Tổng Giám Đốc - Chớ Cướp Mẹ Tôi
FULL

Tổng Giám Đốc - Chớ Cướp Mẹ Tôi

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Kiều Mạt Nhi

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

    Thể loại:

Nguồn: Hằng Muội

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Mở đầu

Bên trong phòng khách sạn, trên sàn nhà quần áo ngổn ngang, cho thấy trên giường lớn, nhất định có hai người, hơn nữa còn là một nam một nữ.

Xác thực, trên giường lớn có hai người nằm yên. Tay của nam nhân đặt trên bộ иgự¢ đầy đặn của nữ nhân một cách chiếm hữu.

Trên giường lớn, nữ nhân giật giật mở hai mắt ra, liền cảm giác nhức đầu muốn ૮ɦếƭ.

Hơn nữa, còn có một địa phương đau đến mức khiến cô nhíu mày. Cô nhẹ nhàng gỡ bàn tay trên иgự¢ của mình ra rồi một vòng lăn xuống giường, lấy quần áo xốc xếch trên đất mặc vào, sau đó liếc nhìn nam nhân trên giường.

Cảm giác đầu tiên của cô chính là hắn rất tuấn tú...

Nhưng hiện tại, cô căn bản cũng không có thời gian thưởng thức trai đẹp. Cô tùy tiện mặc quần áo vào rồi chạy ra ngoài.

Cô hồi tưởng lại đêm qua...

"Tiểu muội muội, cô muốn dùng gì?" Người pha chế rượu nhìn cô gái nhỏ trước mắt. Trông dáng vẻ của cô, hình như còn chưa đầy mười tám tuổi.

"Nước cam!" Cô cảm thấy mùi vị cũng không tệ lắm.

"Tiểu muội muội, cô còn chưa trưởng thành!" Người pha chế rượu nghe được cô nói muốn uống nước cam, thiếu chút bị hù ૮ɦếƭ.

Tới quán bar, lại muốn nước cam, có phải quá buồn cười hay không.

"Ai nói tôi chưa trưởng thành?" Lần này Tống Tâm Dao không vui, mỗi người đều nói cô chưa trưởng thành. Chẳng lẽ bởi vì gương mặt trẻ con của cô sao?

"Nếu như trưởng thành, tới quán bar, sẽ uống nước cam sao?" Người pha chế rượu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tống Tâm Dao.

"Ai nói tôi chưa trưởng thành? Cho tôi một ly rượu Mân Côi đỏ." Người pha chế rượu suýt nữa ngã nhào, nữ nhân này, có phải có chút thật là đáng yêu hay không.

Mới vừa yêu cầu một ly nước cam, nhưng bây giờ lại muốn một ly rượu Mân Côi đỏ mạnh nhất?

Hắn thật hoài nghi, mình có phải nghe lầm hay không?

"Tiểu muội muội, cô chắc chứ?" Người pha chế rượu xác nhận lần nữa.

"Anh vì sao lại nói nhiều như vậy? Bảo anh làm gì thì anh làm không phải thế sao?" Tống Tâm Dao vừa vặn bị hắn chọc giận, ai bảo hắn nói cô là vị thành niên.

Mặc dù dung mạo của cô rất trẻ con, nhưng là nói thế nào, cô cũng đã mười chín tuổi rồi.

Nếu như không phải cùng đám tỷ muội kia đánh cuộc, cô cũng không thể tới nơi này. Nhưng đã tới, cô cũng phải uống một ly. Bằng không, đám người kia lại nói cô.

Người pha chế đem ly rượu đặt trước mặt Tống Tâm Dao, cô cầm lấy uống một hớp.

Vị rượu kia làm đau nhói đầu lưỡi của cô, nhưng cô còn ý cười đầy mặt nhìn người pha chế.

Khổ thân nữ nhân điển hình ૮ɦếƭ vì sĩ diện.

Lúc này, mới vừa nãy âm nhạc ầm ỹ đột nhiên yên tĩnh lại. Một lát sau, từ phía sau sân khấu, một người đàn ông bước ra. Bên trong quầy rượu, tiếng huýt sáo kinh động một khoảng.

Tống Tâm Dao tò mò quay đầu nhìn lên sân khấu.

Một nam nhân điển trai đang đứng phía trên, đặc biệt cặp mắt của hắn thật yêu mị. Hơn nữa đôi mắt lại mang màu tím nhạt có lực thu hút cực đại, hoàn toàn hấp dẫn ánh mắt của cô.

Cô cứ như vậy sững sờ nhìn nam nhân trên sân khấu, hắn càng giống như một vương giả, sự xuất hiện của hắn đủ để hấp dẫn toàn bộ tân khách.

Quán bar này là của hắn sao?

Nếu như không phải thì tại sao quán bar này lại có tên "Tử Mị". [1]

[1] Yêu ma có ánh mắt màu tím.

Có lẽ, cũng bởi vì hắn, cho nên quán bar này buôn bán khá khẩm hơn những quán bar khác?

Hắn cứ như vậy đứng ở trên sân khấu, không mở miệng nói câu nào, nhìn người ở phía dưới, hình như tìm một bóng dáng nào đó.

Cuối cùng, tay của hắn chỉ về hướng cô đang ngồi.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều đồng loạt nhìn về phía cô.

Hơn nữa những ánh mắt kia mang vẻ oán hận. Ngay cả ánh mắt của nam nhân cũng mang sự ganh tỵ.

Cô nghĩ tới việc nhìn sang bên cạnh. Phát hiện chỗ ngồi bên cạnh trống trơn. Vốn dĩ là thế.

Nhìn lại ánh mắt của những người đó, cô chỉ cảm thấy...

Hình như đại họa giống như ập xuống đầu cô. Cô nhìn ly rượu rồi cầm lấy uống một hơi cạn sạch, hình như cấp cho mình thêm can đảm. Chỉ là cô quên, bản thân căn bản cũng không biết uống rượu.

Hơn nữa, rượu đỏ vô cùng mạnh. Uống như vậy, cô không ngã mới là lạ.

Chỉ là kỳ quái, cô cũng không có ngã xuống, ngược lại cảm thấy toàn thân nóng lên, khó chịu vô cùng.

"Ách... Nóng quá..." Cô khẽ thở, nắm kéo quần áo của mình, tất cả trước mắt cũng sớm đã không thấy rõ.

Lảo đảo nghiêng ngã, cô hướng đến cửa, không người nào dám đi ngăn cản cô. Bởi vì, coi như bọn họ cũng đều biết, cô là người được Tử Mị xem trọng. Buổi tối cô xui xẻo trở thành mục tiêu của người này, nhưng những người đó cũng thật không may, không biết "Tử Mị" lại có thể chiếm hữu cô.

Thời điểm cô đi ra khỏi quán bar, Tử Mị cũng biến mất khỏi sân khấu. Trong quán rượu lại khôi phục dáng vẻ trước kia, hình như tất cả đều chưa xảy ra. Mỗi người cũng lo việc của mình, có chút nhớ nhung muốn tìm mục tiêu tình một đêm của bọn họ.

Tử Mị trở lại phía sau sân khấu, lấy ly rượu uống một hớp sau đó đi ra ngoài. Lại không phát hiện, một nữ nhân có vóc dáng thật đẹp bước ra. Ả đi theo sau lưng Tử Mị, nhưng lại để mất dấu.

Tuy nhiên ả biết Tử Mị nhất định là trở về phòng của mình, liền hướng tới phòng của hắn.

Ả nhớ mình đã làm ký hiệu trên cửa phòng của Tử Mị, cho dù phòng bên trong quán bar nhiều hơn nữa, ả vẫn có thể tìm được.

Tử Mị nhất định là của ả...

Tống Tâm Dao đi ra quán bar, liền bị một người kéo vào trong xe.

Cô biết, người kia, nhất định là đêm qua, đã cùng cô phát sinh quan hệ.

Chỉ là, cả tướng mạo của người kia, cô cũng không nhớ liền vội vàng rời khỏi khách sạn...

Mặc dù liếc mắt nhìn chỉ nửa mặt, nhưng hắn là nam nhân có gương mặt rất tuấn tú...

-------------------------------------------------------------------------

Chương 1: Thư khiêu chiến

Bốn năm sau, thành phố O.

Công ty trách nhiệm hữu hạn mậu dịch quốc tế Tử Mị chủ yếu kinh doanh buôn bán. Công ty chủ yếu phân phối ở khu vực châu Á và châu Âu. Nhưng chi nhánh công ty vẫn luôn đặt ở thành phố O. Mà tổng giám đốc của công ty - Cung Hình Dực, đồng thời có thân phận thần bí khác, nhưng không người nào biết thân phận đó là gì.

Bên trong công ty tất cả mọi người đều bận rộn, không ai dám để xảy ra bất trắc.

Dù làm nhân viên của Tử Mị, nếu như không có trình độ học vấn cao, cũng không thể công tác hơn một tháng ở Tử Mị.

Nếu có người muốn mượn trình độ học vấn xâm nhập vào Tử Mị, như vậy kết quả của bọn người đó. Có thể nghĩ ~!

Bất luận kẻ nào cũng hiểu rõ, tiến vào Tử Mị phải trải qua tầng lớp sát hạch. Cuối cùng còn phải qua cửa của tổng giám đốc Tử Mị - Cung Hình Dực, dù qua cửa của Cung Hình Dực, còn phải thử việc nửa năm mới có thể chân chính trở thành nhân viên của Tử Mị.

Mà sau khi trở thành nhân viên của Tử Mị, công ty sẽ đãi ngộ rất kinh người.

Bình thường lương hàng năm của nhân viên cũng có thể trên 30 vạn, nếu có thể công tác ở Tử Mị mấy năm, liền có thể ở thành phố O, mua một biệt thự xa hoa trị giá mấy trăm vạn. Thật ra tiền lương ở Tử Mị cũng không tính là cao.

Nhưng tiền thưởng của nó mới là thứ mê hoặc người nhất.

Tiền thưởng cuối năm nhiều nhất vượt hơn năm trăm vạn .

Nhưng có thể may mắn lấy được khoản tiền thưởng này, phải xem đến biểu hiện trong năm cùng với thành tích công việc mới đủ điều kiện có được mức thưởng siêu cao đó.

Ở Tử Mị, ngay cả công nhân làm vệ sinh, đều phải có trình độ đại học, mới có thể đi vào. Lương hàng năm cũng vượt qua hai mươi vạn.

Nhưng muốn vào Tử Mị làm công nhân vệ sinh cũng chẳng dễ dàng như vậy.

Bên trong đại sảnh, một hồi tiếng hút khí, mọi người đều nhìn về vị trí trung tâm.

Đó là một nam nhân tuyệt đối cực phẩm, tây trang thượng hạng, giày da bóng loáng, lưng thẳng tắp...

Đặc biệt là đôi mắt của hắn vô cùng hấp dẫn. Màu mắt tím nhạt, quét một vòng nhân viên bên trong đại sảnh. Mọi người vội cúi đầu không dám nhìn.

"Tổng giám đốc, người có thư." Nhân viên lễ tân run rẩy lấy lá thư màu tím giao cho Cung Hình Dực. Cung Hình Dực nhận lấy rồi hướng tới thang máy dành riêng cho tổng giám đốc. Hoàn toàn không nhìn thấy người bên trong đại sảnh.

Công việc rất nhiều, hắn nhìn lá thư màu tím nằm trên tài liệu. Thế nào càng xem càng giống như thư tình của tiểu nữ sinh. Chỉ là chữ viết phía trên xiêu xiêu vẹo vẹo giống như con giun, làm cho hắn có chút ngạc nhiên.

Đây là chữ của người nào? Có phải quá mức kinh điển hay không?

Lần đầu tiên hắn đặt 乃út viết chữ cho tới bây giờ cũng không viết được thế này.

Do tò mò, hắn cầm lấy lá thư. Mở ra lấy giấy viết thư bên trong, trên đó viết ba chữ thật to. Hắn thiếu chút nữa từ trên ghế rơi xuống.

Đây là người nào? Xem ra lá gan không nhỏ!

"Thư khiêu chiến?" Rõ ràng chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng hắn còn chưa đến mức không nhận ra chữ phía trên.

Xem đầy đủ

Tủ truyện