Trả Thù Người Đã Từng Thương
FULL

Trả Thù Người Đã Từng Thương

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Phạm Kiều Trang

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

– Bố, bố làm gì thế?
Lẽ ra hôm ấy Yến có tiết học nhưng được nghỉ, về sớm hơn thường ngày nên mới chứng kiến cảnh đó, vô tình giúp tôi thoát khỏi nanh vuốt của bố cô ta. Ông ta thấy con gái về nên cũng không tiếp tục giở trò với tôi nữa ngượng ngập mà bảo với Yến:
– Chị con bảo bị ngứa lưng, bảo bố xem hộ cho ấy mà. Không có gì đâu.
Cũng bởi vì thế cho nên từ đó về sau cô ta lại càng ghét tôi hơn, ghét đến nỗi chỉ cần nhìn thấy mặt tôi là cô ta muốn nhổ một bãi nước bọt. Mẹ tôi thì khỏi phải nói, biết được chuyện đó chẳng những không lo cho con gái mà chỉ sợ mất chồng, ngay ngày hôm sau đã đuổi tôi về nhà cũ, ném cho tôi vài trăm bạc rồi bảo tôi tự lo.
Tôi quay về ngôi nhà cấp bốn xập xệ trong ngõ hẻm mà tôi và bà ngoại đã ở ngày trước, để có tiền trang trải cuộc sống thì ngoài việc học ra còn xin làm thêm mấy công việc lặt vặt ở mấy quán cơm trên phố. Tôi cứ tưởng tránh xa mẹ, tránh xa Yến và bố cô ta thì cuộc sống của mình sẽ bình lặng hơn, nhưng mà đến khi bạn bè cùng trường tự nhiên đồng loạt xa lánh tôi như xa lánh một kẻ dịch bệnh, tôi mới biết mình đã nhầm.
Yến lợi dụng việc đã từng ở cùng nhà với tôi, lên trường đi rêu rao tôi đi cặp kè với mấy ông bằng tuổi đáng tuổi cha tuổi chú để moi tiền, cô ta còn nói tôi thường xuyên ăn cắp đồ, hết nói dối lại nhiều lần trộm tiền rồi của mẹ, thế nênng mới bị mẹ tôi đuổi về nhà cũ.
Đám học sinh ở trường khi ấy tin lời cô ta sái cổ, một đồn mười rồi mười đồn trăm, cuối cùng chẳng còn ai dám chơi với tôi, chỉ cần nhìn thấy tôi là bọn họ bàn tán chỉ trỏ rồi hùa nhau cười khúc khích.
Ở nhà tôi đã chẳng có người thân, một mình lầm lũi, lên trường cũng không có bạn bè, tôi càng cô đơn hơn. Đã có lúc tôi chán nản đến mức muốn tự tử quách cho xong, nhưng mà đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất thì Ngọc xuất hiện. Nó chuyển từ trường mới đến, cắt tóc ngắn ăn mặc như con trai, lại dám đánh nhau với cả mấy con cùng lớp vì dám trêu tôi, thế nên từ đó về sau không ai dám chỉ trỏ tôi nữa, chỉ là cả trường chẳng ai dám chơi cùng hai đứa tôi.
Tôi đã nhẫn nhịn chịu đựng suốt hơn mười năm, đến hôm nay người mà tôi yêu phản bội, cô ta lại đến đây để cười cợt sỉ nhục, còn lôi bố tôi ra làm trò cười với lũ bạn bè mình. Bao nhiêu chuyện gộp lại khiến tôi không thể bình tĩnh được, tôi không thể chịu nổi nữa nên mới xông vào đánh cô ta, bất chấp hậu quả.
– Bác bỏ cháu ra đi, để cháu gϊếŧ nó.
– An, thôi ngay.
Bác bảo vệ vất vả lắm mới lôi được tôi ra khỏi bàn của Yến, cô ta thì đầu tóc rũ rượi chỉ vào mặt tôi, gào lên:
– Mày chờ đấy nhé con ôn kia. Tao báo công an, tống mày vào tù. Đừng tưởng đánh tao mà dễ, mày chờ đấy.
– Tao chờ đây này, làm được gì làm đi. Báo công an thì báo đi, tao thách cả mày cả bố mày đấy.
– Loại con hoang không có giáo dục, cái thứ côn đồ mất dạy, mày cứ đợi đấy mà xem, đợi đấy con ranh An.

Xem đầy đủ

Tủ truyện