Tử Linh Đảo
FULL

Tử Linh Đảo

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Băng Long

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: hiện đại, kinh dị, mỹ – tàn bạo – si tình công, ích kỷ thụ, công phi thường sủng thụ.
Edit: Wei Chen
Nhân vật chính: Giang Lễ x Trương Hàn

“…Sao cậu lại ở chỗ này?”

Khóe mắt ta giật giật, “Cậu không cảm thấy tôi mới là người nên hỏi cậu câu này sao?”

Lúc còn học đại học, Giang Lễ đã đặc biệt khiến người khác chú ý, vóc người cao to chính trực như lưỡi đao đầy khí phách, ngũ quan trên gương mặt lại xuất chúng, vì vậy dễ dàng trở thành nhân vật tiêu điểm.

Hơn nữa, cậu ta không phải có vẻ ngoài đẹp đẽ, đầu óc càng thêm thông minh. Bốn năm học đại học cùng Giang Lễ, mỗi nhận nhận phiếu điểm, vị trí dẫn đầu luôn thuộc về cậu ta. Còn ta thì dở dử ương ương, đa phần đều ở khoảng giữa.

Sau khi tốt nghiệp không lâu, nghe nói Giang Lễ được một công ty nước ngoài nổi tiếng nhận vào làm, lương một năm trên bảy con số, đó là chưa kể tiền thưởng cuối năm. Về phần ta, sau hai mươi bảy lần trắc trở, cuối cùng trở thành một phóng viên nhỏ ở tòa soạn báo hạng ba, dùng số tiền lương ít ỏi miễn cưỡng sống qua ngày.

Cho nên, ở nơi này lại gặp phải Giang Lễ, thay vì để cậu ta hỏi ta, phải đổi thành ta hỏi cậu ta mới đúng chứ.

Giang Lễ sau nỗi kinh ngạc nhất thời liền trở lại bình thường, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra biểu tình châm chọc vẫn thường thấy trong bốn năm đại học với ta, “Là tôi hỏi trước, cho nên cậu đương nhiên phải trả lời, không đúng ư?”

Nguy hiểm thật, may là ta đã sớm chuẩn bị, đoán được sẽ có người hỏi ta vấn đề này. Ta vội vàng rũ mắt xuống, làm bộ bày ra vẻ mặt bối rối khó xử.

“Còn có thể vì sao chứ… Tôi quen bạn gái, mua thật nhiều hàng hiệu để cô ấy vui vẻ, còn ngốc đến mức làm người bảo lãnh cho cô ấy… Kết quả, trong một đêm, cô ấy bỏ trốn…” Ta dừng ở chỗ này, trầm mặc vài giây mới nhún nhún vai, cười khổ nói tiếp: “Hiện tại, tôi cái gì cũng không còn, căn bản không đủ sức trả nợ bọn cho vay nặng lãi.”

Giang Lễ nhướng mày, “Cậu thiếu bao nhiêu?”

Ta không chút nghĩ ngợi, nói đại ra một con số mà ta cho rằng vô cùng khủng khiếp đối với ta.

“…Tôi giúp cậu trả.”

“Hả?” Ta sửng sốt, vừa rồi có phải ta mới nghe cái gì đó không? Không, nhất định là ta nghe lầm, tuyệt đối là ta nghe lầm…

Một thanh âm thấp trầm từ tính lại từ trong miệng Giang Lễ truyền ra rõ ràng: “Tôi nói, tôi giúp cậu trả nợ. Trương Hàn, cậu lập tức trở về đi.”

Như “Ầm” một tiếng đất bằng nổ tung, trong đầu ta hoàn toàn trống rỗng. Một lúc lâu sau, ta mới miễn cưỡng nặn ra nụ cười cứng ngắc, nói: “Cậu… Cậu đang nói giỡn hả? Cái chuyện này không vui chút nào đâu…”

“Tôi không phải người hay nói giỡn.” Giang Lễ bỗng nhiên siết chặt vai ta, xuyên qua một lớp quần áo, ta vẫn có thể cảm nhận được đôi bàn tay nóng hổi của Giang Lễ, “Trương Hàn, tôi sẽ giúp cậu trả hết khoản nợ còn thiếu. Cho nên, cậu hãy lập tức trở về, nếu không cậu sẽ phải hối hận.”

Nhìn ánh mắt đáng sợ như dã thú muốn cắn người của Giang Lễ, ta nuốt xuống một ngụm nước bọt, ấp a ấp úng nói: “Cái gì mà hối hận? Tôi… tôi… tôi đã không còn đường lui nên mới đến đây… Huống chi, tôi và cậu đâu có thân nhau lắm? Cậu lại muốn thay tôi trả nợ? Nếu như… Nếu như cậu thật sự chịu giúp tôi, chẳng qua chủ nợ của tôi sẽ đổi thành cậu, như vậy tôi còn thảm hơn, cả đời đều mắc nợ cậu a…”

Sắc mặt Giang Lễ đông lại, ta dường như nghe thấy tiếng răng rắc từ bàn tay đặt trên vai ta, “Tôi không cần cậu trả tiền cho tôi, số tiền đó cứ xem như tôi cho cậu.”

Nghe Giang Lễ nói thế, bụng ta đột nhiên nổi lên lòng tham điên cuồng. Chỉ cần ta đồng ý, số tiền gởi trong ngân hàng sẽ tăng thêm vài con số không!

Không được! Trương Hàn, thiên hạ làm gì có bữa ăn không phải trả tiền? Hơn nữa, sở dĩ mày tới đây, không phải là vì bài báo của mày sao? Tiền thì tính là gì? Có thêm bao nhiêu tiền đi chăng nữa cũng mua không được thành tựu mai sau đâu!

Từ sâu dưới đáy lòng, ta không ngừng nhắc nhở chính mình, không thể bỏ cuộc nửa chừng, tuyệt đối không thể bỏ cuộc nửa chừng.

“Giang Lễ, cám ơn ý tốt của cậu, nhưng mà tôi…”

Ta còn chưa kịp nói xong, một cô gái khiến bất cứ ai cũng phải sáng mắt chẳng biết từ đâu xuất hiện, đối với chúng ta (hay nói chính xác hơn là đối với Giang Lễ) lộ ra lúm đồng tiền xán lạn như hoa.

“Giang Lễ, vị tiên sinh này là ai thế?”

Vừa nhìn thấy cô gái này, sắc mặt Giang Lễ thay đổi rõ ràng, thả đôi tay đang siết chặt vai ta ra.

“Là bạn học thời đại học.”

“À, là vậy sao. Thật trùng hợp quá!” Lúc này, cô ta mới chuyển sang nhìn ta, mỉm cười kín đáo: “Không biết vừa rồi hai người đang nói chuyện gì?”

Tuy cô ta không chú ý, nhưng ánh mắt ta đã bắt được một chuyện, khi cô ta vừa hỏi ra câu này, bàn tay đã buông xuống của Giang Lễ đột nhiên siết chặt thành quyền.

Ta cười cười, nói rằng: “Cũng không có nói gì nhiều, chỉ chọc ghẹo cậu ta vài câu thôi. Tôi còn tưởng rằng người ưu tú như cậu ta, cuộc đời khẳng định phải được thuận buồm xuôi gió, không nghĩ tới cư nhiên có thể gặp cậu ta ở chỗ này… Nói vậy, chắc cậu ta cũng đã xảy ra chuyện gì, ông trời quả thật công bằng.”

Cô ta bật cười ha hả: “Vậy phải làm anh thất vọng rồi. Anh ấy không phải người tham gia, anh ấy là người trung gian.”

“Người trung gian?”

Cô ta gật đầu, đôi mắt ướt át như câu hồn người nhìn ta chăm chú, “Đúng vậy, mà không phải chỉ là người trung gian, còn là người tổ chức nữa. Tôi nghe nói, anh ta phục vụ rất tốt, đã an bài chúng ta đến một hòn đảo, cư dân trên đảo vô cùng hiếu khách. Bởi vì tín ngưỡng đặc biệt của cư dân, cho nên họ sẽ không ngăn cản chúng ta, còn có thể chuẩn bị chỗ ăn chỗ ở tốt nhất cho chúng ta, để chúng ta trước khi ૮ɦếƭ được hưởng niềm hạnh phúc cuối cùng.”

Những gì cô ta nói, ta đều được người giới thiệu cho biết cả rồi, bởi vậy từng khiến ta hết sức kinh ngạc, cảm thấy trên đời này quả nhiên chuyện lạ gì cũng có, muốn ૮ɦếƭ cư nhiên còn được du thuyền đưa đi, chiêu đãi toàn món ngon.

“Nếu có người đổi ý thì sao? Như là đột nhiên nhận ra rằng, cuộc sống này hóa ra vẫn còn hi vọng hoặc niềm vui các loại?”

Cô ta cười nói: “Đương nhiên có. Có một người nghe người ta mách chuyện Giang Lễ, liền tìm đến nhờ Giang Lễ an bài giúp. Tuy rằng chi phí rất đắt, thế nhưng nếu còn chưa muốn ૮ɦếƭ, có ném tiền qua cửa sổ cũng đáng.”

Ta chớp mắt mấy cái, “Cái này… còn phải trả chi phí?”

Cô ta buồn cười liếc mắt nhìn ta, sẵng giọng: “Dĩ nhiên rồi, nếu không cư dân trên đảo vì sao phải giúp chúng ta chuẩn bị chỗ ăn chỗ ở? Nhưng anh yên tâm, tiền của mọi người tôi đều đã trả hết. Chỉ là không nghĩ tới, thì ra số đồng bạn không muốn sống lại không hề ít.”

Cô ta cười đến vô cùng hài lòng.

Trên đời quả nhiên chuyện lạ gì cũng có. Ta lần thứ hai cảm thán sâu sắc đạo lý này, trên mặt vẫn không lộ ra chút biểu cảm nào, hỏi thăm: “Lúc xuất phát tôi không nhìn kỹ lắm, chúng ta có tổng cộng bao nhiêu người?”

Cô ta nói: “Ngoại trừ Giang Lễ, nếu tính luôn cả ta, chúng ta tổng cộng có mười bốn đồng bạn.”

“Mười bốn người… Đúng là không ít.”

Cô ta không để ý đến ta nữa, xoay người đi, bộ váy dạ hội tựa như cánh bướm nhẹ nhàng phấp phới.

“Giang Lễ, dùng bữa tối trên đảo xong, em có chút chuyện muốn thương lượng với anh, được chứ?”

“Được.”

Giang Lễ hơi nghiêng người, để cô ta đi trước, sau đó mới nhân lúc đi ngang qua ta, dùng âm lượng cực kỳ thấp nói với ta câu lúc nãy: “Mau trở về đi.”

Ta chỉ có thể nhìn theo bóng lưng cậu ta mà cười khổ.

Giang Lễ ơi Giang Lễ, cậu thông minh một đời, thế nào lại hồ đồ một lúc vậy? Ở đây là giữa biển a! Cậu muốn tôi bơi trở về sao? Nếu vậy tôi đây mới thật sự là tự tìm đường ૮ɦếƭ…

Ta ngượng ngùng gãi đầu, hai người Giang Lễ đi rồi, trên boong tàu ngoại trừ ta chỉ còn mấy ‘đồng bạn’ khác. Bọn họ giống như dã thú có thói quen phân chia lãnh địa, ai nấy đều tự mình độc chiếm một góc trời riêng, chẳng ai thèm để ý đến ai.

Ta cũng không có hứng thú bắt chuyện với bọn họ, bởi lúc trước ta từ từng thử nói chuyện phiếm với mấy ‘đồng bạn’ tham gia tự sát tập thể này rồi, muốn thăm dò xem lý do vì sao bọn họ tham gia, đáng tiếc chẳng có mấy người đếm xỉ gì ta.

Tuy rằng đa số không chịu hợp tác, nhưng ít nhất vẫn còn vài người chịu nói chuyện, trong đó gây cho ta ấn tượng sâu sắc nhất là hai người, một nam một nữ.

Và người con trai trong số hai người đó, hiện tại đang ở trên boong tàu. Toàn thân cậu ta mặc đồ hàng hiệu Armani, đứng dựa vào lan can nhìn về biển rộng, hưởng thụ gió biển nhẹ thổi lướt qua.

Tên cậu ta là Trần Minh Gia*. Vừa nghe cậu ta nói tên, ta lập tức liệt cậu ta vào đối tượng tuyệt đối không cần cự tuyệt quá khứ.

*Minh: sáng sủa, Gia: tốt đẹp.

Trần Minh Gia nhỏ hơn ta, năm nay mới hai mươi sáu. Cậu ta và Giang Lễ đều thuộc dạng thiên chi kiêu tử*, thân thế hiển hách, bộ dạng anh tuấn, đầu óc thông minh, đều thuộc loại người khiến những người đồng giới hận không thể đem ra thiên đao vạn quả**.

*thiên chi kiêu tử: đứa con được gia đình cưng chiều như con trời.

**thiên đao vạn quả: chém trăm ngàn nhát dao.

Một người thanh niên xuất sắc như vậy, thế nào lại có u uất trong lòng? Cho nên lý do của cậu ta là nghĩ rằng thế giới này quá nhàm chán.

Nghe cậu ta nói, từ khi còn nhỏ đến lúc hai mươi sáu tuổi, mọi chuyện như ý, chưa từng gặp cảnh thất bại, tình trường hết thảy thuận lợi, chức vụ thăng tiến không ai cản nổi. Nói tóm lại, chỉ có chuyện cậu ta không muốn làm chứ không có chuyện cậu ta không làm được.

Thế nhưng, cậu ta không vì thế mà tự hào kiêu ngạo, tiếp tục nỗ lực sống sót gây họa cho nhân gian, ngược lại cảm thấy thiếu thốn cảm giác kích thích, cảm giác thành tựu, cảm giác thỏa mãn. Vì vậy… cậu ta quyết định không thèm sống nữa.

Khi đó, ta nghe mà tức giận đến mức muốn lật bàn rồi kéo cậu ta dậy, đập một trận cho sướng tay.

Len lén ở sau lưng Trần Minh Gia cố sức dựng thẳng ngón giữa lên, ta lúc này mới hừ nhẹ một tiếng, cảm thấy mỹ mãn trở về ca-bin.

“Trương đại ca, anh không ngắm cảnh biển nữa à?”

Đang đi đến trước mặt ta, là người còn lại khiến ta ấn tượng sâu sắc, Lý Văn Đình.

Lý Văn Đình là học sinh trung học, bộ dáng không thể xem là đẹp nhưng rất thanh thú, khi cười rộ lên hai bên khóe miệng sẽ như ẩn như hiện má lúm đồng tiền nho nhỏ, tương đối khả ái.

Lý Văn Đình không nói ra lý do khiến cô muốn tự sát như Trần Minh Gia, bởi vì khi ta trò chuyện với cô mấy câu để tạo mối quan hệ, mới làm bộ như thuận miệng hỏi cô lý do thì sắc mặt vốn dĩ hồng hào của cô trong nháy mắt trở nên tái nhợt, giống như vừa nhớ lại một ký ức hết sức kinh hoàng. Cho nên, cô mới có thể khiến ta ấn tượng sâu sắc.

Tuy rằng không cách nào hỏi nguyên nhân của cô, nhưng ta vẫn nghĩ rằng chỉ cần ta nỗ lực lôi kéo tình cảm, ta nhất định có thể hỏi được tin tức cần thiết trước khi cô ૮ɦếƭ.

Ta nhún nhún vai, bất đắc dĩ cười khổ: “Nhìn tới nhìn lui nếu không phải trời xanh thì là biển rộng, chẳng có gì đặc biệt.”

Lý Văn Đình nói: “Nhìn thì chán thật, nhưng gió biển thổi nhẹ rất thoải mái, không khí cũng rất trong lành, còn mang theo một chút vị mặn, trên đất liền không thể so sánh được…” Cô bé tính cách trẻ con lè lưỡi, “Chỉ là không biết còn phải ngồi bao lâu nữa? Tuy em không bị say sóng, nhưng em vẫn tưởng nhớ đất liền không lay động quá đi.”

Ta gõ nhẹ lên đỉnh đầu cô một cái, cười mắng: “Chưa được bao lâu mà em đã bắt đầu tưởng nhớ, có phải hơi nhanh không?”

Lý Văn Đình vẻ mặt ủy khuất nói: “Em không thích ngồi thuyền…”

Thấy cô bé gượng cười khổ sở, ta đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Chúng ta xuất phát lúc một giờ chiều, dự tính khoảng sáu giờ tối sẽ đến nơi… Vậy chắc một tiếng nữa em có thể được giải thoát, bước chân trên đất liền mà em tưởng nhớ.”

Lý Văn Đình hưng phấn vỗ tay không ngừng.

“A, thế thì nhanh thôi! Hơn nữa sắp xếp thời gian cũng rất hợp lý, chờ khi chúng ta đến khách sạn, sắp xếp xong hành lý thì cũng gần đến giờ cơm tối rồi. Nghe nói thức ăn vừa có ở đất liền vừa có cả hải sản, phong phú dọa người, em mong ૮ɦếƭ đi được luôn.”

“Có phong phú hơn nữa, nhìn bộ dáng của em chắc cũng không ăn được bao nhiêu đâu.”

“Nè nè, Trương đại ca, anh quá xem thường em…”

Trong lúc chúng ta chuyện trò lung tung trên trời dưới đất, thời gian lướt qua nhanh như tên bắn, đến khi toàn thân du thuyền chấn động mạnh một cái, chúng ta mới lấy lại được tinh thần, ý thức được hóa ra khi chúng ta không để ý thì đã đến điểm cuối cùng.

Bến cảng để du thuyền cập bến rất nhỏ, đoàn người chúng ta ai nấy đều tự xách hành lý xuống thuyền, quan sát hòn đảo nhỏ này một chút.

Gần bến cảng dường như có mấy hộ gia đình sinh sống, khi ta phóng tầm nhìn có thể thấy được những dãy núi xanh tươi nhấp nhô trùng điệp, căn bản không nhìn ra bất cứ tòa kiến trúc cao chót vót nào. Từ mấy hộ gia đình gần bến cảng, có thể suy đoán ngôi nhà cao tầng nhất trên đảo không vượt quá ba tầng.

Cô nàng xinh đẹp đi cùng đã biến mất, Giang Lễ chẳng biết từ khi nào xuất hiện ngay bên cạnh ta, khiến ta đang tập trung quan sát hoàn cảnh bốn phía suýt chút nữa bị cậu ta hù đến thoát tim ra ngoài.

“Tôi giúp cậu xách hành lý.”

“A, hành lý hả? Không cần đâu, hành lý của tôi không nhiều lắm…”

Đây không phải lời khách sáo đâu, ta thật sự chỉ mang theo một cái ba lô cỡ vừa mà thôi, mấy ‘đồng bạn’ khác cũng mang rất ít hành lý. Bởi vì đều muốn ૮ɦếƭ, cho nên mang theo lắm thứ cũng vô dụng.

“Tôi giúp cậu xách.” Giang Lễ không dài dòng thêm nữa, đoạt lấy ba lô trên vai ta.

Trong một khắc, ta cảm giác được hình như bàn tay ta bị nhét vào một mảnh giấy hay gì gì đó, cho nên ta lập tức mang lời cự tuyệt nuốt ngược trở lại trong bụng, hai tay đút túi quần jean, hừ lạnh một tiếng xem thường.

“Nếu cậu vui vẻ xách như thế, tôi có người tình nguyện phục vụ miễn phí, đúng là cầu còn không được.”

Xem đầy đủ

Tủ truyện