Tùy Ái Trầm Luân
FULL

Tùy Ái Trầm Luân

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Thiên Nhai Khách

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: arronjamine.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Hiện đại, huynh đệ, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm, ngược thân, ngược tâm, HE
Biên tập: Dạ Tư Vũ
Trình trạng: 24 ch – hoàn

Tại văn phòng viện trưởng viện cô nhi Thánh Tâm, tuy rằng được trang hoàng bằng những thứ hết sức tinh mỹ xa hoa và quý phái, nhưng khi Lam Dược vừa bước vào, hết thảy những hoa lệ ấy dù bày trí ngay ở trước mặt hắn tất cả đều trở nên ảm đạm không chút tinh quang.

Trên Sô pha, hai vị khách quý kinh ngạc mở to mắt, trong lòng đều là một trận cảm thán rằng vị thiếu niên chỉ mới mười ba tuổi trông bề ngoài nhu nhược yếu ớt, như thế nào lại có thể có được vẻ đẹp thanh tú tuyệt mỹ đến như vậy.

“Thế nào? Trương tiên sinh, Điền tiên sinh, đứa nhỏ này trông có được không?” Vương viện trưởng ở một bên dường như hướng hai vị khách quý kia lấy lòng, vờ hỏi.

Ngẩn ngơ suốt nửa ngày, hai vị khách nhân mới hoàn hồn, chợt gương mặt béo nặc của Trương tiên sinh khẽ động, mê đắm cười nói: “Nam hài này quả thật quá đáng yêu, xinh đẹp đến độ không phân biệt nổi là nam hay là nữ nữa.”

Điền tiên sinh bên cạnh cũng tán thành gật đầu lia lịa, nhưng lập tức lại thận trọng hướng mắt đến Vương viện trưởng dò hỏi: ” Liệu đứa nhỏ này có đáng tin hay không? Lỡ nó đi nói lung tung khắp nơi thì sao? Dù sao chuyện này mà để lọt đến tay người ngoài thì không tốt lắm.”

“Hai vị tiên sinh cứ việc yên tâm!” Vương viện trưởng như như định liệu từ trước, cam đoan nói: ” Cái thứ trời sinh câm điếc này, cho dù nó có muốn nói cũng có nói được gì đâu. Các ngài đừng lo!”

Vừa nghe qua lời này, hai vị khách quý lập tức tươi cười rạng rỡ.

Mà vị thiếu niên đứng lặng một bên chỉ khẽ cúi thấp đầu, đáy mắt u buồn hiện lên một tia ảm đạm.

Trương tiên sinh lại đưa mắt tinh tế đánh giá một lượt nữa, tấm tắc nói: “Khuôn mặt thì không nói làm gì, nhưng không biết bộ dáng bên trong thì như thế nào đây?”

Vương viện trưởng cười ngầm hiểu ý, quay sang Lam Dược phân phó: “Lam Dược ngươi đã nghe rõ chưa, mau ૮ởเ φµầɳ áo ra, hãy cho những vị khách quý của ta được thưởng thức thân thể của ngươi.”

Lam Dược hơi do dự một chút, nhưng ngay lập tức thuận theo từ từ cỡi quần áo ra. Chỉ chốc lát sau liền thoát y hoàn toàn, Tʀầռ tʀʊồռɢ đứng trước mặt ba người.

Thiếu niên chưa phát dục thành thục thân hình non nớt tinh tế mà ngây ngô khiến hai vị nhân khách mê đắm thèm thuồng nhỏ dãi.

Vương viện trưởng đắc ý nở nụ cười, tiếp tục phân phó: “Đi đến trên bàn kia, để hai vị tiên sinh hảo hảo nhìn ngắm nào.”

Lam Dược đương nhiên không dám cãi lệnh của viện trưởng, bèn nhẹ nhàng đi đến trên chiếc bàn dài nơi góc phòng, đối diện trên sô pha hai vị khách quý e lệ khai mở hai chân mình ra, tựa hồ không mời mà gọi tự thân vận động.

Trên chiếc khăn trải bàn sẫm màu, cơ thể niên thiếu trần trụi non nớt càng thêm trắng mịn. Nhìn bờ ௱ôЛƓ mềm mại bên dưới đầy mị sắc, hai gã khách nhân càng ngây dại, thèm khát nuốt nước bọt.

Trương tiên sinh sớm nhịn không được, mê muội từ từ tiến gần chiếc bàn, một bên nắm lấy hai tay Lam Dược vặn ngược ra sau ghì chặt lấy. Ngay sau đó liền đem cổ thiếu niên mãnh liệt cắn xé.

Lam Dược ngoan ngoãn ngưỡng chiếc cổ thon dài để mặc hắn cuồng lộng, thỉnh thoảng tinh tế phát ra vài tiếng rên rỉ, tựa như nhẹ nhàng than khóc.

Điền tiên sinh có chút kinh ngạc quay đầu hỏi Vương viện trưởng: “Vương viện trưởng, đứa nhỏ này không phải hoàn toàn bị câm à?”

Vương viện trưởng mỉm cười giải thích nói: “Đúng vậy, hắn bẩm sinh vì dây thanh phát dục chưa đầy đủ nên câm, tuy rằng không biết nói, nhưng cũng có thể loạn âm kêu rên vài tiếng được.”

“Ra vậy, thật tốt quá!” Điền tiên sinh hưng phấn nói tiếp: “Ta vốn nghĩ nếu đi thượng một đứa trên giường câm lặng không biết la hét rên rỉ thì thật là nhàm chán. Thật sự rất cám ơn sự an bài của ngài, xem ra buổi tối hôm nay ta sẽ trải qua được một đêm hết sức tuyệt vời.”

“Ha ha, không cần khách khí, hai vị tiên sinh đã đặc biệt ghé thăm tệ viện, thân là viện trưởng, ta đương nhiên phải tận tình chiêu đãi các vị thật tốt chứ.” Vương viện trưởng vẻ mặt nịnh nọt híp mắt cười giả tạo, sau đó lại kề sát vào Điền tiên sinh thấp giọng nói: “Cũng không biết hai vị tiên sinh có ý định sẽ quyên bao nhiêu...”

“Ồ, cái đó à, không thành vấn đề! Một lát nữa, ta sẽ ghi chi phiếu cho ngài!” Điền tiên sinh hào phóng đối đáp, rồi ngay lập tức cũng đứng lên hướng tới chiếc bàn đương đặt tuyệt mỹ báu vật mà đi đến.

Trương tiên sinh bắt gặp đồng bạn cũng đã nhập cuộc, liền buông cổ Lam Dược ra, nâng lên hai chân thon dài của nó lên bắt đầu đùa bỡn bí huyệt hồng phấn mê người kia.

Điền tiên sinh từ phía sau ôm lấy thân thể mềm mại của thiếu niên, tiếp nhận Trương tiên sinh tiếp tục mân mê trên làn da non mềm trắng mịn mà cuồng loạn.

Trương Tiên Sinh hời hợt xoa nắn mấy cái, liền ૮ởเ φµầɳ, lấy ra “bảo bối” đã sớm khởi động của hắn. Không đếm xỉa gì đến công tác chuẩn bị, nhắm vào bí huyệt thiếu niên, hung hăng đâm vào.

“A......” Lam Dược thống khổ vặn vẹo thân hình, phát ra một tiếng ngân nga mềm nhũn, lại như thiên sứ rên rĩ bên tai du dương mà êm ái. Chính nó cũng đã sớm quên mất đây là lần thứ mấy bị nam nhân đâm thủng, nhưng cái loại cảm giác tàn nhẫn bị xé thành hai mảnh nó lại vĩnh viễn không thể nào quên được.

Đang lúc cường bạo, Gã Trương Tiên Sinh này cũng chẳng quản nhiều cố kỵ như vậy, sau cú thúc mạnh liền điên cuồng tống đẩy. Mà Điền Tiên Sinh bên kia cũng không muốn yếu thế, lại càng tăng lớn lực đạo, trên bờ иgự¢ thiếu niên cường hãn cắn xé, không chút lưu tình.

Lam Dược bất đắc dĩ khuất phục trước hai tên nam nhân cầm thú *** uy bên dưới, tựa như một con rối bị tàn phá vô lực mặc cho hai người kia tùy ý lăng nhục, tùy ý chà đạp.

Viện trưởng đứng một bên nhìn trò thú vờn mồi tuyệt không hề xa lạ, rồi như tỏ ý biết điều hắn kéo màn che xuống, lẳng lặng đi ra ngoài.

Thu đến, những cơn mưa nặng nề thê lương rơi xuống, liên tiếp kéo dài, miên man không dứt.

Giữa gió mưa, một chiếc xe đẹp đẽ mới tinh lao vào giông bão. Con đường dài lầy lội vết bánh xe. Cuồng phong vũ bão gào thét, va quật vào chiếc xe không chút thương tiếc, bùn đất cùng nước mưa nhuộm vẻ tinh tươm thành sình lầy, khiến người nhìn không khỏi tiếc rẻ.

Thiếu niên anh tuấn Lam Trạch buồn bực ngồi trong xe, tâm trạng của hắn so với thời tiết bên ngoài cũng chẳng tốt đẹp hơn chút nào. Nghĩ đến lại càng bực bội, cái cô nhi viện Thánh Tâm đó, hà cớ gì lại nằm ở một nơi hẻo lánh như thế.

Nếu là bình thường, giờ phút này hắn đã nhàn nhã ngồi trên sân thượng phơi nắng, bình thản thưởng thức tách trà chiều. Vậy mà vì di ngôn của mẫu thân trước lúc lâm chung, lại phải bôn ba tìm đến tận nơi heo hút hẻo lánh này.

Từ trước tới giờ, hắn vẫn nghĩ rằng hắn chính là người thừa kế duy nhất gia tộc Lam Thị, cho tới hai tháng trước khi mẫu thân vì bệnh nặng mà qua đời mới để lại di ngôn cho hắn, thì ra hắn vẫn còn có một vị đệ đệ cùng cha khác mẹ tên là Lam Dược.

Đứa nhỏ tên gọi Lam Dược này chính là mối sỉ nhục lớn nhất của cả gia tộc Lam Thị. Năm đó phụ thân vì tham luyến sắc đẹp cô ruột hắn, bất chấp luân thường đạo lý cưỡng gian ngay chính muội muội mình, làm hại cô hắn mang thai sinh ra một nam hài, nam hài ấy chính là Lam Dược, vừa là em họ của Lam Trạch, cũng vừa là em trai cùng cha khác mẹ với hắn.

Vì là do những người cùng huyết thống giao hoan tạo thành, nên Lam Dược sinh ra không được lành lặn như người bình thường bẫm sinh đã câm. Đấy là minh chứng rõ ràng nhất cho sự trừng phạt của thiên lý đối với đôi huynh muội hoan ái loạn luân.

Cô hắn vì không chịu nổi luân thường đã kích, hạ sinh không bao lâu liền nhảy lầu tự sát, mẫu thân phẫn nộ cực điểm nhưng lại muốn che dấu sự việc này tránh trên dưới gièm pha, nên đem đứa trẻ sơ sinh không được thừa nhận kia đưa vào cô nhi viện Thánh Tâm, từ nay về sau không bao giờ muốn nhận lại.

Nhiều năm trôi qua, mẫu thân vào thời khắc lâm chung, đột nhiên nhớ đến năm đó chính mình nhẫn tâm tuyệt tình có chút hối hận, nên hy vọng Lam Trạch có thể đem đứa trẻ đáng thương kia thu nhận trở về, cho nó được hưởng hết những gì nó xứng đáng được hưởng.

Phụ thân đối với đứa con vì loạn luân sinh ra cực kỳ căm hận. Trong tâm thức của hắn, hắn mong muốn đem cái loại nghiệt chủng thứ sỉ nhục lớn nhất gia tộc Lam Thị đi càng xa càng tốt, hoàn toàn không muốn có một chút dính líu quan hệ nào với nó.

Lam trạch và phụ thân tư tưởng hoàn toàn giống nhau, tuy rằng vị đệ đệ câm điếc này hoàn toàn không phải là mối nguy hại uy Hi*p hắn trong việc kế thừa tài sản, nhưng đối với hắn hành vi loạn luân trơ trẽn kia là thứ cực kì kinh tởm, một dòng tộc chính phái cao quý như gia tộc Lam Thị tuyệt không thể dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của một quái thai dơ bẩn và ti tiện.

Hiện giờ lại vì tâm nguyện cuối cùng của mẫu thân, mà hắn không thể không kiềm nén lửa giận trong lòng, tự thân xuất mã, để hoàn thành nhiệm vụ này đối với hắn mà nói là cực kì gian nan.

Cũng tại văn phòng xa hoa quý phái của viện trưởng, Vương viện trưởng hạ mình nịnh nọt, ân cần tiếp đãi Lam Trạch một vị khách nhân mà hắn cho là vô cùng tôn quý.

Xem đầy đủ

Tủ truyện