Tình Nhân Ngầm
FULL

Tình Nhân Ngầm

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Tống Vũ Đồng

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: aminexinh

Tình trạng: Full

0 Đề cử

NewYork Manhattan là khu địa ốc đắt tiền nhất nằm hoàn toàn ở phía đông NewYork, giá phòng đắt nhất, mức tiêu dùng cao nhất, bởi vì có nhiều người có tiền, có nhiều nhà trưng bày mỹ thuật cùng viện bảo tàng, vật phẩm sưu tập phần lớn do người giàu có đóng góp cho.

Cao cấp nhất vẫn là khu Madison nằm trên đại lộ, đi theo hướng bắc đến gần khu Đông Haring thì tinh hoa đều tập trung tại đây, còn lại là địa khu nghèo nhất Manhattan, cũng là nơi trị an lỏng lẻo, vì vậy các hoạt động giao dịch phi pháp nhiều không kể xiết, hàng hóa buôn bán cũng đến từ khắp các nơi trên thế giới, hơn nữa hoạt động thương mại chủ yếu ở NewYork nên giao thương không khá thuận lợi. Khu Đông Haring chỉ sau vài năm ngắn ngủn đã trở thành chợ đen tập kết hàng lớn nhất.

Một chiếc xe hơi dài mới tinh có rèm che chậm rãi chạy đến gần, bên trong xe ngoại trừ một người tài xế da đen, chỗ ngồi phía sau là hai người đàn ông cao lớn tuấn mỹ, nhưng khí chất lại khác xa nhau.

Một người trước sau vẫn mặt lạnh, mặc lên người bộ Tây phục màu xám tro bình thường, có vẻ u tối lãnh đạm, không ngờ càng làm tôn lên vẻ nghiêm nghị hơn người, hai chân thon dài vững chắc duỗi ra hai bên, khiến người ta có một loại cảm giác trầm ổn; một người đàn ông khác khóe miệng luôn hàm chứa nụ cười, ánh mắt thâm thúy cùng ngũ quan cân xứng mang theo chút bất cần đời, một thân quần áo màu trắng thoải mái nhưng lại không hề làm giảm đi khí chất tôn quý của hắn, dáng vẻ xuất chúng đúng là khắc tinh trí mạng của phụ nữ.

Nhâm Chi Giới không biết chủ nhân Khuyết Lạc của hắn vì sao phải kêu tài xế chạy xe đến nơi xung quanh đầy rẫy nghèo khó cùng tội phạm, cũng không muốn hỏi, bởi vì hắn không phải loại người nói nhiều, Khuyết Lạc muốn hắn đi đâu, thậm chí bảo hắn đi Gi*t người phóng hỏa, hắn cũng sẽ không nói một chữ không.

“Chi Giới, tại sao cậu không hỏi tôi muốn đi đâu?” Khuyết Lạc, thiếu chủ xí nghiệp Khuyết thị ở Hongkong, hơi híp mắt, nhìn thẳng vào Nhâm Chi Giới không nói một câu. Chỉ cần ở bên cạnh hắn, Nhâm Chi Giới giống như là người câm, luôn im lặng đến mức dường như làm người ta quên đi sự hiện hữu của hắn, nhưng điều này không bao gồm cả Khuyết Lạc trong đó.

“Thiếu chủ đi đâu, Chi Giới cũng sẽ đi theo đến cùng.”

Khuyết Lạc đùa cợt cười, “Nếu tôi đem cậu đến nơi này để bán?”

“Chi Giới không lời nào để nói.”

Hắn cũng biết sẽ là đáp án này! Khuyết Lạc giận đến nghiến răng.

Trong hai năm qua, hắn không lúc nào là không tìm Nhâm Chi Giới gây phiền toái, muốn nhìn hắn phản kháng, nhìn hắn nổi giận, tức giận, thậm chí là im lặng kháng nghị cũng tốt, hết lần này tới lần khác người này giống như là linh hồn đã ૮ɦếƭ, đơn giản là chưa tới cảnh giới tự tôn, mặc cho hắn khi dễ thế nào, Nhâm Chi Giới hắn trước mặt người nhà họ Khuyết vĩnh viễn chỉ là con chó cô độc, hơn nữa đối với cha của hắn Khuyết Văn —— Người tạo dựng tập đoàn xí nghiệp Khuyết thị, càng đến mức nói một không dám nói hai.

Trời mới biết lão nhân kia đến tột cùng là tẩy não cho tiểu tử này thế nào? Từ lúc Nhâm Chi Giới mới vào cửa nhà Khuyết gia, mặc dù hắn được nhận sự giáo dục giống như vị thiếu chủ Khuyết gia, nhưng thân phận của hắn vĩnh viễn cũng không thể giống như Khuyết Lạc được. Đây là chuyện trong lòng mọi người Khuyết gia từ trên xuống dưới đều biết, có người làm thậm chí trong miệng gọi hắn thiếu gia, quay người lại liền nói hắn rất khó nghe, hắn cũng không để ý.

“Thiếu chủ, đã đến nơi.” Người tài xế da đen hướng Khuyết Lạc ở phía sau nói.

“Ừ.” Khuyết Lạc đáp lại, đeo lên kính râm tối màu, mở cửa xe đi xuống.

Nhâm Chi Giới cũng đeo kính râm lên, nhanh nhẹn đi theo phía sau Khuyết Lạc, ở xí nghiệp Khuyết thị, tuy trên danh nghĩa hắn là quản lý nghiệp vụ, chỉ cần theo Khuyết Lạc ra ngoài, hắn tự cho mình là hộ vệ, hơn nữa đến nơi long xà hỗn tạp này, hắn không thể không cẩn thận bảo vệ Khuyết Lạc an toàn.

Sau khi đi theo Liên Ân vào một đường hầm nhỏ hẹp, nơi này vậy mà lại có khu vui chơi khác, một quảng trường rộng lớn xuất hiện ở trước mắt. Khác với mấy chỗ đơn sơ nghèo khó vừa đi qua, nơi này bố trí cực kỳ tao nhã, cho dù không có Liên Ân giới thiệu, Nhâm Chi Giới liếc mắt cũng biết, ra vào đây đều là người có chức có quyền.

“Liên Ân, cậu không phải nói có chuyện vui sao?” Khuyết Lạc đối với những thứ đồ bán bên trong chợ đen đều không hứng thú, tập đoàn Khuyết thị tài cao thế lớn, có thứ đồ gì tốt mà chưa từng thấy qua? Hắn tự hạ thấp địa vị đến nơi quái quỷ này không phải là để xem những thứ tục phẩm này.

“Có, Thiếu chủ, mời đi lối này.” Liên Ân giống như là khách quen, vòng mấy vòng ở quảng trường liền đi tới trước một nhà lầu có mấy tên người da đen đứng bảo vệ, chỉ thấy hắn tiến lên nói thầm với những người kia mấy câu, liền suôn sẻ đưa Khuyết Lạc cùng Nhâm Chi Giới vào trong nhà.

Lúc mới bước vào, bên trong nhà tối đen, Nhâm Chi Giới hơi híp mắt, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Khuyết Lạc để bất cứ lúc nào cũng có thể ứng phó với tình huống bất ngờ.

“Ta không cần hộ vệ, Nhâm Chi Giới.” Khuyết Lạc mỉm cười đẩy hắn ra, dẫn đầu bước về phía trước.

“Nhâm thiếu gia yên tâm, nơi này hết sức an toàn.” Liên Ân xoay người nói với hắn.

Nhâm Chi Giới nhíu mày, liên tục đuổi theo, đi tới cuối mới biết bên trong lại có một buổi đấu giá nhỏ, dưới đài đã rất nhiều người mua ngồi chờ định giá thương phẩm.

“Nơi này bán cái gì?” Giọng nói Nhâm Chi Giới lạnh như băng, làm Liên Ân không khỏi sợ run cả người.

“Ừ. . . . . . Phải . . . . .”

“Là cái gì?” Con ngươi Nhâm Chi Giới sắc bén nhìn chằm chằm người dẫn đường đã sớm bị dọa cho sắc mặt trắng bệch.

“Là cái gì các cậu chẳng phải sẽ biết ngay sao.” Khuyết Lạc tiến lên thay Liên Ân giải vây, kéo Nhâm Chi Giới ngồi xuống, “Rất thú vị, người anh em, hôm nay đặc biệt dẫn cậu tới mở mang kiến thức.”

Nhâm Chi Giới vừa mới ngồi xuống không bao lâu, buổi đấu giá lại bắt đầu. Là một cô gái bị bắt lên đài, hắn rốt cuộc cũng biết nơi này là nơi chuyên hoạt động вυôи иgườι, cũng khó trách Khuyết Lạc ở xa cũng tới tham gia náo nhiệt, Khuyết Lạc luôn luôn lấy săn người đẹp trong thiên hạ làm mục tiêu, làm không biết mệt, chỉ có điều, hắn không nghĩ tới Khuyết Lạc sẽ chơi đùa khác người như vậy.

“Thế nào? Có thích không?” Con ngươi Khuyết Lạc dưới cặp kính râm lóe ra ý cười, nhìn thẳng khuôn mặt Nhâm Chi Giới càng thêm cứng ngắc, không khỏi cười nói: “Đừng căng thẳng, Chi Giới, mặt hàng hôm nay xem ra không tệ, cũng không phải là tầm thường.”

“Thiếu chủ, đây là phạm pháp.” Nếu Khuyết lão gia biết con trai hắn lại đến chợ đen mua phụ nữ, không giận đến đem hắn Gi*t mới là lạ.

“Ai nói phạm pháp? Tôi tới nơi này chính là cứu vớt chúng sinh, phải biết làm phụ nữ của Khuyết Lạc tôi so với bị bán đi làm kỹ nữ tốt hơn ngàn vạn lần, được tôi nhìn trúng là cô ta đã tu luyện mấy đời phúc khí.”

Cho dù Chi Giới đối với sai lầm của Khuyết Lạc có hay không có ý kiến, thì đối với rất nhiều chuyện khác, Khuyết Lạc luôn đặc biệt chú ý đến cách nhìn cùng bình luận của hắn, cho dù hắn không ủng hộ, có lúc cũng không có thể không đồng ý lời nói có chút đạo lý của Chi Giới, bất quá, nếu như hắn có thể đem những ý định này đặt ở cấp trên xí nghiệp Khuyết thị, Khuyết lão gia nhất định sẽ thập phần vui vẻ, mà không phải cả ngày lẫn đêm xem bọn hắn hai cha con miệng lưỡi sắc bén, giống như là muốn ngươi ૮ɦếƭ ta sống.

Ngay tại lúc Nhâm Chi Giới đang có ý định dạo chơi thì có một gã đem một cô gái có da trắng nõn nà, tóc dài đen nhánh phải tỏa sáng rủ xuống đến thắt lưng đầy mỹ lệ bắt lên đài, mặc dù bị che miệng không thể nói, nhưng trong mắt cô gái kia sáng trong lửa giận lại như minh châu trong bóng tối , trong nháy mắt chiếu sáng cả trường đấu giá.

“Mỹ nhân!” Khuyết Lạc phát ra tiếng than thở.

Nghe vậy, Chi Giới lơ đãng liếc nữ nhân trên đài một cái, không thể phủ nhận , thật sự nàng xinh đẹp vô cùng, tóc dài là tuyệt sắc, lệ nhan hiện đầy lửa giận kia cũng là tuyệt sắc, càng làm cho người không thể xem nhẹ chính là bộ váy bằng chất liệu mỏng kết hợp độ hấp dẫn (sexy) của thân thể kia, mỗi người đàn bà nhìn vào cũng sẽ ghen tỵ với da thịt tuyết trắng mà lại không có chút nào tỳ vết nào .

Nhìn vào mắt của nàng, Nhâm Chi Giới thấy được con mắt nàng hào quang lửa giận, cũng nhìn thấy trong con ngươi ấy không hiện bất cứ sự sợ hãi nào. Đôi mắt giống như mèo thần bí thâm thúy như cảm ứng được hắn nhìn chăm chú, âm thầm hướng hắn nhìn lại, giống như thể hiện sự cầu xin, khiến cho tim của hắn không khỏi chấn động, thật nhanh không nháy mắt.

“Không tệ chứ, Chi Giới?” Khuyết Lạc nhìn hắn, cười hỏi: “Giúp ta xem một chút nên gọi đến giá bao nhiêu, đã có người thét lên một trăm vạn Đô-la rồi, trời mới biết nàng thật không phải trị giá nhiều tiền như vậy, không làm tốt một chú mèo biết động tình, vậy thì không thú vị .”

Khuyết Lạc đối với nữ nhân khinh miệt đã sớm không phải là chuyện ngày một, ngày hai, vì vậy Nhâm Chi Giới đối với lời bình ác độc của hắn từ lâu đã cảm thấy bình thường

“Đánh cuộc thử sẽ biết.” Không biết tại sao, Nhâm Chi Giới chính là không đành lòng nhìn thấy nữ nhân có một đôi mắt xinh đẹp giống như biết thiêu đốt người kia bị lưu lạc làm kỹ nữ, thà nhìn nàng bị Khuyết Lạc lấy ℓàм тìин nhân còn hơn, bởi vì Khuyết Lạc đối với nữ nhân bình thường sẽ không vượt quá một tháng, chờ hắn chán, nàng còn có thể có một tương lai tốt hơn.

Đối với phản ứng như thế của Nhâm Chi Giới, Khuyết Lạc không thể không ngoài ý muốn, bởi vì Chi Giới chưa bao giờ thích phát biểu ý kiến, hơn nữa đối với chuyện hắn chơi nữ nhân, không nghĩ tới hôm nay thế nhưng lại giựt giây hắn mua nữ nhân này. . . . . . Hắc hắc, thật là gặp quỷ.

“Đã như vậy, vậy cậu liền thay tôi mua cô ta, giá tiền cao hơn nữa tôi cũng ra.” Khuyết Lạc trong tươi cười có quỷ quyệt.

Nghe vậy, Nhâm Chi Giới thản nhiên cong khóe môi, giơ tay lên cầm bảng hiệu hô: “Một trăm ngàn Đô-la.”

Một trăm ngàn Đô-la? Này đếm một hô lên, mọi người đều quay đầu lại nhìn chằm chằm Nhâm Chi Giới, ngay cả Khuyết Lạc cũng không ngoại lệ.

Người ta mới thét lên hai trăm vạn Đô-la, hắn Nhâm thiếu gia lại một hơi liền gọi một trăm ngàn Đô-la, hắn cho là Khuyết gia có kho vàng hợp kim sao? Khuyết Lạc khẽ lắc đầu, thật không nghĩ tới ở trên thương trường lão thị cùng người ta tính toán chi li – sát thủ Nhậm Chi Giới thế nhưng sẽ đối với một nữ nhân xuất thủ hào phóng như vậy, xem ra hắn đối với người này vài phần kính trọng .

chương 1.2

Đi ô tô trở lại chi nhánh xí nghiệp Khuyết thị ở Newyork, Khuyết Lạc mới đưa tay xé băng dính ngoài miệng nữ nhân kia, bàn tay liền bị cô hung hăng cắn một cái, làm hắn đau đến nhíu mày, bàn tay giơ cao lên liền đẩy cô sang một bên.

Xem đầy đủ

Tủ truyện