Trọng Sinh Chi Tân Quý Công Tử
FULL

Trọng Sinh Chi Tân Quý Công Tử

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Thủy Phách

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: lammocmien.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Edit: Tiểu Mộc
Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ngụy huynh đệ niên thượng, 1×1, lãnh khốc bá đạo độc chiếm dục siêu cường công x dịu ngoan khả ái thụ, công sủng thụ, ấm áp, thanh thủy văn, HE

Ánh nắng chói chang của ngày hè, giữa trưa mặt trời lên cao, sức nóng cực điểm như hỏa lò, nướng chính từng người đi đường. Phương Hiểu Duy lái xe máy ra ngoài buôn bán. Từ xa nhìn thấy đèn xanh, Phương Hiểu Duy nhìn chiếc Audi màu đen cạnh bên đang nhấn chân ga nhanh chóng vụt qua, cậu cũng nhanh chóng tăng tốc muốn vụt qua đèn đỏ ở phía trước xuyên qua ngã tư đường, đáng tiếc hai bánh bất đồng bốn bánh, nhìn thấy Audi xuyên qua vạch dừng, đèn chuyển sang màu cam cậu bất đắc dĩ dừng lại. Cuối đầu nhìn ly nước sắp tan hết đá, trong lòng Phương Hiểu Duy một lần nữa mắng chửi thời tiết, nóng quá đi! Ngẫm lại kẻ có tiền thật tốt, mỗi ngày đều mở điều hòa, ra ngoài lại có ô tô. Nghĩ lại chính mình sinh ra chưa từng nhìn thấy cha mẹ, lớn lên ở cô nhi viện, thương thay nhân tình ấm lạnh. Sau khi rời khỏi cô nhi viện cậu vẫn làm công kiếm tiền. Trong trí nhớ cậu, luôn vì tiền mà lo lắng.

Trong khi còn đang oán giận, đèn đỏ chuyển vàng. Phương Hiểu Duy nhấn ga xông ra ngoài, bên tai vang đến tiếng kèn ô tô, Phương Hiểu Duy còn chưa kịp phản ứng liền cảm thấy mình bay lên sau đó ngã xuống. Ý thức dần mơ hồ, hai mắt Phương Hiểu Duy nhắm lại.

Chờ khi tỉnh lại, Phương Hiểu Duy phát hiện mình đang ở bệnh viện. Bỗng nhiên nhớ tới hình như mình bị xe đụng phải, Phương Hiểu Duy cảm thán không may, xảy ra chuyện làm trễ việc, trong lòng thầm mắng chiếc xe vượt đèn đỏ, hiện tại lại không biết phải làm sao. Cử động thân thể, hình như bị thương không nặng, nhưng mà trên đầu quấn thật nhiều băng gạc, cánh tay có chút không bình thường, Phương Hiểu Duy nhìn quanh bốn phía, kinh ngạc nhìn căn phòng xa hoa, nơi này giống như phòng bệnh cao cấp trên tivi, chẳng lẽ người tông phải mình là người có tiền? Đột nhiên Phương Hiểu Duy mở to hai mắt nhìn chằm chằm màn hình ti vi, trên đó không phải gương mặt sạm đen hai mươi năm qua mà hiện ra gương mặt non nớt xa lạ. Phương Hiểu Duy kinh ngạc, chẳng lẽ chính mình đã ૮ɦếƭ vì tai nạn xe cộ, lại sống lại trên cơ thể người khác? Một lần nữa cẩn thận nhìn màn hình, sờ sờ gương mặt, không tin tưởng tát vào hai má, truyền đến cơn đau nhè nhẹ, không phải đang nằm mơ, thì ra là sự thật!

Lúc Phương Hiểu Duy tiêu hóa hết mọi chuyện, cửa phòng bị đẩy ra. Người vào là một nam nhân gần năm mươi, nhìn Phương Hiểu Duy tỉnh lại lập tức kêu lên: “Tiểu Trĩ, con tỉnh! Có chỗ nào không thoải mái hay không? Con ngoan ngoãn nằm đi, để thúc gọi bác sĩ.”

Nghe lời nói đột ngột của người trước mặt Phương Hiểu Duy không biết làm gì cho phải, vừa định gọi tên người tới, lại không biết gọi cái gì, xấu hổ ngậm chặt miệng. Phương Hiểu Duy nghĩ rằng chính mình đối với chủ nhân trước kia của thân thể này một chút cũng không biết, mình vì sao xuất hiện trong này, chủ nhân trước kia xảy ra chuyện gì, vì sao ở bệnh viện cậu thực không rõ ràng lắm. Bất quá…… Vừa rồi nghe người kia gọi mình là tiểu Trĩ…… Xem bộ dạng người này, đối với chủ nhân trước kia của thân thể này rất tốt, chẳng lẽ hắn chính là phụ thân?

“Bác sĩ Hoa, ngài mau đến xem, tiểu Trĩ tỉnh.” Một bác sĩ mặc áo blue trắng tiến vào, đối Phương Hiểu Duy đùa nghịch nửa ngày, nào là đo huyết áp rồi nghe nhịp tim, thật lâu mới nói:“Tiểu Trĩ, có chỗ nào không thoải mái không?”

“Cái kia…… anh là ai?” Nghe Phương Hiểu Duy hỏi, Bác sĩ Hoa cùng người kia liếc mắt nhìn nhau, lại quay đầu nhìn Phương Hiểu Duy,“Anh là Hoa Lạc Dương, là bác sĩ của tiểu Trĩ. Tiểu Trĩ biết tên mình là gì không?”

“Các người không phải đều gọi tôi là tiểu Trĩ sao?” Phương Hiểu Duy hỏi ngược lại. Tuy rằng đối với mọi người ở đây hoàn toàn không biết gì cả, nhưng nhìn mọi thứ chung quanh, hẳn đây là cuộc sống của cậu. Nhưng mà tiểu Trĩ trong miệng bọn họ đã mất, hiện tại trong thân thể này là linh hồn của cậu. Nhưng cậu không thể đem chuyện này nói cho bọn họ biết, bọn họ có thể xem cậu là yêu quái hay không a?

“Tiểu Trĩ, con ngay cả thúc cũng không nhớ rõ sao? Thúc là Đào thúc!” Người còn lại trong phòng kích động hỏi Phương Hiểu Duy.

Phương Hiểu Duy bất đắc dĩ lắc đầu, dù sao mình đã sống lại, cứ coi như mất trí nhớ đi.

“Đào thúc, thúc trước tiên hãy bình tĩnh lại, thúc như vậy sẽ dọa tiểu Trĩ.” Bác sĩ Hoa an ủi Đào Dương rồi chuyển sang Phương Hiểu Duy: “Tên của em là Hạ Trĩ. Hạ của mùa hè, Trĩ của trẻ con. Vị này là quản gia của em, em gọi ông ấy là Đào thúc.” Quản gia…… Nghe được lời nói của Hoa Lạc Dương, Phương Hiểu Duy kinh ngạc, nhìn cách ăn mặc của ông ấy không nghĩ tới lại là quản gia, nguyên lai chủ nhân khối thân thể này trước kia là phú gia chi tử. Thượng đế có phải hay không đối với mình thật tốt……

“Tiểu Trĩ, em nhớ được gì không? Em có nhớ tại sao em lại bị thương không?” Hoa Lạc Dương hỏi.

Phương Hiểu Duy lắc đầu:“Tôi bị thương như thế nào?”

“Tiểu Trĩ không cẩn thận đụng vào đầu nên mới bị thương.” Nhẹ nhàng bâng quơ trả lời. Kỳ thật Hạ Trĩ bị thương là do đại ca cậu làm, chỉ là bọn họ lo lắng cảm xúc của Hạ Trĩ nên không nói. Hoa Lạc Dương sờ sờ đầu Phương Hiểu Duy:“Tiểu Trĩ hiện tại có hay không cảm thấy không thoải mái?”

Phương Hiểu Duy lại lắc đầu, bỗng nhớ đến cái gì liền hỏi:“Có thể cho tôi mượn một cái gương hay không?”

Cả hai người trong phòng đều ngẩn người khi nghe Phương Hiểu Duy nói, Đào thúc gật đầu, tuy rằng ông không hiểu vì sao cần gương, nhưng vẫn bước vào phòng tắm mang ra một cái gương đưa cho Phương Hiểu Duy.

Xem đầy đủ

Tủ truyện