Thư Kí Nha Hoàn Của Kiều Nhị Thiếu Gia
FULL

Thư Kí Nha Hoàn Của Kiều Nhị Thiếu Gia

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Mật Duyệt

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: CQH

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Mặt trời bắt đầu mọc ở chân trời phía đông, Phương Hàm liền mở mắt.

Mặc dù toàn thân bủn rủn giống như đã chạy 42 km đường trường, nhưng 5 năm đã tập thành thói quen tốt, làm cho đồng hồ báo thức sinh lý đặc biệt chính xác của nàng lúc này đánh thức nàng tỉnh dậy.

Ngủ thêm tí nữa thôi, ngủ thêm tí nữa thôi! Sâu ngủ trong đầu cố gắng mê hoặc nàng.

Phương Hàm hung hăng bấm đùi mình một chút, cuối cùng đem sâu ngủ ép đuổi đi.

Nàng cố hết sức đích xốc chăn lên, đang muốn men theo giường ngồi dậy, lại phát hiện phía trên có đôi cánh tay cường tráng ngang ngược đang ôm trước иgự¢ nàng, ôm chặt cả người nàng.

Lại nữa rồi!

Phương Hàm tức giận trừng mắt liếc nhìn tên đầu sỏ bên cạnh một cái - đương nhiên chỉ như đang liếc mắt đưa tình với người mù thôi, tên kia đang ngủ say mà!

Nàng bất đắc dĩ thở dài, bắt đầu liều ૮ɦếƭ cẩn thận dùng sức đẩy cánh tay nam nhân kia ra, đáng tiếc đẩy mãi mà đôi cánh tay cứng như thép kia vẫn không nhúc nhích chút nào.

Đáng giận, thật không hiểu này nam nhân rốt cuộc ăn cái gì lớn lên, da thô thịt dày, cắn thì sợ đau răng, còn nặng muốn ૮ɦếƭ nữa!

Mỗi ngày vụ này đều cố tình đều xảy ra một lần, nàng thật hoài nghi nam nhân này rõ ràng nghiện ôm gối, hai mươi mấy năm qua không ai giúp đỡ, ngủ như thế nào được đây!

Phương Hàm lại cố gắng một hồi lâu cuối cùng cũng thoát khỏi vuốt quỷ, nàng ngồi dậy thở hổn hển, chịu đựng đau nhức, khom lưng nhặt lên y phục rải rác trên mặt đất.

"A!" Nàng sợ hãi kêu một tiếng ngắn ngủi, bị một cổ sức lực chặn ngang kéo quay về trên giường, tất cả mọi cố gắng vừa rồi lần nữa lại trở thành số không.

Nàng thật vất vả mới thoát khỏi cánh tay kia, giờ phút này đang khoác bên hông nàng.

Nàng quay đầu lại thở phì phì, đúng lúc đối diện đôi mắt lim dim buồn ngủ. Thật là đáng giận, thật hâm mộ người đẹp trai, cho dù mới vừa tỉnh ngủ bộ dáng cũng đều gợi cảm muốn ૮ɦếƭ.

"Trời còn chưa sáng đâu mà, sao không ngủ thêm chút nữa?" Câu hỏi mang theo nồng đậm giọng mũi từ môi mỏng phun ra, giọng điệu ôn nhu có thể dìm ૮ɦếƭ người.

Hoàn hảo nàng nghe suốt 2 năm, đã có thể miễn dịch...

"Hàn Hàn?" Thấy nàng không có phản ứng, nam nhân lại kêu, giọng nói giống như tiếng đàn vi-ô-lông-xen, làm người khác mê say. "Ngoan, ngủ với ta thêm một lát nữa đi."

Được rồi, đính chính một chút, nàng chẳng qua là sắp miễn dịch thôi, vẫn chưa hoàn toàn miễn dịch.

Khi bị ném ngã về giường, Phương Hàm oán hận nghiến răng, có phần nghĩ muốn bổ nhào lên cắn một cái trút giận.

Nàng cũng thật sự cắn xuống, hoàn toàn quên mất bài học kinh nghiệm trước đây.

Công kích như vậy đối với nam nhân mà nói hiển nhiên không đau không ngứa, trái lại làm cho hắn tỉnh ngủ vài phần.

"Xem ra sáng sớm nàng tinh thần rất tốt nha."

Giọng nói này nghe tràn ngập chờ mong, cũng rất tà ác, ngay cả Phương Hàm thường chậm chạp cũng phát hiện hỏng bét rồi.

Ngay sau đó, nàng sợ tới mức nới lỏng miệng, vừa nhìn lên, chỉ thấy ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm nàng.

Ánh mắt kia nàng thật sự rất quen thuộc, ý đồ nam nhân rất rõ ràng.

"Chờ, chờ một chút..." Nàng nghĩ muốn giãy dụa.

Đáng tiếc đã quá muộn.

"Nếu tinh thần Hàn Hàn tốt như vậy, chúng ta tới làm chút chuyện nghiêm chỉnh nào!" Nam nhân khoái trá xoay người đem nàng đặt ở dưới thân.

"Nhị, nhị thiếu gia, đừng quên sáng nay ngài còn phải cùng các ông chủ ngân hàng tư nhân nghị sự..."

"Đó là chuyện sau này". Hắn thờ ơ nói, bàn tay to lớn ấm áp đã thuần thục vân vê nhào nặn, cũng cúi đầu hôn ʍúŧ xương quai xanh của nàng.

Phương Hàm cảm thấy được chính mình hẳn nên nghiêm khắc cự tuyệt hắn cầu hoan, nhưng lại đáng xấu hổ phát hiện mình lập tức có phản ứng đối với sự vỗ về chơi đùa của hắn.

Hai năm nay, nam nhân này sớm đã đem nàng sờ toàn bộ từ đầu đến ngón chân, hiểu quá rõ làm sao khiêu khích nàng.

Khi Dụς ∀ọηg hắn vọt vào trong cơ thể nàng, nàng không nhịn được ngâm khẽ ra tiếng, hai gò má vui thích ửng đỏ.

Tiếng ngâm khẽ mềm mại làm nũng kia đối với nam nhân mà nói như là тнυố¢ кí¢н ∂ụ¢, ham muốn trong cơ thể hắn ngủ say hoàn toàn tỉnh lại, giương nanh múa vuốt đem nàng ăn vào trong bụng.

Thiên hạ nhỏ nhắn chỉ có thể vô lực bám vai hắn, ý thức theo động tác của hắn di động chìm nổi.

Quên đi, chuyện sau này, sau này nói!

Đây là tia ý niệm thanh tĩnh cuối cùng xẹt qua trong đầu Phương Hàm.

Chương 1

Sự thật chứng minh, chuyện sau này, tuyệt đối không thể để sau này nói!

Mắt thấy "đi làm" sẽ muộn, mà bọn họ còn ở trong phòng, Phương Hàm luống cuống tay chân giúp nam nhân thay y phục.

Lúc trước, tắm rửa thay y phục việc nhỏ này phải do nha hoàn thiếp thân bên người hắn làm mới phải, nam nhân này chính là cố tình khăng khăng muốn nàng làm cho, còn hùng hồn nói cái gì "Ta không có thói quen cho người chạm vào"..... Đáng giận, chẳng nhẽ nàng không phải là người?

Làm hại nàng đành phải tự làm qua loa chính mình rồi lại tranh thủ hầu hạ hắn.

Ai, quên đi, dù sao làm thư kí cũng cần phải giúp boss thắt caravat và vân vân, coi như đây là phần công việc nội bộ đi.

"Hàn Hàn, nàng làm việc thật tốt, không có nàng, ta nên làm sao bây giờ?" Hắn nhàn rỗi, xoay người nhìn nàng, không để ý thở dài.

Phương Hàm nhìn hắn khinh thường, dùng sức đem người đẩy ra phòng ngoài.

Mang theo vải bố đựng "bao công văn", Phương Hàm chạy chậm đi theo phía sau hắn, vượt qua vườn hoa cùng hành lang dài, đi đến thư phòng.

Nàng không thể không nói, nam nhân này trừ việc sau khi đóng cửa phòng liền trở thành tên vô lại, khiến người giận sôi ra, bề ngoài thoạt nhìn vẫn là kiểu người kiệt suất, bất luận là cách nói năng hoặc tác phong, hoàn toàn là "Tinh anh của xã hội phiên bản Cổ đại" điển hình.

Phương Hàm khẽ thở dài.

Ngày trôi qua thật nhanh, thấm thoát, nàng đã ở thế giới này khoảng 5 năm rồi.

Trước khi gặp "Đại thần xuyên không", nàng vốn là người rất bình thường OL (Office Lady), 27 tuổi, làm quản lí thư kí nho nhỏ trong một xí nghiệp cỡ trung, mỗi ngày 9 giờ đi làm, 5 giờ tan tầm, tiền lương tuy không nhiều lắm vẫn chăm sóc được cuộc sống chính mình.

Còn nhớ ngày đó vì chia tay bạn trai đã quen 3 năm, bị thất tình, đả kích quá lớn, vì thế đi đến tầng thượng của tòa cao ốc, nghĩ muốn hóng gió thôi.

Nàng thề tuyệt đối không hề có ý nghĩ muốn tìm cái ૮ɦếƭ, dù sao thất tình chỉ là chuyện nhỏ như hạt mè, đậu xanh thôi, không đáng cho nàng hy sinh tính mạng nha.

Làm sao đoán được, người đàn ông nhẫn tâm bạc tình kia lại quái lạ chạy tới tìm nàng, có thể là muốn trình bày cái gì mà "Chúng ta chia tay hòa bình vẫn có thể làm bạn", kết quả là khi nhìn thấy nàng đứng ở tầng thượng hóng gió, sợ tới mức mất hồn mất vía, kêu gào nàng đừng vì hắn mà nghĩ quẩn.

Nàng mặc kệ hắn, không nghĩ rằng hắn vẫn lớn tiếng ồn ào, mà còn bổ nhào về phía nàng, miệng quát to "Em nhất định không thể ૮ɦếƭ được a", đem nàng đẩy lui lại vài bước, không may một bước giẫm phải khoảng không, rồi cứ như vậy rơi từ tầng thứ 10 xuống.

Trong thời điểm rơi tự do đó, Phương Hàm trong lòng muốn chính là, nếu nàng may mắn không ૮ɦếƭ, nàng thề không bao giờ... chạm vào loại chuyện tình cảm không có gì tốt này nữa.

Lần đầu tiên nói chuyện yêu đương liền lấy mất mạng nhỏ của nàng, thật sự không đáng chút nào.

Có điều, bộ dáng nàng như thế này, cuối cùng tính ૮ɦếƭ một lần lại có ૮ɦếƭ đâu. Vấn đề này tương đối đáng để suy nghĩ sâu xa à nha.

Lúc ấy nàng còn chưa rơi xuống mặt đất liền mất đi ý thức, giúp cho nàng tránh được thể nghiệm kinh khủng "Đầu rơi máu chảy", "Tan xương nát thịt".

Sau đó, lúc nàng lần nữa mở mắt ra, phát hiện mình không biết làm sao lại bị bán làm nha hoàn của Kiều phủ, bị Kiều phu nhân gọi thành Phương Hàn.

Được rồi, cũng may mắn rằng tên nàng ở 2 thế giới này đồng âm, khiến nàng thích ứng rất nhanh.

Hơn nữa, khi đó nàng vừa mới bị mua vào phủ làm nha hoàn, cái gì cũng không hiểu là rất bình thường, không cẩn thận phạm sai lầm, bị răn dạy vài câu là xong.

Vì thế cứ như vậy, ai cũng không phát hiện tiểu nha hoàn 13 tuổi này như "đèn dầu bị hoán đổi tâm", có bất cứ sự thay đổi gì.

Xem đầy đủ

Tủ truyện