Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc
FULL

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Lương Uẩn Như

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: hiephoixepchuscb.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Hiện Đại, Cảm Động, HE
Convert: Meoconlunar (TTV)
Poster: [Lạc Du]
Xếp Chữ:Cún – Be
Beta: Be

Chợ cá

Sau khi mang một thùng cá ra sau cửa hàng, Lương Mộ Tranh lập tức vọt tới trước mặt ông chủ.

“Ông chủ, hôm qua tôi đã dặn trước với ông, ông chưa quên chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Ông chủ cười nhẹ nhàng. “Cô muốn con cá Mú chứ gì? Tôi đã đặc biệt để lại con tốt nhất cho cô đấy.”

“Ông chủ nói sẽ tính cho tôi theo giá nhân viên, nên vừa tròn hai ngàn tệ đúng không?” Vừa nói, Lương Mộ Tranh vừa lấy tiền từ trong người ra đưa cho ông chủ, nhưng ông lại lắc đầu.

“Cô làm công việc Gi*t cá ở đây, lại làm rất chăm chỉ, hai ngàn đồng này coi như là tiền thưởng thêm cho sự chăm chỉ của cô đó.”

“Thật ạ?” Đôi mắt của Lương Mộ Tranh sáng ngời. “Cảm ơn ông chủ, cảm ơn ông!”

Cô không ngừng nói lời cảm ơn, rồi thật cẩn thận đem hai ngàn tệ cất vào ví, số tiền này cô sẽ dùng để đăng ký tham gia dự thi, đỡ đi một khoản lớn thật tốt quá.

Cô vui vẻ nhận lời ông chủ rồi nhận túi cá sống, vội vàng chạy đi, vì để giữ cho cá còn sống tươi ngon, trong vòng hai giờ cô phải chạy kịp về nhà ăn của trường.

Khi chạy tới trạm xe buýt, xe buýt vừa vặn tới bến, cô nhanh chóng lên xe, tìm được chỗ ngồi ở hàng cuối cùng tránh được cái nắng gắt của mặt trời.

Cô ôm chặt túi cá trong người, vì cá sống nên không tránh khỏi mùi cá tỏa khắp xe, những hành khách xung quanh đều nhìn cô với ánh mắt khó chịu, cô dường như đã quen rồi, nên cũng không thèm để ý, chỉ lấy sách tham khảo tiếng Anh ra, tranh thủ thời gian rảnh ôn tập một chút.

Trên đường về trường, một đám trẻ nhỏ trên xe hát vang cả đoạn đường, ngân nga nhiều giai điệu khác nhau, đột nhiên Lương Mộ Tranh ngẩn người vội ngẩng đầu lên, giai điệu kia đúng là “Air on the G string”, là ca khúc trước đây cô yêu thích nhất cũng là ca khúc ba cô thích nghe nhất.

Cô bất giác sững sờ, chăm chú lắng nghe, ngón tay đặt trên sách tham khảo cũng gõ nhịp như đang đánh đàn theo phản xạ, như vẫn tạo ra hàng loạt những âm thanh thần kỳ trên phím đàn đen trắng ngày đó…

Còn đánh đàn gì nữa? Ba mày đã làm hư mày rồi! Tuổi còn nhỏ cái gì cũng không thiếu, ông ta đã ૮ɦếƭ, đã ૮ɦếƭ rồi! Chỉ để lại khoản nợ lớn cho tao, mày về sau cũng hai bàn tay trắng như tao, cái gì cũng không có! Đã nghe rõ chưa? Đã hiểu chưa? Không có đàn dương cầm, không có party sinh nhật, cái gì cũng không có nữa!

Ngày đó ba vừa mất, dì đã quá khích mà tức giận mắng cô như thế. Bỗng nhiên trong đầu cô vang lên tiếng vọng, cô dừng lại động tác, kinh ngạc nhìn hai tay của mình, tuy ngón tay thon dài hơn hồi bé, nhưng không còn mềm mại như trước nữa, mà đã có nhiều vết thương do giá lạnh.

Đây là đôi tay không xứng với đàn dương cầm, từ rất lâu trước kia, cô đã nhận thức được việc từ bỏ ước mơ đánh đàn, thật sự từ rất lâu trước kia rồi…

Lương Mộ Tranh cắn chặt môi, bắt mình hoàn hồn ôn tập tiếp, giấc mơ cái gì chứ, bây giờ nhớ lại chỉ thấy tốn thời gian, hiện tại đối với cô mà nói, thi đậu kỳ thi Đại học mới là việc quan trọng nhất.

Kítttttttttttttttttt –

Xe buýt đột nhiên lắc lư một trận, tài xế đột nhiên phanh xe, tất cả các hành khách trong xe ngã trái ngã phải, Lương Mộ Tranh cũng không khỏi sẩy tay, trơ mắt nhìn túi cá trượt ra ngoài –

“Xuống xe cho tôi!”

Một chiếc xe thể thao nhẵn bóng sáng chói đỗ ở giữa đường gây cản trở xe buýt đằng sau, ở trên xe có một đôi trai đẹp gái xinh, mặc kệ hành động của mình gây khó chịu với người khác, mặc kệ người xung quanh mà vẫn cãi nhau.

“Sao lại muốn em xuống xe?” Người đẹp nũng nịu kháng nghị. “Anh ghen à? Được, vì anh, em có thể vứt hết những chiến lợi phẩm trước kia!” Vừa nói, cô vừa gỡ hoa tai hàng hiệu và đồng hồ kim cương xuống, ngay cả giày cao gót trên chân cũng cởi ra. “Như vậy đã được chưa? Những chàng trai khác đưa gì, em đều không cần, anh đừng ghen nữa nhé?”

“Ai nói tôi ghen?” Anh chàng đẹp trai cười lạnh, ánh mắt liếc người đối diện rất tà ác. “Tôi đang cho cô cơ hội rời khỏi thằng con trai thối nát nhất thế giới là tôi, Nhậm Quang Hy! Mau xuống xe đi!”

Người đẹp ngạc nhiên, thấy anh giận thật, lập tức thay đổi vẻ mặt, ủy khuất làm nũng. “Quang Hy, đừng đối xử với em như vậy mà, em thật sự rất thích anh đó.”

“Được, tôi cho cô mười giây, cho tôi xem những giọt nước mắt đau thương của cô đi, chứng minh xem cô thích tôi cỡ nào.” Anh chàng đẹp trai giễu cợt đưa ra lời đề nghị.

Người đẹp liều mình trong nháy mắt, cứ cố gắng nhưng khóe mắt vẫn rất khô, làm thế nào cũng không thể chảy ra những giọt nước mắt thương tâm được, rồi cô đột nhiên nổi giận. “Nhậm Quang Hy, anh đang chơi em à? Em nói cho anh biết, dù anh có nói gì, thì em cũng tuyệt đối không đồng ý chia tay đâu!”

Không thể nào? Cô ta có cần thiết phải đeo bám anh chặt vậy không?

Nhậm Quang Hy vừa tức vừa buồn cười, rõ ràng anh chính là loại người thối nát nhất trần đời, sao đứa con gái này lại cứ muốn bám chặt anh không buông chứ? Anh nhếch môi giễu cợt, đang muốn lên tiếng, thì có mùi buồn nôn bỗng ập tới mũi anh, anh nhíu mày khó chịu, ánh mắt di chuyển. Không biết từ khi nào, đã có một cô gái trẻ tuổi đứng trước xe thể thao, dáng vẻ có vài phần nết na thùy mị, thanh tú đáng yêu, đáng tiếc trang phục lại quá quê mùa giản dị, còn đang ôm chặt túi đựng cá trong lòng.

Cô ấy đúng là Lương Mộ Tranh. “Anh à, tôi không muốn cản trở cuộc nói chuyện của hai người, nhưng hai người có thể đem xe qua bên đường, để xe buýt có thể đi tiếp được không?” Vẻ mặt của cô nghiêm túc kiên cường yêu cầu anh.

Nhậm Quang Hy hừ lạnh. “Xin lỗi, là cô ta muốn nói, còn tôi thì không.” Nói xong, anh thoải mái nhảy qua cửa xe, tùy tay đem chìa khóa quăng tới Trương Ngải đang ngồi bên cạnh. “Xe này tôi không cần nữa, coi như phí chia tay đi.”

Anh đang muốn chạy đi, nhưng Mộ Tranh lại quyết không nhượng bộ.

“Anh không thể đi được, anh đi như vậy cũng không giải quyết được vấn đề, không phải ai cũng giống hai người, có thời gian rảnh để nói lời yêu đương rồi giận dỗi, gây trở ngại cho người khác, làm ơn mau chạy xe đi, những xe đến sau đều bị tắc rồi!”

Sứ giả chính nghĩa hả trời?

Nhậm Quang Hy nhíu mày, nhìn vẻ mặt thực sự nghiêm túc của Mộ Tranh, ý xấu chợt nổi lên, anh nhịn không được liền trêu chọc cô. “Này cô, cô có biết không? Thích lo chuyện của người khác thì hay gặp chuyện lắm đấy, ví dụ như, sẽ khiến một người đàn ông có hứng thú với cô.” Nói xong, anh từ từ tiến tới gần Mộ Tranh.

Trực giác của Mộ Tranh mách bảo cô nên lùi về sau.

Trương Ngải thấy bạn trai mình đang tán tỉnh cô gái khác thì càng tức giận hơn, cũng vội xuống xe, rồi hung hăng mắng Mộ Tranh, “Làm ơn đi! Người ta đang tâm sự, cô rảnh rỗi xen vào làm gì? Cút ngay!”

“Người cút đi không phải cô à?”

Mấy bà cô nhiều chuyện trên xe buýt đang đứng nhìn Nhậm Quang Hy và Trương Ngải bá đạo vô lý, nhịn không được mà lên tiếng phản đối.

“Hai người trẻ tuổi này, thật không ngoan hiền mà! Cô này, cô đừng nói nhiều với bọn họ nữa, cái thằng ranh này, cô cứ cho nó một bạt tai là được rồi!” Đám người xung quanh hô hào reo hò muốn Mộ Tranh xuất ra hành động quyết đoán chính nghĩa hơn.

Nhưng Mộ Tranh sao có thể vô cớ đánh người chứ? Cô đang do dự thì Nhậm Quang Hy lại cười nhẹ nói nhỏ bên tai cô, “Cô à, cô can đảm lắm, tôi thấy mến cô rồi, nhưng như vậy làm tôi hơi mất mặt rồi đó, thế này đi, cô hãy giúp tôi để cả hai cùng hài lòng, cô thấy sao?”

“Giúp cái gì?” Mộ Tranh nghi ngờ hỏi.

Nhậm Quang Hy cười nhẹ, đưa tay đẩy cô ngồi lên xe thể thao, sau đó lấy lại chìa khóa xe từ trong tay Trương Ngải ra, rồi giúp cô cắm vào ổ khóa.

“Thế nào, cô muốn chiếc xe này rời đi, vậy tự lái đi.”

“Nhưng tôi không biết lái xe.”

Xem đầy đủ

Tủ truyện