Ứng Công Án
FULL

Ứng Công Án

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Tiêu

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: tichvuhien.wordpress.com/

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Thể loại: Cổ trang, cung đình, hài, đế vương thụ 
Edit: Hiên Vũ.

Hứa Đình Hoan thầm mắng, lại bị hắn vặn lại, trên mặt thì vẫn duy trì nét cười anh tuấn, không bắt nạt trẻ con, người già: “Là như thế này…tên ςướק kia chỉ ςướק mỹ nữ nhà lành…Hiện tại đã mất tích sáu người rồi, tất cả đều là tiểu thư nhà quan lại. Bỏ qua nữa…cũng có thể…Hôm nay náo nhiệt, các nữ quyến đều ra ngoài…Nếu như lại…”

Ứng Thiên Dật gật đầu, đồng ý với phân tích của Hứa Đình Hoan, thế nhưng: “Điều đó có liên quan gì với việc ta mặc nữ trang?”

Hứa Đình Hoan im lặng thở dài, hắn không nói rõ không được sao? Với kinh nghiệm nhiều năm làm quan, Hứa Đình Hoan đương nhiên hiểu rõ đạo lý đầu co đầu duỗi đều là một đao, sau khi thầm than xui xẻo, hắn vẫn thành thật nói rõ: “Ngài cũng biết tên kia chỉ hạ thủ với giai nhân đẹp nhất trên đường... Cho nên vì bảo hộ an toàn của các nàng, chúng ta đành phải tìm một mồi nhử còn đẹp hơn các nàng nữa…”

” Ngươi đang chỉ ta sao?!” Ứng Thiên Dật cười lạnh tra hỏi, đôi mắt sáng mị thành một vầng trăng khuyết. Hứa Đình Hoan quen tay che lỗ tai lại, quả nhiên giây tiếp theo tiếng rít gào như sấm của Ứng Thiên Dật liên tiếp vang lên: “Ta nói bao nhiêu lần rồi! Ta, là, nam, nhi, bảy, thước! Không được xem ta như nữ nhân! Ngay cả phá án cũng không được!” Khuôn mặt giống mẹ là nỗi đau trọn đời của hắn, vậy mà còn dám nhắc đến!

Sự việc đã bại lộ, Hứa Đình Hoan biết để Ứng Thiên Dật phẫn nữ trang nữa sẽ không thể vui đùa rồi, chỉ hận tên ςướק mắt mù kia sao không ra tay nhanh lên một chút!

Ứng Thiên Dật tìm một góc, ba chân bốn cẳng cởi xuống hết thảy mọi thứ có thể làm hắn nhìn giống nữ nhân, khôi phục nguyên vẻ mỹ nam tử ôn văn nhĩ nhã.” Được! Chúng ta tiếp tục tuần tra!”

Hứa Đình Hoan nghe được mệnh lệnh, lắc đầu cười khổ, không có mồi nhử, dạo phố nữa lại có ý nghĩa gì chứ?

Lại đi vào phố xá sầm uất, phát hiện nữ quyến chỉ có tăng chứ không hề giảm, Ứng Thiên Dật không khỏi cau mày, xoay người hỏi Hứa Đình Hoan đang đứng hóng mát ở bên cạnh: “Đã xảy ra đại sự như thế này rồi, sao lại không nhắc nhở các nàng ít ra ngoài cửa một chút chứ?”

Hứa Đình Hoan bất lực nhún nhún bờ vai rộng: “Chính là bởi vì từng nhắc nhở mới gặp phải cục diện thế này đấy!”

” Cái gì? “Ứng Thiên Dật nghiêng nghiêng đầu, vì sao hắn nghe thấy lại không hề hiểu?

Hứa Đình Hoan phẫn nộ đáp: “Tên kia không phải chỉ bắt người đẹp nhất sao? Ai không muốn đoạt được cái danh hiệu này hả! Ta thấy, nói không chừng các nàng mong chờ kế tiếp đến phiên mình ấy chứ!”

” Hồ đồ!” Ứng Thiên Dật lạnh lùng quát lên, nhưng cũng không biết làm gì với các nàng.

Ngay lúc hai người đang kề sát lề đường, một thanh âm thanh nhã đột nhiên vang lên từ phía sau lưng: “Ứng Thiên Dật! Hứa Đình Hoan! “

Theo tiếng hai người quay đầu lại, đồng thời nuốt nước bọt. Điều này không thể trách bọn họ, chỉ cần là nam nhân bình thường trông thấy mỹ nữ u diễm đẳng cấp khuynh quốc như này ở phía sau, phỏng chừng đều sẽ thất thố như vậy! Mày liễu đen mảnh, môi anh đào đỏ thắm, nước da như ngọc tan, đôi mắt thanh tú như ánh sao! Tuy rằng có hơi cao, nàng cũng là thiên tiên mỹ nữ khiến hoa nhường nguyệt thẹn!

Nếu như nói vừa rồi Ứng Thiên Dật giả nữ là thoát tục, không thuộc khói lửa nhân gian, thì vị này chính là yêu mị diễm lệ dụ người ta phạm tội! Thế nhưng bọn Ứng Thiên Dật đứng ngốc ra, hiển nhiên không phải hoàn toàn vì vẻ vũ mị của người đang đến.

” Hoàng thượng?! Ngài, ngài, đây, đây là loại trang phục gì! “Ứng Thiên Dật đau đầu hét lớn!

Hoàng đế ưu nhã ngoáy ngoáy cái lỗ tai đang tê dại, vẻ mặt vô tội trả lời: “Giúp các ngươi phá án a! “Mặc dù đang mặc loại trang phục này, vẫn không giấu được vẻ cao quý trong từng cử chỉ, không cần hoài nghi, mặc dù không giống nhưng y thật sự là đương kim Hoàng Linh đế———- Cao Cảnh Úc! Mười bốn tuổi kế vị, bảy năm thái bình thịnh thế!

“Đây gọi là đích thân làm việc! Sử quan mau nhớ kỹ. Đây chính là biểu hiện cụ thể của việc trẫm yêu dân như con.” Cao Cảnh Úc cao giọng phân phó, không biết sử quan ban nãy trốn ở đâu, quả thực sánh ngang công phu của Ninja từ phía dưới xông lên, sau khi nhanh chóng vận 乃út ghi chép xong, lại “vèo” một tiếng biến mất! Không hổ là bị hoàng đế làm cho vất vả quen rồi, ngay cả quan văn cũng luyện ra công lực không tầm thường như thế!

Xem đầy đủ

Tủ truyện