Ván Cược
FULL

Ván Cược

Chuyên mục: Đam Mỹ

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: chuvan.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Tại một căn phòng cấp cao của tầng 51...

-Nhị thiếu gia, chúng ta bắt đầu thôi.

Người đàn ông trung niên với gương mặt chuẩn nét phương Tây lên tiếng. Mà đối diện ông ở phía bên kia, cậu thanh niên trạc 20 tuổi sở hữu dung mạo phi phàm cùng khí chất vương giả cao ngạo đang an nhàn nhả từng vòng khói trắng, lạnh lùng mà ngắn gọn thốt ra một chữ:

-Được

Ông rời tầm mắt khỏi cậu thanh niên, hướng mắt sang cô gái trẻ đứng cạnh mình. Cô gật nhẹ một cái, tiến ra đứng ngay chính giữa, đôi bàn tay nõn nà thành thục chia bài theo hai hướng.

-Giám đốc Lưu, chúng ta chỉ đánh cược một lần, cũng có nghĩa cơ hội cho ông chỉ có một, tôi khuyên ông nên thận trọng.

Tay Lưu Cương ép chặt 3 lá bài trên bài, mồ hôi lạnh vãi ra như suối. Bài đã chia không thể rút lại, như tiền đã cược chỉ có thể chơi đến cùng.

-Giám đốc Lưu, tại sao còn chưa lật bài?

Giọng nói lạnh lùng tiếp tục vang lên, ông đưa mắt nhìn về phía chủ nhân của nó, khóe miệng có chút run rẩy.

-Nhị thiếu gia, mời ngài mở trước.

Vị nhị thiếu gia lạnh mặt không đáp, bàn tay hoa mĩ dứt khoát lật bài.

-Sáp!

Lưu Cương kích động đến toàn thân run rẩy. Sáp? Lại là sáp K, mức điểm cao nhất.

-Giám đốc Lưu, tập đoàn Lưu thị giờ là của tôi.

-Không. Không. Nhị thiếu gia, xin ngài nương tay.

Lưu Cương vội vã chạy đến quỳ rạp xuống trước mặt hắn, còn cuống quýt dập đầu mấy cái

-Nhị thiếu gia, một nhà Lưu gia năm mấy mạng người đều trông cậy vào Lưu thị, ngài không thể tuyệt tình như vậy.

-Người phá luật...૮ɦếƭ!

Một chữ “૮ɦếƭ” kia nói nghe sao dễ dàng, không gian bỗng trùng lại, an tĩnh lạ thường.

-Nhị thiếu gia, xin ngài tha cho bác ấy.

Hắn nhìn xuống cô gái nhỏ nhắn đang quỳ dưới trên mình, bàn tay mảnh khảnh còn níu chặt đến nhăn nhúm cả ống quần âu sang trọng. Rồi lại đưa ánh mắt sắc bén liếc qua Lưu Cương.

-Con bé...con bé là cháu gái tôi.

-Nhị thiếu gia, xin ngài tha cho bác Lưu, tôi tình nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp thiếu gia.

Giọng nói trong trẻo mềm mại xen chút ủy khuất, làn da trắng nõn, môi đỏ mím chặt, mắt lam trong suốt, đặc biệt là một mùi hương nhàn nhạt tỏa ra trên người cô. Bộ dạng này thế nhưng lại dễ dàng khơi gợi ham muốn của hắn.

Hắn cúi người đưa tay nâng cằm cô lên, hơi thở nam tính phả vào gương mặt non nớt của cô, giọng nói trầm khàn vang vọng:

-Làm trâu làm ngựa thì không cần thiết nhưng em rất thích hợp để làm người tình.

-Nhị thiếu gia...

Cô nhìn hắn có phần sửng sốt, chỉ thấy hắn nở ra nụ cười tà mị.

-Em đi theo tôi, tôi sẽ trả cho ông ta Lưu thị, một vụ làm ăn chỉ có lãi mà không lỗ. Sao? Em không đồng ý?

-Vâng, vâng nhị thiếu gia, xin ngài cứ quyết định như vậy.

Không chờ cô kịp phản ứng, Lưu Cương đã chen ngang.

-Thỏa thuận xong.

Hắn lạnh nhạt lên tiếng rồi lạnh lùng xoay người rời đi.

Phịch! Lưu Cương nặng nề ngã xuống.

-Bác Lưu

-Tiểu Lam, ta xin lỗi, xin lỗi...

Giọng ông run lên, hai tay cũng theo đó mà run rẩy

-Không, bác đừng nói vậy

Thanh Lam ôm chặt lấy ông, giọng nói có chút đau thương, hai mắt phiếm hồng.

-Một mình cháu có thể cứu được Lưu thị, đáng lắm, đáng giá lắm.

-Tiểu Lam, cảm ơn.

Không chờ ông nói hết câu, cô buông tay đứng thẳng người, chớp chớp đôi mắt trong suốt.

-Bác Lưu, cảm ơn bác đã chăm sóc cháu suốt thời gian qua, công ơn của bác cháu nhất định không quên. Bác Lưu, xin người bảo trọng.

Cúi đầu chào lại lần nữa, cô lao ra ngoài thật vội, thật nhanh.

-Mời tiểu thư.

Tài xế kính cẩn mở cửa xe, cô chần chừ ngồi vào bên trong.

Xe cứ đi...

Mọi thứ lướt đi thật nhanh rồi đều bị tụt lại phía sau.

Xe cứ đi...

Vội vã, đau thương và có phần tàn nhẫn như chính cuộc sống của cô.

Xe cứ đi...

Sau 20 phút, chiếc xe dừng lại trước cổng lớn của căn biệt thự hạng sang. Cả tòa nhà được thiết kế theo phong cách Pháp, kết hợp giữa hai màu đen trắng, toát lên vẻ lãnh khốc và cô độc như chính chủ nhân của nó.

Xem đầy đủ

Tủ truyện