Tử Linh Chuông
FULL

Tử Linh Chuông

Chuyên mục: Bách Hợp

Tác giả: Giả Đại Phiếm Tử

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Trì Thị nhất mạch*, ngươi, đáng tin!

*Nhất mạch (mạch máu duy nhất): ý chỉ người thừa kế duy nhất.

Lúc này, Trang Trừng đang cùng ba vị sư phụ canh giữ ngoài cửa, tâm treo lên cao, khẩn trương mà nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng chặt.

Bên trong chính là cường tráng như trâu, bách bệnh bất xâm - Trang chủ, ít nhất ba ngày trước đây chính là như vậy.

Bỗng nhiên, một con quạ đen bay ngang qua. Nó há mồn muốn "quác" một tiếng, Ba Hồ Lô liền tai nhanh mắt lẹ bắn ra cục đá, bước qua đem con quạ vừa rơi xuống đất nhặt lên.

Trang Trừng nhắc nhở: "Đừng Ϧóþ ૮ɦếƭ nó."

Ngày thường có bao nhiêu ổn trọng, giờ phút này cũng khó tránh khỏi có chút rối loạn, nghĩ đến buông tha một sinh linh có lẽ sẽ tích thêm chút công đức, hồi báo trên người phụ thân mình.

Ba Hồ Lô gật đầu, đi đến tiểu viện bên cạnh nhẹ nhàng vứt con quạ ra ngoài, có thể nói là người sắt đá tâm mềm mại.

Ba ngày trước Trang chủ bất ngờ hôn mê, không có dấu hiệu tỉnh lại. Sau khi Trần Tương Tử chuẩn đoán trúng độc cũng thúc thủ vô sách* (bó tay). May mắn hôm nay Trì Chí dạo chơi ngang qua, đến nhà bái phỏng - trở thành người thứ năm biết việc này.

Két, một tiếng.

Trì Chí bước ra, chậm rãi lắc đầu.

Trang Trừng trước mắt tối sầm.

"Thiếu trang chủ!" Yểm phu nhân vội vàng đỡ lấy nàng

Trì Chí: "Bột Tử Toan."

Trang Trừng ổn định tinh thần, hỏi: "Tiên sinh, tình huống của cha ta thế nào?"

Trì Chí: "Có thể cứu."

Trang Trừng nhắm mắt lại, thở ra một hơi. Kể từ khi Trang chủ đột nhiên ngã xuống, từng giây từng phút nàng đều kéo căng tinh thần, hiện giờ rốt cuộc có thể thả lỏng một chút. "Tiên sinh, mời dời bước mói tỉ mỉ."

Trì Chí khoát tay: "Không cần, đồ vật cần thiết đã ghi trên giấy, trong vòng ba tháng nếu có thể tìm đủ, ta lại đến đây chữa trị."

Trang Trừng tiếp lời: "Tiên sinh nhọc lòng. xin hỏi gia phụ vì sao..."

Trì Chí vụt vụt tháo chạy: "Mẹ ta bảo ta về nhà ăn cơm."

Trần Tương tử đuổi theo phía sau: "Tiên sinh dừng bước! Thỉnh cho tại hạ ký cái tên!"

Trì Chí ngoái đầu nhìn lại mỉm cười, tư thế lỗi lạc hiên ngang làm Trần Tương Tử mê say. Ngây người một lúc, Trì Chí đã không thấy.

Ba Hồ Lô đem tên gia hỏa đáng xấu hổ này xách trở về, hỏi: "Thiếu trang chủ, chúng ta cần tìm những thứ gì?"

Trang Trừng than nhẹ: "Ngày mai ta xuống núi, trong vòng ba tháng sẽ trở về. Ba Hồ Lô sư phụ, Trần Tương Tử tiên sinh, Yểm phu nhân, mọi người thay ta chăm sóc sơn trang. Trong lúc trang chủ "bế quan", Vạn Nhạc Sơn Trang sẽ không tiếp khách." May mắn ba ngày trước khi sự việc vừa xảy ra Trang Trừng đã nhanh chóng quyết định, đối ngoại tuyên bố trang chủ bế quan, làm bớt đi không ít chuyện.

Ba người ý thức được tình hình nghiêm trọng, không nhiều lời nữa, gật đầu đồng ý.

Sao sáng trăng thưa, Trần Tương Tử quan sát thiên tượng, suy tính đêm nay hắn sẽ ngủ rất ngon.

Phòng bên cạnh, Ba Hồ Lô "hưu hưu - hưu hưu" ngáy khò khò. Trên gối đầu nước miếng chảy thành một bãi.

Phòng bên cạnh nữa, Yểm phu nhân cởi ra tầng tầng lụa đen quấn quanh người, để cho cơ thể và hai mắt lộ ra bên ngoài hít thở không khí.

* Yểm phu nhân có chồng là người Hồi giáo, sau khi chồng ૮ɦếƭ vẫn giữ lại truyền thống che toàn thân.

Vạn Nhạc Sơn Trang, khắp nơi yên ắng.

Trong thư phòng chỉ thắp một ngọn nến. Nến đã hơi tàn, lập lòe chiếu lên trang giấy. Trang Trừng vuốt vạt áo ngồi ngay ngắn, lông mày chau lại, thận trọng mà trầm mặc, đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Đột nhiên!

Phía trên vang lên thanh âm: "Nghe nói cha ngươi sắp tắt thở?"

Trang Trừng bất ngờ bừng tỉnh, chợt giận không kìm được, quát hỏi: "Người phương nào lớn mật như thế?!"

Tiết Tử Linh từ xà nhà bay xuống: "Đừng hung vậy chứ."

Trang Trừng nhảy lên, tiếp cận đối phương, giơ tay đánh ra một chưởng. Tiết Tử Linh nhanh chóng thối lui: "Nghe qua Trang đại tiểu thư đoan trang thiện lương, một chưởng này ngược lại là muốn mạng của ta."

Trang Trừng không dám lại hành động thiếu suy nghĩ, âm thầm đề phòng: "Gia phụ bế quan đã ba ngày. Cô nương không biết Vạn Nhạc Sơn Trang không tiếp khách sao?"

Tiết Tử Linh: "Chẳng lẽ không phải sắp tắt thở?"

Trang Trừng tức giận đến phát run: "Đang mang danh dự của Vạn Nhạc Sơn Trang, nếu có người có lòng khiêu khích, đừng trách ta hạ thủ vô tình."

"Vốn dĩ không muốn quấy rầy, nhưng thấy ngươi ưu thương như vậy, hỏi một câu mà thôi, hung như vậy làm gì?" Tiết Tử Linh bước đến cạnh bàn, tiện tay gảy bấc đèn, thân hình của nàng theo đó hiện ra rõ ràng. Một mỹ nhân thiên tiên linh động.

Trang Trừng liếc về tờ giấy trên bàn, trong lòng căng thẳng. Hết lần này tới lần khác sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Tiết Tử Linh nhặt tờ giấy lên, đôi mắt ngậm lấy ý cười hàm xúc, nhìn về phía Trang Trừng: "Không phải ngươi muốn tìm ta sao?"

Trang Trừng sững sờ, lập tức nhớ đến hàng chữ cuối cùng trên giấy.

- - Mục Đức Minh chuông, Tiết Tử Linh.

Chưa một ai thấy được bộ dáng của nàng. Hay nói đúng hơn, tất cả những người bị nàng "lấy" đồ vật, cũng không biết hình dáng nàng ra sao. Mặc dù gặp thoáng qua, cũng sẽ không nhận ra.

Trang Trừng tin một nửa.

Vạn Nhạc Sơn Trang chính là một trong ba trang lớn nhất võ lâm. Húc Dương Phong lại càng thủ vệ sâm nghiêm, cô gái này có thể lặng yên không một tiếng động mà lẻn vào thư phòng, khinh công không cần phải nói. Chẳng qua là, trong tiềm thức của nàng, Tiết Tử Linh người này bộ dáng lại...

Tiết Tử Linh: "Ngươi không thể chỉ nhìn bề ngoài."

Trang Trừng kinh ngạc, người này lại có thể nhìn thấu tâm tư của mình? Kỳ thật mà nói, Tiết Tử Linh tướng mạo bất phàm - thanh tú thoát tục, đường hoàng linh động, xinh đẹp phiên phiên. Nhưng mà.... có lẽ là nên yêu diễm thêm chút nữa, sẽ phù hợp với hình tượng của nàng hơn.

Trang Trừng cẩn thận hỏi: "Đêm khuya cô đột nhập Vạn Nhạc Sơn Trang, là có ý đồ gì?"

Tiết Tử Linh: "Tới lấy Mạnh Nhai Đà La Hoa."

Trang Trừng: ".... Cô đi đi." Nếu là đến ăn cắp Mạnh Nhai Đà La Hoa, ngược lại không cần lo lắng. Trang Trừng nghĩ: một cô nương gia, nói ra chuyện hạ lưu bực này lại không cảm thấy chột dạ chút nào, thật sự là ly kỳ.

Tiết Tử Linh: "Không được."

Trang Trừng buồn bực: "Vì cái gì?"

Tiết Tử Linh: "Ta muốn lấy ngươi, cùng ta rời đi."

Trang Trừng đỏ mặt: "Thân là nử tử, lại không biết liêm sĩ là gì! Cô còn dám không giữ mồm giữ miệng, đừng trách ta... ta...."

Tiết Tử Linh không rõ vì sao nàng lại tức giận, ánh mắt ௱ôЛƓ lung: "Hoặc là ngươi nói cho ta biết cơ quan."

Trang Trừng: "Mơ tưởng!"

Tiết Tử Linh: "Thật sự có cơ quan a."

Trang Trừng: "..."

Xem đầy đủ

Tủ truyện