khốc cắt đoạn Đức Long, căn bản không nghe được hắn lảm nhảm, hắn chính là dùng kế kéo dài, Hoàng Long Lạc sao không biết được hắn cái kế này.

“Trẫm đây quân lâm thiên hạ, quân vương còn không ngủ, bọn họ ngủ cái gì?” Hoàng Long Lạc lạnh lùng nói: “Trẫm cho gọi bọn họ tiến cung ngay, trong vòng nửa khắc nếu không tới, trẫm cho bọn hắn cáo lão hồi hương, cả đám đều đừng nghĩ lưu ở kinh thành hưởng phúc.”

“Vâng”

Đức Long không dám nhiều lời, vội vã đi ra ngoài gọi người. Trong ngự thư phòng không khí trầm trọng, lúc này tại triều đình nếu sai một bước, toàn bộ cục diện tình hình chắc chắn sẽ chấn động, các cao quan quý trụ (quan lại hoàng tộc) hiện tại đều bất an, sắc mặt u ám, ngay cả nói cũng không dám nói quá một câu.

“Lam Tề người đâu? Là ở nơi nào?” Không ai dám trả lời. Hoàng Long Lạc đập bàn tức giận: “Các ngươi cả đám đều là lũ tầm thường vô dụng, Trẫm lưu các ngươi đám phế vật làm chi? Tìm một người tìm suốt hai năm vẫn không tìm được, các ngươi rốt cuộc có thể hay không làm được việc.”

“Hoàng Thượng bớt giận.” Thượng Thư cả thân thể đều run lên, phát ra thanh âm thô ách, kiến nghị nói: “Lão thần tuy có phóng thám tử tìm kiếm tướng quân, nhưng dù sao cũng là biển người mênh ௱ôЛƓ, khó mà tìm kiếm, không bằng niêm yết cáo thị, để toàn bộ người trong thiên hạ đều là thám tử của chúng ta, cùng tìm kiếm như thế nhất định nhanh hơn.”

Hoàng Long Lạc nghiến răng nghiến lợi căm tức nhìn thượng thư, “Sau đó làm cho toàn bộ người trong thiên hạ đều biết đều nói, đông chinh hải đảo, bắc thảo man di, tây bình tây di, đệ nhất công thần, đệ nhất dũng tướng, vậy mà nửa đêm chạy trốn, mang theo đồ châu báu này nọ mà đi mất, ngay cả quan cũng không muốn làm, dân chúng sẽ nghĩ như thế nào? Sẽ nghĩ ta triều đình toàn một lũ ngu ngốc, cho nên thiên hạ có kẻ sĩ như thế lại không muốn làm quan.”

Phó tướng từ lâu đã ghen ghét Lam Tề, hận không thể thừa cơ hãm hại một phen, nếu không xuất hiện ra một Lam Tề, võ dũng nhi tử của hắn sao lại không đứng đầu.

Hắn thừa cơ tiến lời gièm pha: “Lam tướng quân vứt bỏ chức quan, nói cho chính xác là đào quan, nếu không bắt quay về trị tội, chẳng phải là vô pháp khiến cho Hoàng Thượng mất hết uy nghi, thần cho rằng phải truy nã hắn đem về trị tội thật nặng”

Hoàng Long Lạc cười lạnh, hắn sao lại nhìn không ra Phó tướng trong trong bụng đang nghĩ gì, vừa nói hai câu đã lộ rõ tâm tư nham hiểm vô kế khả thi.

“Sau đó để cho dân chúng nghị luận Trẫm tuổi còn trẻ, đã thích chém Gi*t công thần sao?”

Phó tướng lập tức á khẩu, không dám nói nữa.

“Giám sát Ngự Sử, Lam Tề phụ mẫu đã qua đời, hắn trong nhà chỉ có một mình, cũng không có người thân thích, ngươi là thế bá của Lam Tề, cũng là người thân duy nhất, theo lý mà nói ngươi hẳn là biết hắn ở nơi nào chứ.”

Thấy Hoàng Thượng đem đôi mắt lạnh như băng nhắm ngay hắn, giám sát Ngự Sử thân thể thẳng run, thoạt nhìn xem ra đứng còn không vững, nói chi đến việc run rẩy trả lời, hữu khí vô lực.

Khuôn mặt già nua hiện vẻ đau khổ một mực lắc đầu, “A Tề chắc chắn không bỏ quan, nhất định là có chuyện khó nói nên mới phải ly khai, đã là chuyện khó nói, đương nhiên cũng không tiện nói với thần, bởi vậy lão thần cũng không biết là hắn đi nơi nào.”

Lão gia hỏa này, mỗi lần bị hỏi đều là đồng dạng trả lời, không biết là nên nói hắn đa mưu túc trí, hay thực sự là tuổi đã lớn, ngu ngốc vô năng đây nữa. Hoàng Long Lạc nghiêng đầu chống tay, Đức Long lập tức đem khăn ẩm đến đặt tại trán của Hoàng Thượng, biết Hoàng Thượng lại vì chuyện của Lam đại tướng quân mà đau đầu.

“Đều đi ra ngoài, Trẫm đau đầu, cần phải nghỉ ngơi.”

Những người này lập tức thở dài nhẹ nhõm, đều lui ra, xem ra là tạm thời tránh được một kiếp.

Cầm lấy cái khăn ẩm trên trán, Hoàng Long Lạc nhắm mắt lại, thất bại cơ hồ làm hắn cáu bẳn, nhưng là một loại tình cảm khác, sâu đậm hơn khiến nội tâm hắn như thiếu thứ gì đó khó mà nói rõ. Hắn nắm trong tay cả thiên hạ mà một thần tử nhỏ bé còn quản không được, hắn có còn là quân lâm thiên hạ, đế vương bao quát càn khôn hay không?

“Hoàng Thượng………..” Đức long nhỏ giọng ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ: “Năm ngoái ngài phái ra thám tử theo dõi các đại thần, có một thám tử đã hồi báo tin tức thực kỳ quái, ta nghe có chút buồn cười, nhưng không biết có nên hay không bẩm báo với ngài.”

“Nói” Ánh mắt hung hãn mãnh liệt của Hoàng Thượng lập tức mở.

Hoàng Long Lạc không tin bất kì kẻ nào, dù là chính bên mình đại thần tâm phúc, hắn vẫn như cũ bỏ ra ngân lượng thuê thám tử theo dõi các quan lại. Mà những đại thần này cũng không biết chính là nhất cử nhất động đều bị thám tử nhất nhất hồi báo lên Hoàng Long Lạc, khiến hắn ngầm nắm rõ từng đường đi nước bước của bọn họ.

“Cái gì kỳ quái?”

“Là giám sát Ngự Sử có hành động kỳ quái.” Thấy Hoàng Thượng ý bảo hắn nói tiếp, Đức Long mới dám nhỏ giọng tiếp tục nói: “Giám sát Ngự Sử trước đó vài ngày đã đến Sơn Tây, không, phải nói là mỗi năm hắn đều có đến Sơn Tây, hắn còn phân phó riêng cho Huyện lệnh Sơn Tây là không được làm khó một Tú bà.””

Xem đầy đủ

Tủ truyện