Tri Vi
FULL

Tri Vi

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Vi Lạp ME

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: mihortensiawordpress

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Hán Việt: Tri Vi

Tác giả: Vi Lạp ME

Editor: Flower + Beta: Mia

Số chương: 8 chương

Lúc Tiểu Yến gọi điện thoại tới thì Trình Vi đang đi dạo triển lãm, cô nhận máy, đầu bên kia ngay cả câu chào hỏi cũng không có thì đã nói vào chuyện chính luôn: “Trình Trình, thay mình đi tham gia buổi họp báo lúc ba giờ, viêm ruột thừa của mình lại tái phát phải đi truyền dịch. À à—— lúc phỏng vấn thuận tiện giúp mình hẹn thêm một bìa tạp chí giáo dục đặc biệt có được không? Kỳ trước muốn tìm anh ta làm mặt bìa, gửi email qua người ta hai giây đã từ chối, anh anh anh —— ai nha điện thoại của mình sắp hết pin…”

Câu “Ai mà tên tuổi lớn như vậy” bên miệng Trình Vi còn chưa kịp hỏi, bên kia đã tắt máy. Cô lắc đầu, cầm máy ảnh hướng lên phía sân khấu nơi có nhóm hầu gái chân dài eo thon tùy tiện “tách tách” vài cái, thu túi rồi rời đi.

Hôm nay là cuối tuần, Trình Vi bắt taxi đi ra không bao lâu đã bị kẹt trên cầu vượt CBD. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ xe chiếu vào, chiếu đến mức người ta không mở mắt được. Nghiêng đầu nhìn qua, chỉ có mặt sau của tòa nhà không ngừng phát ra quảng cáo rõ ràng trên màn hình LCD, lặp đi lặp lại cùng một đoạn video. Cuối cùng dừng lại ở một con chó lông vàng xinh đẹp quen thuộc.

Từ trung tâm triển lãm quốc tế đến khách sạn Quân Duyệt cũng chỉ cách đó nửa giờ, nhưng đã lái xe hơn một giờ. Trình Vi xuống xe, lúc cúi người lấy đồ từ cửa sổ xe có loại cảm giác đầu váng mắt hoa, lại xoay người thì nhìn thấy anh, càng cảm thấy đầu óc choáng váng.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trình Tri Viễn một thân trang phục màu đen giản dị, chiếc kính màu lam che khuất nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra lông mày xinh đẹp, đường cong hàm dưới gắt gao căng chặt, phảng phất như dao gọt. Anh đứng gần như vậy, lại cao như vậy, thân hình lớn hợp lại trong nháy mắt che khuất tất cả ánh sáng. Thời tiết rõ ràng rất ấm áp, phút chốc đột nhiên nhiệt độ giảm xuống. Trang quảng cáo vừa rồi vô cùng trùng hợp với người trước mắt, cô nhất thời có chút phản ứng không kịp. Ngược lại anh mở miệng gọi cô trước: “Mười ba. ”

Bọn họ quen biết từ sớm, xa cách cũng vậy, cô không nghĩ tới qua nhiều năm như vậy thanh âm của anh vẫn có thể nhấc lên gợn sóng trong lòng mình, cho nên phản ứng chậm chạp lại trì hoãn một giây. Thẳng đến khi anh theo thói quen nhíu mày một chút, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, hắng giọng, lúng túng mở miệng gọi tên anh: “Trình Tri Viễn. ”

Cô hắng giọng chẳng qua là bởi vì chột dạ, không nghĩ tới một giây sau trong tay anh lại có thêm một chai nước, đã mở nắp, đưa tới tay cô. Tựa như năm đó cô đại diện cho đội bóng của trường tham gia thi đấu bóng rổ trong thành phố, chỉ có anh công khai ngồi bên cạnh huấn luyện viên xem trận đấu, mỗi một trận đấu đều không bỏ lỡ, trong tay luôn cầm một chai nước khoáng cùng một chiếc khăn lông in hình con heo cho cô.

Trình Vi theo bản năng nhìn nước khoáng trong tay anh một chút, nhưng anh lại giống như hiểu được tâm ý của cô, mở miệng nói trước cô: “Tôi chưa từng uống qua. ”

“Ồ ồ, cặp vợ chồng song Trình hôn gián tiếp, ha ha…”.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Lúc đó tuổi còn trẻ, cô uống nhầm nước anh đã uống qua, cảnh tượng các bạn cùng lớp ồn ào ầm ầm đến gần, dường như vẫn còn ở bên tai, nhưng cô không nghĩ tới quay đi quay lại trở về điểm xuất phát.

Đều là chuyện quá khứ, cô dừng một giây, nhận lấy chai nước khoáng từ trong tay anh. Anh nắm chặt, cô cầm mà hoảng loạn, càng làm càng sai, rốt cuộc không thể tránh được đầu ngón tay anh. Trong nháy mắt chạm vào, cô chỉ cảm thấy trong cơ thể giống như có một dòng điện chạy qua. Vành tai cô đỏ bừng, cầm lấy chai, không để ý đến dáng vẻ mà “ừng ực” uống vài ngụm trước mặt anh, cảm giác nóng bỏng trong lòng mới xem như tắt một chút. Trong khoảnh khắc anh nhận chai nước khoáng từ tay cô, cô liền hỏi: “Anh đến đây để tham dự thi đấu đại sứ Thượng Hải?”

Không ngờ anh “ừm” một tiếng, sau đó hỏi một đằng mà trả lời một nẻo: “Em khỏe không?” ”

Ánh mắt của anh rõ ràng che giấu ở phía sau tròng kính màu sắc rực rỡ kia, lại tựa hồ như có một loại ma lực nào đó đem ngụy trang của cô hoàn toàn nhìn thấu. Có cái gì đó ở trong lòng Trình Vi ầm ầm sụp đổ, rồi lại như từ mặt đất mọc lên.

Trình Vi nắm chặt tay, thậm chí không trả lời được câu hỏi thăm đơn giản này của anh. Thời gian dường như đã trôi qua như một thế kỷ trước khi cô trả lời một cách khó khăn: “Rất tốt, đặc biệt tốt.”

Mũi cô hơi chua xót, cảm xúc tích lũy thời gian dài không có chỗ phát tiết, đầu ngón tay đâm sâu vào trong lòng bàn tay mềm mại.

Đây là hố lớn nhất mà Tiểu Yến đào cho cô bảy năm qua, bên ngoài hố là bầu trời xanh và trái tim đen, bên trong hố là Trình Tri Viễn.

Xem đầy đủ

Tủ truyện